Bùi Tín
Tổng Bí thư Nguyễn
Phú Trọng gần đây có nói một câu khá hay: “Lãnh đạo Cộng sản trọng dân, gần dân
và vì dân‘’. Tôi rất ngỡ ngàng và hoài nghi về câu nói đó. Vì đây là nỗi băn
khoăn lớn nhất của tôi hàng mấy chục năm nay. Tôi cho rằng khinh dân, coi thường
dân, quay lưng lại với nhân dân là sai lầm, tội lỗi nặng nề nhất, thâm căn cố đế
không sao sửa chữa được của đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN). Nếu như từ nay đảng
CS cùng ông tổng bí thư trọng dân thật sự, gần dân thật sự thì còn gì hơn nữa.
Nhưng có quả thật như thế không?
Tôi nghiệm rằng ngay
từ hồi Cách mạng tháng Tám 1945, dưới thời ông Hồ Chí Minh, cái tệ cao ngạo,
khinh bạc với nhân dân, với những cá nhân ngoài đảng hết lòng ủng hộ đảng CS
cũng đã bộc lộ rõ ràng. Thái độ tàn ác với bà Nguyễn Thị Năm, người từng cưu
mang các nhà lãnh đạo của đảng, bị bắn với tội ‘’địa chủ gian ác’’, dù có hai
con trai là cán bộ trong Quân đội Nhân dân, là một bằng chứng hiển nhiên.
Trần Huy Liệu, vốn là
đảng viên Quốc dân đảng theo phong trào Việt Minh, dự Hội nghị Tân Trào tháng
8/1945, được bầu là Phó Chủ tịch Ủy ban Dân tộc Giải phóng, từng soạn thảo ra
Quân lệnh số 1 phát động cuộc Tổng Khởi nghĩa, những tuần đầu luôn được coi là
nhân vật số 2, sau Hồ Chí Minh, làm Bộ trưởng Thông tin Tuyên truyền, trên Võ
Nguyên Giáp, thế mà ngay sau đó gần như cho ra rìa, không vào được Ban Chấp
hành Trung ương (CHTƯ) đảng, chỉ hoạt động về nghiên cứu lịch sử. Ông Liệu cho
biết chỉ vài tuần sau Cách mạng tháng 8, khi Trường Chinh về Hà Nội là ông biết
ngay là mình sẽ không còn ở cương vị quyền lực nữa. Ông nói: ’’Tôi không trách
gì người ta, vì đó là nếp nghĩ Stalinit, ai không là CS gốc gác thì không có
tín nhiệm. Tôi từng theo Quốc Dân đảng từ năm 1928, khi 27 tuổi, đi tù CS Sơn
la năm 1939, nhưng nếp nghĩ vô sản là thế, họ hoài nghi mọi thứ không đâu, trừ
bản thân họ.’’
Trần Văn Giàu cũng là
một trí thức lớn, học ở Pháp, vào đảng CS Pháp, sang Nga học trường Đông
Phương, bạn của Maurice Thorez, Broz Tito, từng là Bí thư Xứ Ủy Nam Kỳ đảng CS,
Chủ tịch Ủy ban Kháng chiến Nam bộ. Ông Giàu am hiểu tình hình thế giới, luôn
có ý kiến độc lập, nên không được Hồ Chí Minh và Trường Chinh tín nhiệm, nên dù
được đảng bộ miền Nam giới thiệu, vẫn không được vào Ban CHTƯ. Các ông Dương Bạch
Mai, Phạm Ngọc Thạch, Lê Văn Hiến ( từng là Bộ trưởng tài chính suốt mười năm
chiến tranh chống Pháp, từng là Phó chủ tịch Hội đồng Quốc phòng), Nguyễn Văn Tạo
(từng tham gia xứ ủy CS Nam kỳ) ... đều không được trọng dụng, cũng chỉ vì là
dân miền Nam, không có gốc Bắc, coi thường Trung ương.
Trước Đại hội XII Tổng
Bí thư Nguyễn Phú Trọng đề ra tiêu chuẩn tổng bí thư ‘’phải là người miền Bắc‘’
là chia rẽ dân tộc, vi phạm Hiến pháp khi Hiến pháp chỉ rõ các ‘’công dân là
bình đẳng, dân tộc Việt Nam thống nhất’’. Trọng dân, gần dân, nhưng dân miền Bắc
thôi, dân miền Nam từng là thuộc địa Pháp, không đáng tin cậy.
Tôi không sao quên
sau 30/4/1975, đảng CS phái hơn 120 ngàn cán bộ miền Bắc vào ‘’tiếp quản miền
Nam’’, thuộc đủ ngành nghề, đông nhất là giáo dục, công an, tòa án, thuế quan,
quản lý trại giam, hộ khẩu. Các cán bộ đi Nam được nâng một cấp, nhiều giáo
viên lên làm hiệu trưởng, hiệu phó các cấp học, từ phổ thông cơ sở đến đại học.
Không ít người bị nhiễm tư duy coi dân miền Nam là kém cỏi, thấp hơn dân miền Bắc
về mọi mặt do đảng CS truyền cho tư duy trịch thượng nói trên. Họ hãnh tiến, hiếp
đáp dân miền Nam, bênh vực nhau, kỳ thị dân bản xứ, gây không biết bao nhiêu
oan ức, bất công, dù họ được hưởng nhiều đặc quyền, đặc lợi, có nhà ở rộng rãi,
có tivi, tủ lạnh, xe cộ đi lại, khác hẳn cuộc sống cùng cực thời chiến tranh ở
ngoài Bắc. Rõ ràng đảng CS đã nuôi dưỡng ý thức coi dân miền Nam là dân loại
hai. Trọng dân là như thế ư?
Tôi được biết không
ít trí thức, quân nhân miền Nam đã thành ‘’thuyền nhân’’ do thấm thía cảnh bị bạc
đãi, phân biệt cư xử phi lý như vậy. Điều khá mỉa mai là cán bộ miền Bắc kém rõ
dân miền Nam về mọi mặt, kiến thúc chuyên môn, về giao tiếp ngoại ngữ, về kinh
nghiệm thực tế và cả về đạo đức nữa.
Cần chỉ ra rằng ngay
sau Cách mạng tháng Tám, tinh thần khinh dân, phân biệt đối xử với các nhân sỹ,
trí thức từng tham gia với đảng CS để đuổi quân Nhật, đánh quân Pháp, loại quân
Tưởng.. cũng mang thói tự kiêu vô sản CS, vô ân bạc nghĩa như thế. Nếu không có
hàng loạt nhân sỹ, viên chức, giáo sư, quan lại cũ ngoài đảng thì làm sao đảng
CS nắm được chính quyền dù chỉ trong một tuần. Tôi chỉ kể một số vị nổi tiếng,
như các ông Hoàng Minh Giám (thuộc đảng xã hội Pháp SFIO), kỹ sư Nguyễn Xiển;
các nhà luật học Trần Công Tường, Nguyễn Mạnh Tường, Vũ Đình Hòe, Vũ Trọng
Khánh; các bác sỹ Tôn Thất Tùng, Trần Duy Hưng; các giáo sư Tạ Quang Bửu, Lê Tư
Lành, Đỗ Đức Dục, Trương Tửu, Nguyễn Dương Đôn, Phạm Đình Ái, Nguyễn Lân, Nguyễn
Thúc Hào; các nhà lãnh đạo Hướng đạo sinh Hoàng Đạo Thúy và Tạ Quang Bửu; các
nhà văn Nam Cao, Nguyễn Bính, Thế Lữ, Vũ Hoàng Chương, Nguyên Hồng; 2 anh em
nhà kinh doanh Trịnh Văn Bính, Trjnh Văn Bô; các nhân sỹ Huỳnh Thúc Kháng, Nguyễn
Văn Tố, Ngô Tử Hạ, Lê Đình Thám; các nhà nghiên cứu Nguyễn Mạnh Hà, Hoàng Tích
Trí; các quan lại cũ Phan Kế Toại, Vi Văn Định, Đặng Văn Hướng... chưa kể hàng
vạn, chục vạn người khác ở các địa phương.
Cần chỉ rõ mỗi một
người trên đây đã làm gương, cổ vũ, lôi cuốn cả một giới, bè bạn, gia đình của
họ theo đảng CS, như giới luật học, giáo giới, các nhà nghiên cứu, hàng chục vạn
hướng đạo sinh, hàng vạn nhà kinh doanh và tiểu thương, tiểu chủ... góp hàng vạn
lạng vàng cho Tuần lễ vàng, hàng triệu quan lại viên chức chính quyền cũ, cùng
với hàng chục vạn ‘’Địa chủ yêu nước’’ (để phần lớn bị tận diệt trong Cải cách
ruộng đất). Tất cả các nhân vật trên đây là dân ngoài đảng, đã lập thành tích
vượt xa nhiều đảng viên, nhưng đều ở cương vị bị lãnh đạo, không ít là nạn nhân
bị vắt kiệt nước chanh rồi bỏ vỏ.
Có ai còn nhớ đến
công sức của ông Phan Anh cùng ông Tạ Quang Bửu, ngay khi phát xít Nhật trao trả
độc lập sau cuộc đảo chính 9/3/1945, tham gia chính phủ Trần Trọng Kim đã không
lập Bộ Quốc phòng để tránh sự can thiệp quân sự của phát xít Nhật, lập ra Trường
Thanh niên Tiền Tuyến thuộc Bộ Thanh niên, thực tế là trường quân sự, gồm gần
60 sinh viên, hướng đạo sinh, chuyên huấn luyện về quân sự, để sau đó trở thành
nòng cốt cho các trung đoàn chính quy ở miền Trung, có người thành tướng sau
này như ông Nguyễn Thế Lâm, Cục trưởng tác chiến Phan Hàm, các Trung đoàn trưởng
Đặng Văn Việt, Tôn thất Hoàng...
Nhân đây không thể nhắc
đến hai anh Việt và Hoàng, có công lớn trên mặt trận Đường 4 và Điện Biên Phủ,
rồi bị đối xử tàn tệ ra sao chỉ vì có nguồn gốc quan lại, không có ‘’mác bần cố
nông’’. Anh Việt là “con hùm xám” của Đường 4, cơn ác mộng của các đơn vị lê
dương Pháp trong cả vùng rộng lớn. Anh vẫn chỉ là Trung đoàn trưởng suốt đời,
trong khi chính ủy đơn vị là Chu Huy Mân leo lên đến cấp đại tướng, vì ông này
vốn là cố nông. Còn anh Hoàng là cán bộ tham mưu binh chủng pháo ở Điện Biên Phủ.
Anh là cán bộ có trình độ toán cao cấp, nắm chắc cách tính toan, huấn luyện kỹ
cho từng đơn vị để các dàn pháo đạt hiệu quả cao nhất. Anh Hoàng là con cụ Thượng
thư triều đình Huế Tôn Thất Quảng, anh Việt là con cụ Đặng Văn Hướng từng là Tổng
đốc Thanh hóa và Nghệ an. Hai anh có thành tích vượt trội các tướng lĩnh nhưng
không được lên cấp cao là Đại tá, bị cưỡng bức chuyển ngành ngay sau Hiệp định
Gieneve , nhà ở chỉ hơn 10 mét vuông, anh Việt phải đi bỏ mối bánh gatô cho các
quán cà phê. Cụ Đặng Văn Hướng tuy là bộ trưởng của Hồ Chí Minh, vẫn bị đấu tố
tàn nhẫn trong Cải cách ruộng đất. Đơn anh Việt yêu cầu đảng và Nhà nước cứu
xét, khôi phục danh dự cho cha mình đến nay vẫn không có ai trả lời.
Trên đây cho thấy đảng
CS đã khinh thị dân đến mức nào. Hàng triệu liệt sỹ ngã xuống nghĩ rằng gia
đình quê hương mình sẽ có an ninh, bình đẳng, phồn vinh.
Nếu lãnh đạo nhìn rõ
sự thật, bất công xã hội, tham nhũng tràn lan, bạo lực Nhà nước, Công an đàn áp
dân, những nam nữ thanh niên yêu nước bị đánh đập giam cầm, nếu biết tự trọng,
họ phải đền ơn đáp nghĩa đông đảo nhân dân đã hy sinh gấp bội đảng viên, lại
chưa hề được hưởng thụ xứng đáng, trong khi các quan chức đảng viên giàu lên vô
hạn. Lẽ ra đảng phải tạ lỗi với nhân dân đã không giữ đúng lời hứa “vì nhân dân
quên minh”, luôn nhường dân hưởng thụ trước, luôn nhã nhặn khiêm tốn. Thậm chí
đảng phải có gan nhận tội và tạ tội với nhân dân, vì đã để cho đất nước trì trệ
lạc hậu toàn diện, đứng hạng chót của thế giới về tự do báo chí, tự do ngôn luận,
về tôn trọng quyền con người, về vi phạm quyền công dân được Hiến pháp và các
Công ước quốc tế bảo vệ, về tính công khai minh bạch tài chính, ngân sách.
Lẽ ra đảng CS lúc này
phải cùng nhau công nhận: ’’Mọi bất công xã hội, mọi trì trệ lạc hậu về mọi mặt,
mọi bất công ghê gớm trong chênh lệch thu nhập, người dân lương thiện bị cướp đất,
cướp của, hà hiếp, nạn tham nhũng tràn lan bất tri, nạn lãng phí phô trương vô
độ…đều thuộc về trách nhiệm của đảng CS, trước hết là của bộ máy lãnh đạo.
Chúng tôi rất ân hận xin nhận tội với toàn dân trong, ngoài nước để răn mình và
sửa mình ‘’.
VOA Tiếng Việt
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét