Số tiền này là cần cho thời kỳ 2016-2020, tức là mỗi năm cần đến 90 tỉ đô-la Mỹ.
Trong khi GDP năm 2015 là 199 tỉ đô-la Mỹ và tổng tích lũy là 50 tỉ
đô-la Mỹ. Như thế, chi phí tái cơ cấu hàng năm vượt cả tổng tích lũy
của nền kinh tế!
Với yêu cầu vốn trong 5 năm như trên thì cũng nhiều hơn hẳn tổng đầu tư
của suốt hơn 10 năm trong thời kỳ 2006-2015 (404 triệu đô-la Mỹ).
Lấy đâu ra tiền để đáp ứng yêu cầu điều ông Bộ trưởng đưa ra? Phải
chăng ông tuyên bố với tinh thần trách nhiệm của một người có trách
nhiệm. Đặt ra thế để thấy rằng từ những năm 2006 đến nay, các kế hoạch
đầu tư có vẻ vĩ đại, nhưng nền kinh tế ngày càng bị đẩy dần tới chỗ cực
kỳ khó khăn: kinh tế dù có tăng trưởng nhưng là tăng trưởng thiếu chất
lượng, lạm phát cao trong rất nhiều năm, thiếu hụt ngân sách tiếp tục
tăng không kiểm soát được, và tỷ lệ nợ so với GDP không chỉ của Chính
phủ và của cả nền kinh tế ngày càng tăng.
Cái đạt được là tính chất thiếu chất lượng của các dự án đầu tư, tiêu
rất nhiều tiền quốc gia, nhưng hầu hết đều lỗ vốn và gây ô nhiễm môi
trường nghiêm trọng, gây bức xúc trong dân chúng.
Số tiền lớn đó, đến 480 tỉ đô-la Mỹ dùng làm gì? Để tái cơ cấu? Các
quan chức và báo chí nói rất nhiều đến “tái cơ cấu”, nhưng người đọc như
tôi thì vẫn không hiểu tái cơ cấu là gì? Nội dung cụ thể của nó gồm
những gì?
Thời trước đây: khi nói đến đổi mới là nói đến thị trường hóa sản xuất
với giá cả được tự do hơn thay vì tập trung vào quyền quyết định của một
vài quan chức nhà nước. Cụ thể ở nông nghiệp, thị trường hóa là giao
đất cho nông dân tự sản xuất và tự tiêu thụ. Cái lợi của đổi mới là rất
lớn. Lợi lớn như thế nhưng đâu cần chi, bởi vì thời đó nhà nước khánh
kiệt, làm gì có tiền mà chi, chỉ là chuyển đổi cơ chế.
Vậy thì cần hỏi lại: tái cấu trúc có nội dung gì? Mục đích của tái cơ cấu là mang lại lợi ích hay là để chi tiền ra?
Nếu là phát huy vai trò của tư nhân, thì đầu tư là do tư nhân quyết
định, đâu cần gì đến vốn nhà nước. Giảm thiểu vai trò của các tập đoàn
quốc doanh bằng cách chứng khoán hóa thì lại đưa thêm vốn tiền mặt vào
tay nhà nước. Nói tóm lại nếu tái cấu trúc là “cổ phần hóa” thì chính
quá trình này tập trung vốn trở lại vào tay nhà nước để đầu tư vào các
công trình có công ích thực sự.
Nếu tái cơ cấu là nâng cao vai trò kiểm tra chất lượng của các công
trình nhà nước thì thậm chí có thể giảm chi phí mà hiện nay đang bị
phung phí, rơi vào tay tham nhũng đầu thời đưa đến công trình chất lượng
kém.
Vậy cần phải hiểu tái cơ cấu một cách cụ thể là gì đây? Và đâu là các hành động cụ thể đưa đến yêu cầu 480 tỉ đô-la Mỹ trên?
Nguồn:
TBKTSG Online
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét