Tôi e rằng vụ hai chiếc máy bay bị tai nạn rớt xuống biển
vài hôm trước rồi cũng sẽ từ từ “chìm xuống biển” như vụ cá chết.
Trong vụ cá chết ở vùng biển Hà Tĩnh, Mỹ (và LHQ) đã ngỏ lời
sẽ giúp cho VN để tìm nguyên nhân, nếu VN lên tiếng yêu cầu. Lãnh đạo VN đã im
lặng trước những đề nghị đầy thiện chí này. Thậm chí, hôm kia, nhiều nghị sĩ của
Quốc hội Đài loan đã lên tiếng yêu cầu chính phủ Đài Loan điều tra Formosa, (có
thể là tác nhân gây ô nhiễm vùng biển VN), đồng thời đề nghị giúp cho VN điều
tra vụ cá chết. VN cũng đã im lặng.
Vụ chiếc CASA 212 của hải quân VN, máy bay (do thám) cũng là
máy bay cứu hộ, bị rớt ở vùng biển Bạch Long Vĩ, viên Đại sứ Mỹ tốt bụng cũng
đã lên tiếng, “với mọi phương cách có thể”, Mỹ sẽ giúp cho VN trong công tác cứu
nạn chiếc CASA 212. Thái độ của VN là quay lưng với đề nghị này. Trong lúc ông
Nguyễn Chí Vịnh, thứ trưởng Bộ QP, lên tiếng “năn nỉ” phía TQ xin được giúp đỡ.
TQ cho chiếc tàu “hải cứu” hạng nặng của mình để “giúp” VN đồng thời “cho phép”
VN cho người và tàu bè vào vùng biển của TQ để làm công tác cứu hộ.
Thái độ của ông Vịnh có thể thông cảm, chiếc CASA 212 của VN
rớt trong vùng biển của TQ. Không xin phép họ là không được.
Sẵn tiện cũng nhắc lại status hôm qua. Tôi có đưa giả thuyết
rằng chiếc CASA 212 của VN đã xâm phạm vùng trời của TQ, do đó có thể đã bị
phòng không của TQ bắn hạ. Nhiều người phản biện, cho rằng vùng không gian (thuộc
hải phận kinh tế độc quyền), tàu bè cũng như phi cơ, có quyền tự do qua lại.
Tôi xin nhắc đến các trường hợp “chạm trán” giữa không quân
TQ và Hoa Kỳ, thí dụ chiếc EP-3 đã bay cách đảo Hải Nam 70km năm 2001. Chiếc
máy bay này rõ ràng bay trong vùng không gian phía trên vùng “kinh tế độc quyền”
của TQ, tương tự chiếc CASA 212 của VN hôm kia. Vậy mà chiếc máy bay EP-3 đã bị
không quân TQ áp chế phải đáp xuống phi trường Hải Nam. Một chiếc J-8 của TQ bị
rớt do va chạm. Ta cũng có thể nhắc vụ chiếc tàu USSN Impeccable năm 2009,
nguyên nhân chiếc tàu này “nghiên cứu” trong vùng kinh tế độc quyền của TQ.
Trong các vụ này ta thấy hai quan điểm đối lập về cách diễn
giải “luật quốc tế”. Phía Hoa Kỳ, (chưa thông qua Luật Biển 1982), chủ trương
vùng biển kinh tế độc quyền (cũng như vùng không gian bên trên) thuộc “không phận
và hải phận quốc tế”. Trong khi quan điểm của TQ (đã ký và thông qua Luật Biển
1982) cho rằng vùng biển và không gian ở bên trên vùng kinh tế độc quyền không
thuộc phạm vi “quốc tế”.
VN cũng có cùng quan điểm của TQ. Luật biển của TQ (và VN,
điều 3 khoản 2) cho rằng “biển quốc tế nằm phía ngoài vùng kinh tế độc quyền”.
Vì vậy TQ qui định rằng các loại tàu chiến, các loại máy bay quân sự (gồm cả
máy bay do thám) không được hoạt động trong hải phận (hay không phận) thuộc
vùng kinh tế độc quyền của TQ.
Ta thấy chiếc CASA 212 của VN nguyên thủy là máy bay “do
thám”. VN dùng nó “nhứt cử tam tứ tiện”, vào việc “cứu hộ” (và nhiều việc khác
như kiểm soát biển). Nếu không xin phép trước, chiếc CASA 212 khi xâm phạm
không phận của TQ, phía này có thể xem là máy bay quân sự (do thám), không quân
nước này có thể áp chế (trường hợp chiếc EP-3 của Mỹ), hay có thể bắn hạ.
Thái độ của lãnh đạo CSVN dĩ nhiên là muốn ém nhẹm tất cả mọi
sự thật. Mà đằng sau thái độ ém nhẹm sự thật luôn là những điều bê bối.
Trên phương diện quốc gia, ta có thể xếp một số điều bê bối
này vào tội trạng “phản bội tổ quốc”.
Status hôm qua tôi cũng có nhắc đến biến cố Gạc ma 1988, 76
chiến sĩ VN đã bị hải quân TQ thảm sát. Đã nhiều lần tôi nói về biến cố này.
Nhưng sự thật lịch sử vẫn chưa được lãnh đạo CSVN nhìn nhận.
Tháng 3-2015 tôi có viết như sau:
“Biến cố Gạc Ma 14-3-1988, 64 người lính công binh VN bị thảm
sát.
Luật quốc tế về chiến tranh có qui định không được bắn vào một
người khi tay họ không cầm vũ khí. Đây là một hành vi cố sát, bị qui vào tội ác
diệt chủng. Những người ra lệnh việc thảm sát là tội phạm. Hành vi của họ lý ra
phải truy tố trước Tòa án hình sự quốc tế.
Bất kỳ người chiến sĩ nào, ước mơ của họ là được chết với
cây súng trên tay.
Quyết định của lãnh đạo của VN đưa những chiến sĩ này ra đảo
làm công tác xây dựng đảo mà không gởi kèm đoàn quân bảo vệ, hoặc ít ra, vũ
trang để họ tự bảo vệ, trong khi đã biết tình hình đang căng thẳng. Đó là một
quyết định ngu xuẩn trên quan điểm quân sự. Trước quân pháp những lãnh đạo này
có tội “thí quân”. Trước luật hình sự họ phạm các tội “không bảo vệ lãnh thổ”
và “thông đồng với kẻ địch”… Những người này đáng bị ghép vào tội tử hình.
Sự im lặng dài lâu của lãnh đạo VN trước biến cố này, trước
hết thể hiện sự vô ơn đối với những người đã hy sinh, sau đó là thông đồng với
kẻ địch xâm lăng.”…
Bây giờ là thái độ im lặng của lãnh đạo CSVN trước thảm trạng
cá chết trắng biển, từ hơn hai tháng nay. Người dân phân vân không biết vì sao
cá chết ?
Điều mà người dân cần biết là ăn cá các vùng biển này có
nguy hiểm đến sức khỏe hay không ? Ta thấy thái độ bất nhất của cán bộ VN về vụ
50 tấn cá nục nhiễm “phenol” hôm rồi. Lúc thì nhiễm độc, cấm bán. Lúc thì “nồng
độ phenol” còn nằm trong “vùng an toàn”, được bán. Vấn đề là người bán cá chết
đứng chết ngồi. Chờ giải quyết, 50 tấn cá nục chỉ còn cách đem đổ bỏ.
Không có quyết định nào của nhà nước có tính “khoa học”, mặc
dầu có hàng chục ngàn tiến sĩ đã được đào tạo. Trong khi người dân cứ nghĩ rằng,
cá nấu chín lên thì ô kê thôi, chất độc nào “cũng tiên tán” hết. Còn không thì
làm mắm. Chất độc nào chịu đựng được muối ? Lại còn có lập luận nước nhiễm độc,
lọc nước cho kỹ, nấu sôi là ô kê.
Những lầm lẫn chết người mà không thấy ai cảnh báo cho dân
quê. Những chất ô nhiễm hóa học thì có lọc, có nấu sôi, có ngâm muối… thì hóa
chất (kim loại nặng) đó vẫn còn nguyên. Đôi khi do nhiệt độ, hay kết nối với những
phân tử khác, chất độc lại càng độc địa hơn.
Các hoạt động du lịch các tỉnh miền Trung cũng đang đi vào
khủng hoảng. Không ai dám ăn cá, không ai dám tắm biển. Cả một vùng cát trắng,
nhà hàng, khách sạn vắng teo.
Nhà nước VN rõ ràng đã từ nhiệm. Vấn đề là đâu phải là không
có giải pháp. Chết người là với bộ sậu bất tài, tham nhũng… như giàn lãnh đạo
hiện nay, ngoài việc vơ vét cho đầy túi tham và ngụy biện để an dân, thì họ
không có khả năng nào khác.
Nguyên nhân chiếc SU 30 vì sao bị rớt, lý ra đã được báo chí
trình làng. Phi công thoát hiểm Nguyễn Hữu Cường không có lý do nào để từ chối
một cuộc “họp báo”. Người ta muốn biết là vì sao chiếc SU 30 “em mờ ca hai”, Việt
Nam mới mua của Nga chạy chưa hết “rô đai”, bị rớt xuống biển.
Những chiếc SU 30 “em mờ ca hai” của VN chỉ mới nhận từ năm
2014. Nếu tai nạn đến từ trục trặc kỹ thuật, VN có thể từ chối với Nga những hợp
đồng mua sắm vũ khí trong tương lai, thay thế nó bằng một nhà sản xuất chắc chắn
hơn, thí dụ Lockheed Martin hay Boeing của Mỹ.
Tất cả ngân sách bộ quốc phòng, tiền mua SU 30 “em mờ ca
hai”… đều đến từ tiền túi của nhân dân. Tức dân là người “chủ”. Nhà nước (đầy tớ)
vì vậy phải có bổn phận báo cáo cho nhân dân (chủ) biết nguyên nhân nào “tài sản”
của nhân dân đã bị phá hủy.
Còn chiếc CASA 212 cũng vậy. Nhân dân (chủ) muốn biết vì đâu
chiếc này rớt xuống biển? Vì đâu chiếc này rớt trong vùng biển thuộc TQ?
Hôm qua có phi công Nguyễn Thành Trung lên BBC nói rằng chiếc
máy bay này “chắc chắn đã bị một va đập rất mạnh” và loại trừ nguyên nhân bị bắn
vì “tên lửa”.
Thì cũng là một ý kiến cần được lắng nghe. Vấn đề là chiếc
CASA 212 “va chạm đập rất mạnh” vào cái gì ? Chắc là va vào nước biển, phải
không? Tông vào với tốc độ trên 300km/giờ, nước biển trở thành bức tường bê
tông. Thấy hình dạng bẹp dúm của một mảnh vỡ của chiếc CASA 212, ai cũng có thể
đoán như vậy được.
Vấn đề là vì sao có “va chạm mạnh”, tức là vì sao nó lại rớt
xuống biển? Nếu không phải do “tên lửa” thì do cái gì? Nếu nói do thời tiết thì
cần phải đưa bản tin thời tiết trong khu vực để chứng minh.
Rốt cục ông phi công đại diện nhà nước cũng nói những điều rất
ư là “chim chóc”.
Sự thật cần được phơi bày. Những yếu kém kỹ thuật phải được
thay thế. Những sơ suất của con người phải được rút kinh nghiệm.
Chiến tranh bây giờ, nếu có diễn ra, hơn thua là do con người
mẫn tuệ với khí tài tiên tiến, phù hợp…
Lãnh đạo CSVN xuất thân từ du kích, chuyên khủng bố, đánh rừng
núi… không tuân theo bất kỳ “qui ước” nào. Họ thắng Mỹ, đánh sập VNCH, tương tự
như lực lượng Hồi giáo IS bây giờ đã từng thắng các nơi Irak, Syrie,
Afghanistan… Những người này lên lãnh đạo với “tâm tư du kích” như vậy, mọi người
đã thấy “tài năng” kinh bang tế thế của họ.
Với tâm thế như vậy họ sẽ thắng trong chiến trường mới hay
sao?
Theo FB Trương Nhân Tuấn
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét