FB Luân Lê
Như theo nhiều bài báo đã đưa tin về việc hãng nước chấm
Masan liên tục quảng cáo "không trung thực", như khẳng định sản phẩm
không có chất cấm thì xét nghiệm lại có chất cấm, nói sản phẩm được làm từ thịt
xương hầm nhưng lại toàn chất siêu ngọt, quảng bá rằng mì Omachi làm từ khoai
tây nhưng chỉ 5% thành phần là khoai tây,...
Trước đó, là chuyện Tân Hiệp Phát xuất hiện nhiều chai nước
có ruồi, gián, cặn bẩn và vẩn đục, liên tục ở nhiều nơi và trong một thời gian
khá dài, nhưng lại không đứng ra chịu trách nhiệm về sản phẩm của mình mà sẵn
sàng đẩy khách hàng vào tù bằng những hành xử của kẻ trọc phú coi trời bằng
vung.
Rồi lại đến chuyện của công ty đồ uống URC với C2 hay nước
tăng lực chứa chất độc hại là kim loại nặng (chì) vẫn được tuồn ra thị trường
tiêu thụ trước sự thản nhiên của nhiều người trong cuộc và trước sự sợ hãi đến
bàng hoàng của người dân toàn xã hội.
Và đến nay, hãng Taxi Mai Linh cũng lại rơi vào tình trạng bị
tẩy chay trên toàn quốc chỉ bởi cho rằng đã từ chối phục vụ nhu cầu chính đáng
đối với khách hàng của mình vì một quyết định ngoài luật pháp và hợp đồng từ trước.
Nhưng, bất chấp tất thảy, có những lập luận xằng bậy cho rằng,
việc tẩy chay các hãng nước chấm, đồ uống hay dịch vụ vận chuyển nêu trên chỉ
là dân Việt đang tiêu diệt các thương hiệu Việt, và họ cho rằng việc tẩy chay
đó có nghĩ đến tình trạng mất công ăn việc làm của hàng ngàn công nhân, người
lao động cho các công ty đó hay không?
Đến đây, tôi tự hỏi, từ khi nào mà ở cái xứ này lại tồn tại
một loại tư duy cho rằng, sự thương cảm về cuộc sống của một nhóm người làm
công lại quan trong hơn sự an nguy của cả một cộng đồng mà bỏ qua những hành vi
không được phép (bất hợp pháp) của một doanh nghiệp, lại sẵn sàng được dung
túng và chấp nhận để đánh đổi trong quan điểm của một vài con người nào đó? Họ
định tiếp tay cho những hành vi gian manh, dối trá và gây hại cho con người,
cho cộng đồng từ các doanh nghiệp bằng cách đưa ra mặc cả về những lợi ích sinh
tồn của vài cá thể làm cho những doanh nghiệp bất chấp trong kinh doanh mà kiếm
chác lợi ích đó để cốt sao cho nó được tiếp tục tồn tại trên thị trường?
Kinh tế, các yếu tố và những quy luật vận động của thị trường,
tự nó quyết định số phận của một doanh nghiệp thông qua sản phẩm và sự an toàn
của thứ mà xã hội có thể đặt niềm tin khi sử dụng, đương nhiên không thể loại bỏ
trách nhiệm kiểm soát chất lượng mang tính bắt buộc từ nhà nước trước khi được
lưu hành để tiêu dùng. Làm ăn mà bất chấp thủ đoạn, gian manh, dối trá và cả
dùng những hành động bất nhẫn, trái luân lý thông thường thì hẳn nhiên phải dẹp
bỏ và hơn thế là cần phải đưa ra trước luật pháp để xử lý nghiêm minh những
hành vi bất chính ấy. Công nhân, không làm ở doanh nghiệp này thì sẽ tìm đến
công ty khác, không ở nơi này thì sẽ đến vùng kia.
Nhưng tuyệt nhiên, không thể lấy miếng cơm, manh áo của một
nhóm người để che lấp hay đưa ra để mặc cả cho những sai phạm của kẻ mà nếu được
chấp nhận cho nó tồn tại thì chính họ, những người công nhân, cũng đang tiếp
tay làm điều ác, tạo ra những thứ xấu xa, nguy hại cho xã hội, và cũng chính họ
đang tham gia chung tay vào việc tạo nên những độc tính có thể giết chết con
người, tổn hại sức khoẻ, tàn phá nhân cách, sự an toàn và cả sự lành mạnh của
thị trường của một quốc gia.
Quan trọng hơn lợi ích, đó là an nguy của dân tộc và nòi giống
của những thế hệ tiếp sau. Hãy chung tay để gây dựng nên một đất nước, quê
hương đáng tự hào về những điều tử tế, văn minh, chứ không phải để sống như những
kẻ sẵn sàng bán rẻ mọi thứ, chỉ để có được lợi tức tức thì của mình.
Nguồn:
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét