Obama Aquino 2014
Nguồn: Richard Javad
Heydarian, “Philippines re-embraces US military muscle“, The Straits Times,
21/01/2016.
Biên dịch: Vũ Hiền
Philippines hy vọng
có thể ngăn chặn được những sự xâm nhập của Trung Quốc vào các vùng biển mà nước
này tuyên bố chủ quyền bằng việc tăng cường liên minh quân sự của mình với Mỹ,
nước đã bắt đầu được quyền tiếp cận mở rộng đối với các căn cứ của Philippines ở
Biển Đông.
Rõ ràng là, một sự hiện
diện quân sự ngày càng tăng của Mỹ ở khu vực này có nguy cơ tạo ra tác động ngược
trở lại, khuyến khích Trung Quốc củng cố hơn nữa lập trường của nước này đối với
các vùng biển có tranh chấp. Nhưng Philippines cho rằng họ không còn nhiều thời
gian, và rằng sức mạnh quân sự của Mỹ là hy vọng tốt nhất để bảo vệ các lợi ích
lãnh thổ của nước này.
Không lâu sau khi
Trung Quốc tiến hành một loạt chuyến bay thử nghiệm trên sân bay mới xây của nước
này ở Đá Chữ Thập (Fiery Cross), một thực thể có tranh chấp nằm ở trung tâm quần
đảo Trường Sa, các thành viên của Tòa án tối cao Philippines đã bỏ phiếu áp đảo
ủng hộ thực hiện EDCA. Tòa án tối cao này đã bác bỏ các đơn kiến nghị miêu tả
thỏa thuận này là trái với hiến pháp vì được cho là vi phạm chủ quyền quốc gia
của Philippines.
Đồng ý với quan điểm
của Chính quyền Benigno Aquino, Tòa án tối cao Philippines đã miêu tả hiệp ước
này là một “Executive Agreement”, thỏa thuận giữa Tổng thống Mỹ với chính phủ một
nước khác mà không đòi hỏi phải có sự thông qua của thượng viện. Thượng viện
Philippines trước đó đã miêu tả EDCA là một thỏa thuận theo hiệp ước đòi hỏi phải
có sự phê chuẩn của thượng viện.
Bất chấp cuộc tranh
cãi về pháp lý, cả bộ máy an ninh Philippines lẫn đa số người dân nước này đều
coi EDCA là một biện pháp cấp bách và cần thiết để củng cố vị thế của
Philippines ở Biển Đông.
Điều quan trọng là
Tòa án tối cao đã đưa ra phán quyết không lâu trước Đối thoại Bộ trưởng 2+2 diễn
ra đầu tháng 1/2016 giữa các bộ trưởng quốc phòng và ngoại giao của Philippines
và Mỹ.
Trong một bản tuyên bố
chung, hai đồng minh “đã tái khẳng định cam kết của họ tiếp tục tăng cường liên
minh Philippines-Mỹ, đảm bảo cả về mặt quốc phòng lẫn an ninh chung của hai nước
cũng như cùng nhau đóng góp cho nền hòa bình, ổn định và thịnh vượng kinh tế của
khu vực”.
Trung Quốc đã không
lãng phí chút thời gian nào để đả kích cái mà nước này coi là mối đe dọa đối với
các lợi ích của họ.
Tân Hoa Xã đã cáo buộc
Philippines “ngả sang Chú Sam để ủng hộ tham vọng của nước này chống lại Trung
Quốc”, cảnh báo rằng Manila “sẽ phải hứng chịu những hậu quả tiêu cực của động
thái ngu ngốc của mình trong tương lai”.
Tân Hoa Xã đã kêu gọi
Philippines “giải quyết các tranh chấp với Trung Quốc thông qua đàm phán mà
không tìm kiếm sự giúp đỡ từ bên thứ ba”.
Trái ngược với thời kỳ
Chiến tranh Lạnh, EDCA sẽ không thiết lập lại các căn cứ thường trực của Mỹ ở
Philippines. Các lực lượng của Mỹ sẽ được quyền tiếp cận luân phiên, có điều kiện
đối với các căn cứ đã được thỏa thuận chung ở Philippines trong thập kỷ tới. Hiệp
ước này đem lại cả các địa điểm tác chiến tiền tuyến lẫn các địa điểm hợp tác
an ninh, với 8 căn cứ quân sự được đánh giá cao sẵn có của Philippines, trong
đó có Vịnh Subic, Clark và Vịnh Oyster, các căn cứ ở gần các khu vực tranh chấp
ở Biển Đông.
Philippines được cho
là sẽ phải chịu các chi phí vận tải và tiện ích liên quan đến các hoạt động của
các lực lượng thăm viếng. Sẽ không có khoản tiền thuê lớn nào cho việc tiếp cận
căn cứ, và không có điều gì trong EDCA buộc Washington phải can thiệp vào các
tranh chấp Biển Đông có lợi cho Manila. Nói tóm lại, Mỹ sẽ có một sự hiện diện
quân sự với chi phí thấp, linh hoạt và mở rộng ở Philippines – một thành phần
quan trọng trong chính sách “xoay trục sang châu Á” rộng lớn hơn của nước này.
Tuy nhiên, Chính quyền
Aquino sắp mãn nhiệm hy vọng rằng sự hiện diện này sẽ đóng vai trò là một sự
răn đe ngầm chống lại các tham vọng biển của Trung Quốc.
Trong các điều khoản
rõ ràng hơn, EDCA sẽ tạo điều kiện thuận lợi cho việc mở rộng các cuộc tập trận
quân sự chung, chuyển giao các thiết bị quân sự ngày càng tiên tiến cho Lực lượng
Vũ trang Philippines và tăng cường khả năng tương tác giữa hai đồng minh. Hai đồng
minh này cũng đang xem xét những cách thức để phối hợp các chính sách an ninh
biển của họ, kể cả một đề xuất tiến hành các cuộc tuần tra chung của Hải quân Mỹ
và Philippines ở Biển Đông, đặc biệt gần với các cấu trúc địa hình mà Trung Quốc
chiếm đóng.
Do đó Philippines và
Mỹ đang lựa chọn các biện pháp đối phó cứng rắn hơn đối với Trung Quốc, nước
đang xây dựng một mạng lưới các đường băng tiên tiến và các cơ sở lưỡng dụng
trên các đảo nhân tạo ở Biển Đông.
Nhưng như học giả
Trung Quốc Chu Phong thuộc Đại học Nam Kinh đã cảnh báo: “Biển Đông sẽ trở nên
chật chội hơn, và nguy cơ xảy ra xung đột quân sự sẽ tiếp tục gia tăng”.
Cuối cùng, EDCA cũng
có nguy cơ biến các tranh chấp Biển Đông thành một sự ganh đua nước lớn toàn diện,
làm phức tạp thêm các tranh chấp và làm xói mòn các nỗ lực của các bên tham gia
khu vực trong việc tìm ra một giải pháp hòa bình, thông qua con đường ngoại
giao.
Trung Quốc có thể đối
phó lại bằng cách đẩy nhanh và mở rộng các hoạt động cải tạo đảo của nước này
và triển khai các phương tiện quân sự đến các cấu trúc địa hình có tranh chấp.
Trung Quốc cũng có thể đưa ra lập trường ngoại giao cứng rắn hơn đối với vấn đề
này. Với việc Lào, một đồng minh thân thiết của Trung Quốc, giữ chức chủ tịch
ASEAN, có một nỗi lo sợ dai dẳng rằng Bắc Kinh sẽ phá hoại một cách hiệu quả bất
cứ nỗ lực nào trong việc thương lượng về một lập trường chung của khu vực đối với
các tranh chấp Biển Đông.
Điều rõ ràng là các
nước láng giềng nhỏ hơn của Bắc Kinh đang liều lĩnh áp dụng bất kỳ biện pháp
nào để chống lại cái mà họ coi là hành động trả đũa của Trung Quốc, ngay cả khi
nó đồng nghĩa với việc chào đón quân đội nước ngoài trở lại đất nước họ theo kiểu
thời kỳ Chiến tranh Lạnh./.
Nguồn: Nghiên cứu Biển
Đông
http://nghiencuuquocte.org/2016/02/13/philippines-don-nhan-tro-lai-suc-manh-quan-su-cua-my/#more-14115

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét