Người Việt

Ông Nguyễn Thanh Chấn, một người bị oan nổi tiếng, trong
ngày được trả tự do. (Hình: Pháp Luật Thành Phố)
HÀ NỘI (NV) – Có bao nhiêu người bị kết án oan ức dù người
ta không phạm tội tại Việt Nam trong hàng trăm ngàn vụ án? Đây là câu hỏi được luật sư Lê Công Định nêu ra trong một
bài viết ngắn trên mạng xã hội hôm Thứ Sáu, 23 Tháng Mười Hai, 2016, khi ông hỏi
rằng “Còn bao nhiêu bản án và nghi án oan khuất nữa đang dày vò thân phận của
bao người mà chúng ta biết và không biết đến?” nhân có tin tử tù Hàn Đức Long mới
được trả tự do sau 4 lần bị kết án tử hình khi bị vu cho tội hiếp dâm và giết một
bé gái 5 tuổi hàng xóm.
Buổi tối 20 Tháng Mười Hai, 2016, ông Hàn Đức Long (57 tuổi,
cư dân thôn Yên Lý xã Phúc Sơn huyện Tân Yên, Bắc Giang) trở về nhà trong sự ngỡ
ngàng của gia đình theo “quyết định đình chỉ vụ án, đình chỉ bị can” đối với
ông vì “không đủ căn cứ kết tội” của Viện Kiểm Sát tỉnh Bắc Giang.
Luật sư Ngô Ngọc Trai, một trong những luật sư theo đuổi vụ
này, từng có nhiều bài viết liên quan đến vụ án. Vợ ông đã cầm cố cả nhà đất,
hàng ngày đi làm thuê, lấy tiền chạy ngược chạy xuôi kêu oan cho ông hơn 11 năm
trời. Cả ông cựu tổng bí thư đảng, Lê Khả Phiêu, cũng đã viết thư cho ông
Trương Tấn Sang, khi đang là chủ tịch nước, yêu cầu xét lại bản án.
Trước nhiều áp lực, ông Hàn Đức Long mới được trả tự do. Ra
tù, ông nói rằng nếu không “nhận tội” thì ông đã bỏ xác trong tù bởi những trận
tra tấn khủng khiếp bên trên sức chịu đựng. Không có chứng cứ nào từ nhân chứng
đến vật chứng chứng tỏ ông là thủ phạm, công an CSVN chỉ căn cứ vào lời “tố
cáo” của mẹ con một người hàng xóm dù không nhìn thấy cảnh bé gái bị hãm hiếp
và giết hại.
Khi bị lôi ra các phiên tòa, ông Hàn Đức Long đều phủ nhận
hành vi hiếp dâm, giết người mà nói đã bị bức cung, nhục hình, ép phải nhìn nhận
cái tội không hề phạm. Ngày 22 Tháng Mười Hai, 2016, một số báo ở Việt Nam
trong đó có cả tờ “Pháp Luật Việt Nam” của Bộ Tư Pháp đưa tin các điều tra viên
trong hai vụ án oan Hàn Đức Long và Nguyễn Thanh Chấn “là một.”
Ngày 12 Tháng Giêng, 2015, tờ Pháp Luật Thành Phố cho hay
“Đoàn luật sư thành phố Hà Nội đã thống kê 47 vụ án có dấu hiệu oan sai mà luật
sư của đoàn từng trợ giúp pháp lý từ 1 Tháng Mười, 2011 đến 30 Tháng Chín,
2014.” Nguyên nhân của các vụ oan sai “chủ yếu xuất phát từ giai đoạn điều
tra,” tức là điều tra viên đã tra tấn nhục hình nghi can “đánh cho ra tội.”
Tờ Pháp Luật Thành phố dẫn lời Luật Sư Lê Đức Bính (phó chủ
nhiệm Đoàn Luật Sư Thành Phố Hà Nội) cho biết: “47 vụ án có dấu hiệu oan sai mà
Đoàn Luật Sư Thành Phố Hà Nội thống kê chỉ mang tính ước lệ, chưa đầy đủ. Nếu
thật đầy đủ thì chắc chắn các vụ án có dấu hiệu hoặc về bản chất là oan sai sẽ
nhiều hơn! Việc nắm các vụ án có dấu hiệu oan sai chủ yếu là qua các báo cáo cụ
thể của các tổ chức hành nghề luật sự và các luật sư thành viên. Phản ánh án
oan sai từ các thành viên của đoàn, từ khách hàng, công luận cho thấy tình hình
oan sai ngày càng gia tăng và phức tạp hơn.”
Liên Đoàn Luật Sư Việt Nam, ngày 8 Tháng Chín, 2016, có bài
viết trên trang mạng của họ rằng “tình trạng ép cung, bức cung trong giai đoạn
khởi tố, điều tra của điều tra viên với người bị tạm giam, bị can vẫn còn diễn
ra.”
Tổ chức này cho rằng “Pháp luật tố tụng còn thiếu quy định cụ
thể về căn cứ, cách thức trưng cầu để bảo đảm sự độc lập, khách quan và hiệu quả
của hoạt động tố tụng và hoạt động giám định; cơ chế xem xét, đánh giá và sử dụng
kết luận giám định trong hoạt động tố tụng với tư cách là một loại chứng cứ đặc
biệt trong hoạt động tố tụng, những trường hợp bắt buộc người giám định tư pháp
phải có mặt tham dự phiên tòa để trình bày và bảo vệ kết quả giám định chưa được
quy định cụ thể thành điều luật.”
Nhân chuyện Hàn Đức Long được thả, Luật Sư Trần Vũ Hải viết
trên Facebook hôm 23 Tháng Mười Hai, 2016, rằng “Tôi tin rằng còn có rất nhiều
vụ án oan sai đặc biệt nghiêm trọng khác, nhưng khó có chuyện các cơ quan Bộ
Công An, Viện kiểm Sát NDTC và Tòa Án NDTC chịu thừa nhận họ đã gây ra oan sai,
bằng cách này hay cách khác.”
Chỉ kể riêng trong 3 năm (2011-2014), hệ thống công an, tư
pháp CSVN đã “khởi tố, điều tra 219,506 vụ với 338,379 bị can,” thì có bao
nhiêu vụ oan sai vì nghi can bị tra tấn, ép cung, không ai biết đích xác trừ
phi có các cuộc điều tra độc lập và thẳng thắn, một điều không thể có trong chế
độ độc tài đảng trị tại Việt Nam.
Luật Sư Trần vũ Hải kể rằng, sau vụ Nguyễn Thanh Chấn (ra tù
Tháng Mười Một, 2013) “mỗi năm các cơ quan này lại “són” ra một vụ được thừa nhận
oan sai nghiêm trọng. Năm 2015 là Huỳnh Văn Nén sau 17 năm tù và án chung thân
cùng hai vụ đại oan. Năm 2016 là vụ Trần Văn Thêm, thực ra vụ này đã được xác định
oan sai từ hơn 40 năm trước, nhưng với lý do thất lạc hồ sơ, đến năm nay mới
chính thức xác nhận. Một vụ khác là vụ Trần Văn Vót, cơ quan pháp luật nói hồ
sơ đã bị tiểu hủy do trên 20 năm, mặc dù ông Vót và gia đình kêu oan liên tục từ
đó đến nay. Dù không có hồ sơ, nhưng hai cơ quan tố tụng tối cao vẫn khẳng định
“xét xử đúng!” Những vụ án khác đang đợi chờ trong hy vọng mong manh là các vụ
án Hồ Duy Hải, Lê Văn Mạnh, Nguyễn Văn Chưởng và nhiều vụ khác, chỉ tính những
án bị tuyên tử hình hoặc chung thân.”
Mỗi năm, có vài chục người bị công an CSVN tra tấn chết chỉ
vài giờ hay vài ngày khi bị bắt để điều tra. Tất cả dấu vết bầm tím, dập xương,
nứt sọ, tổn thương các bộ phận trong cơ thể đầy trên thi thể các nạn nhân nhưng
hầu hết các thủ phạm tra tấn đều được bao che dung dưỡng. Các nạn nhân bị đổ
cho là “tự tử,” “sốc thuốc,” “có tiền sử bệnh tim” dù thân nhân của họ cả quyết
các nạn nhân đều khỏe mạnh, bình thường. (TN)
Nguồn: http://www.nguoi-viet.com/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét