Bùi Bảo Trúc
Mời quý độc giả
đọc lại bài "Tôi Ghét Tôi" do ký giả Bùi Bảo Trúc viết trong Tạp chí
Lửa Việt số Giáng sinh 1991 dưới bút hiệu Ký giả Bê Tê. Bài viết này trước đó đã được đăng trong mục
"Lá Thư Miền Đông" đề ngày 14 tháng Mười 1991 trên một tờ báo ở
California dưới bút hiệu Ký giả Hạng Bét.
Xin xem bản chụp lại của bài báo này (đính kèm).
KÝ GIẢ BÊ TÊ
Trích Lưả Việt số 51
Bộ mới, Giáng Sinh 1991
Một người bạn Mỹ cuả tôi vưà có đại tang. Ông cụ thân sinh bạn
tôi đã ngoài 80 tuổi, sống một mình ở Charleston, tính tình rất độc lập như những
nhân vật miền Nam trong các tiểu thuyết cuả William Faulkner, John Steinbeck…
Người bạn Mỹ là một chuyên viên tài chính cho một công ty thương mại lớn ở Hoa
Thịnh Đốn. Công việc làm anh ta bù đầu, mỗi tuần chỉ ở Hoa Thịnh Đốn có hai ngày. Những ngày còn lại,
anh ta ở Nữu Ước, nơi có actions, như bạn tôi vẫn nói. Đại lộ số 5, đại lộ
Madison, thị trường chứng khoán… Những thứ đó làm bạn tôi không lúc nào ngơi
tay, rảnh trí để nhớ đến ông bố sống một mình ở Charleston.
Bạn tôi thực ra, vẫn hay nói đến ông cụ, trên bàn giấy làm
việc có cả một bức hình cuả ông cụ, điều rất hiếm thấy nơi những người Mỹ, hình
ảnh thường chỉ là vợ, con hay bạn gái… Cụ đội mũ Panama, hút xì gà, sơ mi sọc,
quần mỡ gà, nơ đỏ, hai sợi dây đeo rất đỏm dáng. Trong hình, cụ cười hể hả như
Theodore Roosevelt vưà hạ được một con sư tử ở Phi Châu. Cụ bà qua đời hơn hai
chục năm trước. Cụ ông sống một mình vì bạn tôi đã lớn và công việc đưa anh
càng ngày càng xa Charleston.
Thình lình, cụ bị đột quị, lúc đang làm vườn và ra đi nhanh
chóng. Bạn tôi cuống cuồng bay từ Nữu Ước xuống Charleston, nhưng không kịp.
Tang lễ xong, bạn tôi trở về Hoa Thịnh Đốn, rủ tôi đi ăn. Buổi tối hôm ấy bạn
tôi buồn bã kinh khủng. Ở Mỹ, những chuyện ra đi như vậy không làm người ta xúc
động quá nhiều. Ông Baker trong lúc đang ở Trung Đông trong chuyến đi vận động
hoà bình thì cụ bà mất. Ông bỏ ngang chuyến đi để trở về Mỹ, Ngoại Trưởng Mỹ lại
bình thường xuất hiện ở cuộc họp báo. Nhiều người xúc động, đau đớn khi con
chó, con mèo trong nhà chết còn hơn là khi những người thân như ông bố, bà mẹ
qua đời. Nhiều ngươi tiêu rất nhiều tiền cho tang lễ (?) cuả những con chó, con
mèo và căn dặn khi chết, xin đem cải táng những con vật này và đem chôn bên cạnh
cho cuộc đời sắp tới đỡ cô đơn.
Lúc ăn xong, ngồi uống cà phê, bạn tôi mới cho biết tại sao
cái chết cuả ông cụ lại làm anh đau đớn quá đáng như vậy. Anh đưa cho xem một
trang sách, có lẽ được xé từ một cuốn thơ nào đó, với một bài thơ như thế này:
Nếu người có bao giờ yêu ta,
Hãy yêu ta vào
lúc này, lúc ta còn
biết được những
tình cảm dịu dàng, đầm thấm
chảy tuôn từ
trái tim tình cảm đích thực
Hãy yêu ta vào
lúc này
Khi ta còn đang
sống
Đừng đợi đến
lúc ta đã ra đi
rồi mới khắc những
lời âu yếm đó lên bia đá,
những lời nói
ngọt ngào trên bia đá lạnh băng
Nếu người định
nói những điều trìu mến,
Hãy nói cho ta
nghe ngay bây giờ.
Nếu đợi đến khi
ta yên ngủ
Không bao giờ
thức dậy
Thì lúc đó,
giưã chúng ta đã có cái chết len vào giưã,
Ta sẽ không còn
nghe được tiếng cuả người,
Vì thế nên, nếu
người có yêu ta, cho dù là một chút thôi
Hãy cho ta biết
trong lúc ta còn sống
Để ta có thể
trân quý những tình cảm ấy.
THE TIME IS NOW
If you are ever
going to love me,
Love me now,
while I can know
The sweet and
tender feelings
Which from true
affection flow.
Love me now
While I am
living;
Do not wait
until I’m gone
And then have
it chiseled in marble,
Sweet words on
ice-cold stone
If you have
tender thoughts of me
Please tell me
now.
If you wait
until I am sleeping,
Never to
awaken,
There will be
death between us
And I won’t
hear you then.
So, if you love
me, even a little bit,
Let me know it
while I am living
So I can
treasure it.
Author Unknown
– 1991 Crestors Syndicate
Tờ giấy có in bài thơ ấy, bạn tôi nói được tìm thấy trong một
cuốn thánh kinh ở đầu giường cuả ông cụ và kẹp cùng với trang sách đó, là bức
hình cuả bạn tôi khi anh tốt nghiệp đại học.
Không phải là bạn tôi, tôi có thể tưởng tượng ra được những
điều chạy qua đầu ông cụ. Người đàn ông đầy tự ái, độc lập đó vẫn không giấu được
những tình cảm cuả ông. Ông vẫn thèm có được tình cảm cuả đưá con trai duy nhất.
Nhưng ông lại rất là một người đàn ông. Ông cụ có thể chỉ cần nhấc cái điện thoại
lên, bấm vài con số là nghe được tiếng con trai đâu đó ở Hoa Thịnh Đốn. Nhưng
ông cụ đã không làm thế. Ông ngồi chờ… Và bạn tôi, lúc đó có thể anh đang còn ở
bàn ăn tối với một khách hàng, có thể anh đang đưa cô bạn gái về nhà, có thể
anh đang loay hoay trong bếp với bưã tối… Và chuyến về Charleston thăm ông cụ
đã bị hoãn đi, hoãn lại mấy lần.
Chuyến về Charleston đã quá muộn! Bạn tôi nói anh sẵn sàng đổi
bất cứ gì anh có trên đời chỉ để được câu nói anh đã quá bận, quá vô tình, quá
lười biếng nên đã không nói kịp.
Tôi mà là anh bạn Mỹ này, tôi cũng sẽ ghét tôi y hệt như vậy.
KÝ GIẢ BÊ TÊ
Nguồn: http://damau.org/

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét