Thông tín viên Việt Nam
Một người vô gia cư ở Việt Nam chụp hôm 8/2/2016
Có những người không may hằng đêm phải lấy vỉa hè làm chỗ ngả
lưng, khi mà nhiều người khác được yên giấc cùng người thân trong mái nhà ấm
cúng của họ.
Cảnh nhộn nhịp của Sài Gòn về khuya không còn đông vui như
lúc đêm vừa xuống; đâu đó vẫn còn những hàng quán chưa đóng cửa vì thực khách
chưa ra về. Trong khung cảnh đó còn đó những người vô gia cư bên vỉa hè.
Một số đang nhặt rác, một vài người thì vắt chân ngủ trên ‘cần
câu cơm’ của mình.
Cũng có nhiều người đang nằm ngay trên vỉa hề và không biết
họ đang ngủ hay trằn trọc… nhưng chúng tôi không dám làm phiền.
Dạo qua các con phố để tìm gặp những người vô gia cư và nghe
đôi lời tâm sự ngắn ngủi của họ để cảm
thông được chút nào phận đời không may của họ.
Một cụ bà, ngồi một mình trong con hẻm nhỏ. Bà là người Quảng
Châu, nói giọng lớ lớ hơi khó nghe. Bà
ngồi đây chỉ với mục đích duy nhất là mong đợi người làm từ thiện cho miếng ăn,
cho chút quà. Mắt của bà đã hỏng, đi xin ăn cũng khó, nên chỉ còn biết ngồi
đây.
“Để người ta giúp đỡ…để người ta thấy người ta giúp đỡ. Mình
có thấy đường đâu mà xin người ta."
Ông Hùng, một người không nhà mà chúng tôi tình cờ ngang
qua, thấy ông đang ngủ bên vỉa hè một con phố nhỏ.
Chân phải của ông đã bị mất trong một vụ tai nạn từ thời
thanh niên. Bây giờ, muốn xin một công việc thật khó khăn. Ông chỉ còn cách đi
bán vé số dạo hàng ngày.
“Đi khắp hết cả quận huyện thành phố này đi hơn nửa tháng trời
xin việc, không ai nhận mình hết. Không lẽ mình đi xin ăn…ban ngày bán vé số,
buổi tối kiếm những phần quà của người từ thiện cho, mình dùng thôi.”
Không nhà, không cửa vậy những người vô gia cư khi cần phải
giải quyết các nhu cầu vệ sinh cá nhân thì đến đâu? Một người cho biết phải kiếm
đến những chỗ công cộng hoặc những nơi nào miễn phí.
Chú chỉ mong bề
trên cho chú một giấc ngủ đi luôn, chứ sống như vậy mình cũng khổ quá trời rồi.
- người vô gia cư
“3 tháng 2 có cái trạm xăng á, có cái vệ sinh công cộng á,
khỏi tiền. Vô đó tắm rửa…giặt xong kiếm chỗ nào vắng không có ai mình phơi ở đó
vậy thôi đơn giản”
Những người lấy vỉa hè làm nơi ngả lưng khi đêm về có được
hoàn toàn tự do muốn nằm đâu thì nằm hay không? Trong thực tế cơ quan chức năng
có qui định về an ninh- trật tự nên lâu lâu lực lượng thi hành công vụ cũng tiến
hành chiến dịch truy quét người vô gia cư.
“Ngủ bên đó mát lắm, mà chú sợ công an nó đuổi nên chú qua
đây chú ngủ, qua đây chú ngủ đuổi thì chạy qua chạy lại…nhiều đêm ngồi trắng
đêm mưa dầm mưa dũ đâu có chỗ ngủ, tạt ướt hết…”
Bên cạnh đó là tình trạng bị mất trộm số đồ dùng thiết yếu
ít ỏi của bản thân.
“Có những đoàn từ thiện cho đồ mình mà mình ngủ quên nó lấy
hết à. Đêm đó có một phái đoàn, một cô một cậu trẻ lại cho chú 180 ngàn với một
cái mền bự. Cô cậu đó vừa đi chút xíu nó lại nó lấy hết. Chú tiếc cái mền mới
giựt, chú tiếc cái mền quá…trời, nó quýnh chú không thể tưởng tượng nổi. Mà biết
bao người xe chạy tới chạy lui không ai can. Quýnh 4 ngày sau chú không đi bán
nổi luôn.”
Ông bày tỏ một ước mơ:
“Chú chỉ mong bề trên cho chú một giấc ngủ đi luôn, chứ sống
như vậy mình cũng khổ quá trời rồi.”
Đối với số vô gia cư thường xuyên thì những dịp lễ tôn giáo
như Giáng Sinh của người theo Thiên Chúa Giáo, có một số đoàn thiện nguyện cho
họ chút quà cáp nên cùng mong ngóng:
“Lúc nào cũng mong chờ mấy ngày đó sẽ Giáng Sinh, anh em bà con
đạo Chúa á, đi phát quà này nọ. Nhưng mà
không phải ngày đó, ngày thường cũng có…! Điều ước của chú mong sao đi làm được
chứng minh. Vậy thôi, do cái cuộc sống tương lai do mình tạo nên…”
Chăm lo cho người dân là khẩu hiệu được chính phủ luôn tuyên
truyền. Ngoại trừ một số đối tượng lợi dụng thời gian về đêm để ra tay thực hiện
những hành vi mờ ám, kiếm tiền phi pháp… những người dân chân chính vì hoàn cảnh
gia đình trở nên cơ nhỡ luôn mong nhận được hỗ trợ từ các chương trình phúc lợi
xã hội của chính phủ và các tổ chức nhân đạo khác để có được cuộc sống ổn định
không phải lang thang vất vả trên các nẻo đường phố thị.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét