Ngay sau khai mạc hội nghị trung ương 4 khóa 12, một loạt
báo chí giật tít của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng: " chống diễn biến hoà
bình. Chống tự chuyển hoá ".
Thông thường, khi đất nước rơi vào cảnh kinh tế khó khăn như
hiện nay, nợ công thì không tìm được nguồn để trả, doanh nghiệp thì không ngừng
đóng cửa hoặc giải thể, ngân sách luôn trong tình trạng thâm hụt thì đại hội của
một đảng cầm quyền sẽ phải tập trung vào nghiên cứu để tìm kiếm giải pháp trấn
hưng cho kinh tế đất nước thoát khỏi suy thoái.

Nhưng không, bất chấp nền kinh tế có tràn ngập khó khăn
nhưng họ vẫn còn cách để " giật gấu vá vai ". Họ vẫn còn các trụ sở
các cơ quan hành chính nhà nước nằm ở các trung tâm đô thị, vẫn còn một số
doanh nghiệp nhà nước. Hết tiền, họ sẵn sàng rao bán. Bán cho doanh nghiệp
trong nước không được thì bán cho doanh nghiệp nước ngoài. Bán đắt không được
thì bán rẻ. Một khi đã chấp nhận bán thì họ cũng dư ra hàng chục nghìn tỉ để
xây dựng mới các cơ quan hành chính nhà nước ở ngoài ngoại ô. Chính sách này
đang rất hợp lý bởi nó giúp cho trung tâm các đô thị không bị quá tải giao
thông. Thật là nhất cử lưỡng tiện.
Còn về phía người dân, tuy chỉ có trước đó vài ngày. Sự kiện
người dân mấy tỉnh miền Trung biểu tình lên tới hàng chục nghìn người, chiếm
lĩnh và làm chủ công ty Formosa cũng chẳng làm cho tổng bí thư lo ngại. Chỉ cần
vài trung đoàn cơ động và chó nghiệp vụ được điều đến thì tình hình sẽ yên
ngay. Không việc gì phải đưa vào chương trình của hội nghị.
Chính vì vậy, hội nghị trung ương 4 khóa 12 lần này tổng bí
thư lo ngại nhất không phải là vấn đề kinh tế mà là vấn đề " tự diễn biến,
tự chuyển hoá ". Tự diễn biến, tự chuyển hoá đến độ tổng bí thư phải thốt
lên rằng:" có thể hậu quả khôn lường ". Nghĩa là có thể làm tan vỡ đảng
cộng sản hay sụp đổ chế độ.
Không phải ngẫu nhiên mà tổng bí thư nói vậy. Sự kiện ở tỉnh
Yên Bái đã làm rung chuyển cả nước, chưa bao giờ một bí thư tỉnh ủy và một tỉnh
ủy viên bị bắn chết ngay tại trụ sở uỷ ban tỉnh mà người thủ ác lại chính là đảng
viên đồng chí của họ.
Về mặt lãnh đạo, từ trước đến nay tổng bí thư là người nắm
chức vụ bí thư quân uỷ trung ương. Một chức vụ mà khó ai có thể coi thường. Vậy
mà giờ đây tổng bí thư cũng không thể yên lòng. Việc tham gia vào ban thường vụ
đảng uỷ công an là một minh chứng cho sự không yên lòng của tổng bí thư.
Vậy điều gì đã làm cho tổng bí thư không yên lòng?? Điều làm
cho tổng bí thư không yên lòng là bên công an đã làm mất một con tốt Trịnh Xuân
Thanh.
Báo chí đánh tới tấp vào Trịnh Xuân Thanh từ tháng 6/2016. Vậy
mà tháng 8/2016 bên công an vẫn không sử dụng biện pháp nghiệp vụ để cầm chân
Trịnh Xuân Thanh. Trong khi, ngành công an chỉ cần có dấu hiệu biểu tình ở tận
đẩu tận đâu thì tất cả những người bất đồng quan điểm trên cả nước đều bị cầm
chân tại nhà. Điều đó cho thấy bên công an đã " mất cảnh giác " và
làm cho cụ tổng bị mất mặt. Giờ tổng bí thư cũng đành phải chịu vì dù sao thì
vào thời điểm đó Trịnh Xuân Thanh vẫn chưa hề bị truy nã. Dù có phe cách giúp
Trịnh Xuân Thanh hay không thì rõ ràng tổng bí thư không có được sự giúp sức nhiệt
tình của bên công an là chắc chắn. Bởi vì đây là vụ mà tổng bí thư là người chỉ
đạo.
Trở lại hội nghị trung ương 4 của đại hội lần thứ 12. Tổng
bí thư muốn " chỉnh đảng " trong một xu hướng tự diễn biến và tự chuyển
hoá ngày càng gia tăng mà có thể hậu quả khôn lường. Liệu tổng bí thư có làm nổi
không khi mà quỹ thời gian không hề ủng hộ ông.
Tổng bí thư cũng phải nên biết, giờ đây mâu thuẫn nội bộ đảng
của ông không còn là vấn đề mâu thuẫn lý thuyết nữa rồi mà nguy hiểm hơn lại là
mâu thuẫn lợi ích. Sự mâu thuẫn này có thể biến một quan thượng thư thành một tội
đồ mà nhà tan cửa nát chứ không còn chỉ là nghỉ hưu hạ cánh an toàn nữa.
Nên chăng.... tổng bí thư hãy thuận theo ý trời.
Nguồn:
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét