Phạm Chí Dũng
Ðầu Tháng Mười Hai, vụ kỷ luật nhà báo Phùng Hiệu của báo
Nhà Báo và Công Luận, không những thế còn đình chỉ công tác một tháng đối với tổng
biên tập Nguyễn Ngọc Niên của tờ báo này, cho thấy ông Trương Minh Tuấn đang
làm đúng những gì mà ông đã rất sắt son trong loạt bài của ông trên báo Nhân
Dân vào Tháng Mười Một về “chống tự diễn biến, tự chuyển hóa.”
“Trả thù bọn nhà báo”
Năm 2016 khép lại đầy cay đắng với báo giới nhà nước, dù có
nguồn cơn “bất đồng chính kiến” hay không.
Ðầu Tháng Mười Hai, vụ kỷ luật nhà báo Phùng Hiệu của báo
Nhà Báo và Công Luận, không những thế còn đình chỉ công tác một tháng đối với tổng
biên tập Nguyễn Ngọc Niên của tờ báo này, cho thấy ông Trương Minh Tuấn đang
làm đúng những gì mà ông đã rất sắt son trong loạt bài của ông trên báo Nhân
Dân vào Tháng Mười Một về “chống tự diễn biến, tự chuyển hóa.”
Khách quan mà xét, đoạn bình phẩm của nhà báo Phùng Hiệu về
ông Fidel Castro và thực trạng kinh tế xã hội Cuba là quá “hiền” so với hàng loạt
bình luận của giới truyền thông “lề trái” về nhà nước Việt Nam vi luật khi tổ
chức quốc tang cho cựu lãnh tụ Cuba, hoặc nói thẳng ông Castro là độc tài và
tàn bạo… Thế nhưng, cứ như một kiếp nạn đã được trời định, báo chí nhà nước đã
đến lúc phải “lên thớt.”
Chỉ ít lâu sau khi một phóng viên báo Tuổi Trẻ bị công an
huyện Ðông Anh, Hà Nội, đấm mặt đá mông, lời trần thuật vô cùng thật lòng của một
quan chức có tên là Nguyễn Minh Mẫn, quyền vụ trưởng Vụ 3, Thanh Tra Chính Phủ,
“Tôi đuổi, tôi sẵn sàng phối kết hợp đuổi, đuổi đấy. Ðuổi nhà báo ngay, chúng
tôi chả ngại gì. Ðấy! Bởi vì trong quá trình (thanh tra) báo chí nó nhiễu thì rất
là nhục…” chính là một chứng quả cho thấy hiện trạng báo giới nhà nước đang tựa
như “Tớ là con sâu…” như câu hạ mình sát đất của một nhân vật trong tiểu thuyết
AQ chính truyện của nhà văn Lỗ Tấn (Trung Quốc).
Sau ngành công an, cơ quan thanh tra được xem là có nhiều
quyền sinh sát ở Việt Nam.
Ngay sau lời đe dọa đẩy đuổi trên mà đã được một clip không
rõ tác giả lan truyền trên mạng xã hội và tạo nên một cơn phản ứng rộng khắp đối
với ông Mẫn, nhà báo Phùng Hiệu bị đuổi thật.
Nổi bật như một vệ sĩ riêng của Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng,
“tay kiếm” Trương Minh Tuấn vẫn mải mê cùng lạnh lùng “chém” những nhà báo nhà
nước vượt ra ngoài khuôn khổ định sẵn của đảng.
Ít ra, ông Trọng cũng biết sắp xếp vị trí tổ chức cho một
vài người có lợi cho mình.
Từ Tháng Bảy, khi được Bộ Chính Trị đặc cách cho kiêm nhiệm
chức vụ phó trưởng Ban Tuyên Giáo Trung Ương, quyền lực của Bộ Trưởng Thông Tin
và Truyền Thông Trương Minh Tuấn đã trở nên “nhất thể hóa” và vượt hơn nhiều so
với đa số trong dàn bộ trưởng còn lại của chính phủ. Cũng từ thời điểm đó, báo
chí nhà nước như lên cơn co giật trong một cuộc “chỉnh đảng” kinh động chưa từng
có từ nhiều năm qua.
Những tín hiệu của chiến dịch “chỉnh đảng” trên hẳn phải được
những quan chức thanh tra như ông Nguyễn Minh Mẫn nắm được và lập tức bắt nhịp.
Nhiều quan chức hẳn còn đắc chí vì đã đến thời “trả thù bọn nhà báo.”
Thời của thể chế “tam quyền nhất thể” đang muốn hồi tố những
tay nhà báo dám xọc xịa vào vô số vết nhơ ngập ngụa dấu hiệu tham nhũng của các
cơ quan này.
“Việt Nam luôn có tự do báo chí” (?)
Nếu kết nối lời lẽ và thái độ xúc phạm báo chí của ông Nguyễn
Minh Mẫn với sự việc hàng loạt báo quốc doanh bị công an đánh đập trong thời
gian gần đây ở Ðắc Lắc, Hà Nội,… hẳn nhiều người nhận ra thân phận của “quyền lực
thứ tư” mang đậm dấu ấn con sâu cái kiến như thế nào, trong bối cảnh mà các cơ
quan quản lý chủ chốt như Bộ Thông Tin và Truyền Thông, Hội Nhà Báo Việt Nam và
tất nhiên một cơ quan mang tính định hướng là Ban Tuyên Giáo Trung Ương hầu như
câm lặng trước các vụ nhà báo nhà nước bị công an hành hung.
Sự nín lặng trên còn có thể được hiểu như một động tác che đỡ
gián tiếp để lực lượng kiêu binh “còn đảng còn mình” thoải mái đe dọa và tấn
công “quyền lực thứ tư.”
Nhưng vẫn chưa phải hết. Các cơ quan nghiệp vụ của ngành
công an, đặc biệt là khối an ninh tư tưởng văn hóa thừa biết rằng những cơ quan
quản lý báo chí còn a dua với ngành công an để “siết” báo chí bằng đủ loại chỉ
đạo bất thành văn.
Hàng tuần và hàng tháng, Ban Tuyên Giáo Trung Ương cùng Bộ
Thông Tin và Truyền Thông vẫn duy trì các cuộc họp “giao ban báo chí” để “nhắc
nhở, lưu ý” các báo, mà về thực chất là yêu cầu các tờ báo không được đăng những
vấn đề này hoặc vấn đề kia. Sau đó là các cuộc họp giao ban quản lý báo chí ở một
số tỉnh thành quan trọng như Hà Nội, Sài Gòn… với vai trò của áp đặt của Ban
Tuyên Giáo tỉnh/Thành Ủy và Sở Thông Tin và Truyền Thông.
Ðã từ rất lâu, những cuộc họp trên đã bất chấp cái gọi là “tự
do báo chí” hiển hiện trong Hiến Pháp năm 1992 và 2013.
Cách đây mấy năm trở về trước, những cuộc họp giao ban trên
được kết thúc bằng một bản thông báo khá dài của Ban Tuyên Giáo Trung Ương.
Nhưng sau cú “scandal” rò rỉ trên mạng xã hội phát ngôn của ông Nguyễn Thế Kỷ,
phó trưởng Ban Tuyên Giáo Trung Ương, cho rằng vụ tàu Trung Quốc cắt cáp tàu
Bình Minh 2 của Việt Nam vào năm 2011 chỉ là “vô ý,” hình thức thông báo bằng
văn bản đã được Ban Tuyên Giáo Trung Ương giảm thiểu. Thay vào đó là hình thức
nhắn tin chỉ đạo cho các tổng biên tập báo.
Nhưng rồi cũng có một số tin chỉ đạo qua nhắn tin điện thoại
bị lộ trên mạng xã hội, chẳng hạn gần đây nhất là vụ Ban Tuyên Giáo Trung Ương
nhắn tin không cho các báo đưa tin về dự án Thép Cà Ná của tập đoàn Tôn Hoa
Sen, gần đây cơ quan định hướng này đã chuyển sang hình thức thủ công nhất: Cho
chuyên viên gọi điện thoại trực tiếp cho từng tổng biên tập để “truyền đạt chỉ
đạo của lãnh đạo Ban Tuyên Giáo Trung Ương.”
Việc mô tả những hình thức chỉ đạo trên đã cho thấy não trạng
áp đặt báo chí là không hề thay đổi trong giới lãnh đạo Việt Nam. Thái độ cùng
lời lẽ xúc phạm báo chí của quan chức thanh tra Nguyễn Minh Mẫn là hoàn toàn
logic với não trạng ấy.
Tự khâu miệng và bỏ nghề
Sau cựu trưởng Ban Tuyên Giáo Trung Ương Ðinh Thế Huynh có vẻ
nhu hòa và một đương kim trưởng ban Võ Văn Thưởng chưa bao giờ nói nặng báo
chí, ông Trương Minh Tuấn đang trở nên nổi bật về vai trò sắt đá hơn hẳn các đời
lãnh đạo tuyên giáo trung ương trước đây. Cũng có thể không quá để cho rằng nếu
không có ông Tuấn, nghị quyết “chống tự diễn biến, tự chuyển hóa” của Tổng Bí
Thư Nguyễn Phú Trọng, dù có hò hét đến đâu, cũng khó mà làm cho báo giới bất trị
phải lo sợ.
Khác nhiều những năm trước, tình thế đang tự chuyển hóa khác
hẳn. Không khí trong báo giới nhà nước được một số nhà báo mô tả là nơm nớp lo
âu, không biết khi nào đến lượt mình bị “trảm.” Một nhà báo than thở: “Tai quái
là trước đây còn có thông báo tuần của Ban Tuyên Giáo Trung Ương ghi rõ không
cho đăng chuyện này chuyện nọ, còn lúc này họ khôn hơn, không ra thông báo bằng
văn bản nữa mà chỉ hãn hữu mới nhắn tin, còn lại gọi điện trực tiếp cho các tổng
biên tập. Có những việc báo chí không biết có được đăng hay không và nếu đăng
thì phải đăng như thế nào, nhưng đến khi đăng thì đám tuyên giáo lập tức kiếm
chuyện.”
Tương lai của báo chí nhà nước cũng bởi thế đang trở nên mù
mịt, ít ra trong ngắn hạn. Cũng có người tự an ủi: “Thôi cứ để cho Trương Minh
Tuấn làm mạnh một thời gian, rồi khi ông ấy vào được Bộ Chính Trị thì chắc sẽ mềm
hơn.” Nhưng nói vậy cũng như không, chẳng nhà báo nào có thể đoan chắc là sau
khi trở thành trưởng Ban Tuyên Giáo Trung Ương, một người ngùn ngụt tham vọng
chính trị như ông Tuấn có chịu nới tay kiếm hay không.
Khi ông cùng một lúc đã kỷ luật đến 50 tờ báo nhà nước liên
quan đến vụ “truyền thông bẩn” đăng tin về nước mắm truyền thống có chứa chất
arsen và làm người sản xuất Việt Nam khốn đốn, ông được dư luận đồng tình và cổ
vũ. Nhưng không dừng ở đó, ông Tuấn còn muốn làm hơn thế: Vụ “chém” nhà báo
Phùng Hiệu là một cách để ra oai và ra tay trấn dẹp những tư tưởng chính trị
trái với ý đảng.
Giờ thì đừng có mà mơ màng đến “bất đồng quan điểm.” Thậm
chí ngay cả thể hiện một chút chính kiến với một chút khí chất phản biện, không
phải trên mặt báo nhà nước mà chỉ trên facebook, các nhà báo nhà nước cũng bị dập
thẳng tay.
Ngày cuối năm gặp nhau, vài nhà báo quốc doanh có chút tên
tuổi phản biện chép miệng: Ngán đến tận cổ rồi! Nguyên năm 2015 đã chẳng há miệng
được. 2016 mới ngáp ngáp đã bị chẹn họng. Còn nhìn tới năm 2017, tất cả cứ như
úp sọt. Cứ cái đà này thì có lẽ đến phải tự khâu miệng rồi bỏ nghề.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét