Hồi tôi còn đi học đại
học, trong ngành chính trị học có một số các nhà chuyên môn được gọi là
“Kremlinologists,” tức là những người chuyên nghiên cứu không phải về điện
Kremlin mà về chính trị nội bộ của Liên Xô.
Đây thực sự là một
ngành nghiên cứu rất quan trọng vào thời đó, và những nhà Kremlinologist tài giỏi
là những người có thể tìm thấy những mấu chốt của nội tình Liên Xô qua những chỉ
dấu bên ngoài. Họ chăm chú xem chỗ đứng của các lãnh đạo vào những ngày lễ lạc,
xem ai còn ai mất, để tìm hiểu ai đang là kẻ thắng người bại trong nền chính trị
tối đen của Liên Bang Xô Viết thời đó.
Nhưng chế độ Liên Xô
đã chết. Những chế độ tự nhận mình là Cộng Sản hay “xã hội chủ nghĩa” ngày nay
chỉ là những chế độ độc tài nếu không phải của một cá nhân thì là của một nhóm
nhỏ. Hơn thế, ngoại trừ Trung Cộng, mà ngày càng trở thành một chế độ độc tài
chuyên chế của ông Tập Cận Bình, những chế độ Cộng Sản khác không còn quan trọng
nữa và không ai để ý nghiên cứu về các chế độ này nữa.
Tôi cũng không phải
là một người được huấn luyện để nghiên cứu về một chế độ độc tài như các chuyên
gia Kremlinologists hồi nào, nhưng có điều như Shakespeare đã nói “Something is
rotten in the state of Denmark,” có một cái gì rất xấu đang xảy ra ở Việt Nam.
Trước hết là màn bi
hài kịch về cuộc tranh quyền giữa ông Nguyễn Phú Trọng và ông Nguyễn Tấn Dũng.
Cho đến đầu năm 2015,
khi Hội Nghị Trung Ương 10 của Đại Hội 11 kết thúc thì người thắng thế là ông
Dũng. Trung Ương 10 là lúc mà ông Trọng đã tìm cách “lật đổ” ông Dũng lần đầu,
và lần đó ông Trọng đã thảm bại. Khi đưa ra màn để cho các thành viên Trung
Ương Đảng “bỏ phiếu tín nhiệm” các thành viên Bộ Chính Trị và Ban Bí Thư, ông
Trọng nghĩ có thể chứng minh là ông Dũng không được sự tín nhiệm của các “đồng
chí” và do đó phải bị ép từ chức. Nhưng kết quả là ông Dũng đạt số phiếu tín
nhiệm cao nhất (một điều mà trong lời chia tay, ông Dũng còn mỉa mai nhắc lại).
Lúc đó những thầy bàn
cho rằng sở dĩ ông Dũng thắng vì ông đã “dọn đường,” mua chuộc, thả đàn em và dụ
dỗ tất cả các tổng giám đốc của các công ty quốc doanh, một số các tỉnh ủy, nhất
là các tỉnh ủy miền Nam, khiến cho khi bỏ phiếu những nhân vật này bỏ phiếu cho
ông Dũng.
Và từ đó đã có nhiều
đồn đãi là ông Dũng đang chuẩn bị để lên thay thế ông Nguyễn Phú Trọng làm tổng
bí thư. Có nhiều người còn nói đến việc nếu cần ông Dũng sẽ loại bỏ đảng luôn để
thành một ông Vladimir Putin thứ nhì.
Trong khi đó, trong
những ngày cuối của năm 2015, lần đầu tiên trong lịch sử đảng Cộng Sản Việt
Nam, cuộc tranh giành quyền lực trong đảng lộ diện. Với sự có mặt của Internet,
hai phe tha hồ bôi nhọ cho nhau. Cũng trong thời gian này nhiều “đơn tố cáo” được
đưa ra tấn công vào gia đình ông Dũng, nhất là sui gia của ông Dũng, bố chồng của
cô Nguyễn Thanh Phượng là ông Nguyễn Bá Bang. Có những lời dèm pha nói là ông
Bang không phải chỉ là một cựu quân nhân Việt Nam Cộng Hòa mà còn là một nhân
viên của CIA. Cô Phượng thì bị tố cáo là đã có quốc tịch Hoa Kỳ. Điều một nhà
quan sát chỉ ra trên đài VOA là phe ông Trọng tấn công và phe ông Dũng chỉ chống
đỡ.
Nhưng mọi sự vẫn chưa
ngã ngũ cho đến Hội Nghị Trung Ương 13 mà mục đích chính là quyết định nhân sự
cho những năm sắp tới. Hội Nghị Trung Ương này nghe đâu rất gay cấn và theo tường
thuật của Ban Việt Ngữ Đài BBC thì hội nghị bế mạc hôm 21 tháng 12 vẫn còn có
tranh luận gay go là ai trong số bốn ông Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang,
Nguyễn Tấn Dũng và Nguyễn Sinh Hùng có thể được tái cử tại Đại hội Đảng. Nói
cách khác, một hội nghị được tổ chức để bàn về nhân sự không đồng ý nổi. Thông
cáo của hội nghị nói là Trung Ương Đảng đã “giao bộ chính trị tiếp tục chuẩn bị
nhân sự trường hợp đặc biệt là ủy viên Bộ Chính Trị, Ban Bí Thư Trung Ương Đảng
Khóa 11 quá tuổi, tái cử, để đảm nhiệm chức vụ lãnh đạo chủ chốt của đảng và
nhà nước, trình Hội Nghị Trung Ương 14 xem xét quyết định.”
Hội Nghị Trung Ương
14 diễn ra trong một bầu không khí còn căng thẳng hơn nữa. Blog Bà Đầm Xòe, một
trong những blog thuộc phe có vẻ thân ông Dũng đã có một bài tường thuật gọi là
sự thật về Hội Nghị Trung Ương 14 theo đó bảo “Nguyễn Phú Trọng thua phiếu Nguyễn
Tấn Dũng trong việc đề cử tổng bí thư.” Theo blog này, mà không ai biết đúng
hay không, thì cuối cùng trung ương bỏ phiếu cho ông Dũng 160 trên 173 trong
khi ông Trọng chỉ có 46 trên 173. Đó là lúc theo blogger “Tổng bí thư Nguyên
Phú Trọng đã yêu cầu phải thực hiện Quyết Định 244 mà theo đó, ứng viên không
được Bộ Chính Trị đề cử thì buộc phải xin rút.” Và một lần nữa, “trung ương lại
bỏ phiếu về việc ứng cử viên Nguyễn Tấn Dũng có được rút hay không và kết quả
là 158/173 không đồng ý việc ứng cử viên Nguyễn Tấn Dũng được rút khỏi danh
sách đề cử ứng viên vị trí tổng bí thư khóa 12.”
Chuyện “thâm cung bí
sử” của đảng Cộng Sản thì không ai có thể kiểm chứng được, nhưng thông cáo
chính thức của hội nghị viết “Với tinh thần dân chủ, trách nhiệm, thể hiện sự
đoàn kết nhất trí cao, Ban Chấp Hành Trung Ương đã thảo luận kỹ, thông qua dự
thảo báo cáo công tác nhân sự Ban Chấp Hành Trung Ương Khóa XII trình đại hội;
thống nhất cao bằng hình thức bỏ phiếu kín đề cử nhân sự chức danh tổng bí thư
Ban Chấp Hành Trung Ương Khóa XII; đề cử chức danh chủ tịch nước, thủ tướng
chính phủ, chủ tịch Quốc Hội nhiệm kỳ 2016 - 2021 để Ban Chấp Hành Trung Ương
Khóa XII xem xét, giới thiệu Quốc Hội khóa XIV quyết định theo quy định của
pháp luật. Hoàn tất công tác chuẩn bị nhân sự trình đại hội đại biểu toàn quốc
lần thứ XII của đảng xem xét, quyết định. “Nói cách khác trao việc quyết định
cho đại hội đảng.”
Và đến Đại Hội Đảng
12 thì ông Trọng toàn thắng. Ông Dũng “nghỉ hưu chính sách” và ông Trọng sẽ làm
tổng bí thư tạm một năm rồi sẽ bầu lại. Chuyện gì xảy ra giữa Hội Nghị Trung
Ương 14 và Đại Hội Đảng thì không ai biết nhưng khi ra đại hội thì có vẻ ông
Dũng đã thua.
Nhưng chưa hết, sau đại
hội nhưng ông Dũng vẫn còn là thủ tướng. Và vì thế khi vào hai ngày 15 và 16
tháng 2 năm 2016, khi Tổng Thống Barack Obama mời các lãnh tụ của Hiệp Hội các
Quốc Gia Đông Nam Á (Asean) đến dự hội nghị thượng đỉnh ở Sunnylands, đại diện
cho Việt Nam là ông Nguyễn Tấn Dũng. Ngoài gặp gỡ chính thức, ông Obama và ông
Dũng có một cuộc gặp riêng.
Trước cuộc họp, có
tin đồn trong nước là ông Dũng không chịu đi bởi theo một số nhà bình luận, đi
thì ông phải theo lập trường của bộ chính trị và không được quyền ăn nói gì
khác cả. Nhưng sau cùng ông Dũng đã đi, và đã gặp Tổng Thống Obama.
Chưa hết, đến kỳ họp
cuối cùng của Quốc Hội khóa 13, ông Trọng tung ra một màn ngoạn mục nữa, cho Quốc
Hội cũ miễn nhiệm luôn các chức vụ chủ tịch nước, thủ tướng, chủ tịch quốc hội
và chọn luôn các chức vụ mà chính thông cáo của đảng Cộng Sản Việt Nam về Hội
Nghị Trung Ương 13 viết “đề cử chức danh chủ tịch nước, thủ tướng chính phủ, chủ
tịch Quốc Hội nhiệm kỳ 2016 - 2021 để Ban Chấp Hành Trung Ương Khóa XII xem
xét, giới thiệu Quốc Hội khóa XIV quyết định theo quy định của pháp luật.”
Những lời bàn tán nói
là ông Trọng không muốn ông Dũng sẽ lại là người đón tiếp Tổng Thống Barack
Obama khi ông dự trù đến Việt Nam vào tháng 5 tới đây, bởi lúc đó Quốc Hội Khóa
14 chưa có để bầu lên người thay thế ông Dũng.
Cuộc ẩu đả giữa ông
Dũng và ông Trọng như vậy là kết thúc. Ông Dũng không hiểu vì sao “khinh địch”
đến thế hay là vì lý do nào nữa mà để bị ông Trọng hạ đo ván.
Chuyện lạ ở Việt Nam
tuy vậy chưa hết. Trong khi đang tiếp tục “thủ tục” để hạ ông Dũng, hôm Chủ Nhật,
27 tháng 3, Bộ Trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh đã long trọng tiếp đón Bộ
Trưởng Quốc Phòng Trung Cộng Thường Vạn Toàn. Cuộc gặp gỡ này thân thiện quá đến
nỗi bản tin tiếng Việt của đài Tiếng Nói Hoa Kỳ viết: “Bộ trưởng Quốc Phòng Việt-Trung
‘tay bắt, mặt mừng.’ Đặc biệt hai ông còn ‘nhất trí’ rằng ‘quân đội hai nước phải
kiềm chế, kiểm soát tốt tình hình, không đe dọa sử dụng vũ lực, không để xảy ra
xung đột, cùng giữ gìn hòa bình, ổn định, hợp tác và lợi ích của hai nước, khu
vực và thế giới.’”
Rồi ngày hôm sau,
trên báo chí nhà nước, Thứ Trưởng Quốc Phòng Nguyễn Chí Vịnh nói đến “Việt-Trung
xây dựng một quan hệ Quốc Phòng thực chất” và để chứng minh ông nói “Ví dụ
chúng ta chủ động mời tàu Hải Quân Trung Quốc thăm các cảng Việt Nam, trong đó
có cảng quốc tế Cam Ranh vừa khánh thành tháng 3 năm 2016, hưởng các dịch vụ ở
đó giống như các nước khác.”
Một chuyên gia quân sự
chuyên nghiên cứu về Việt Nam đã nhận xét đó là một sự chuyển hướng đặc biệt
nhanh vì từ lâu nay, Hà Nội vẫn có ý muốn mở Cam Ranh để mời quốc tế nhưng
trong “quốc tế” đó thường không thấy nhắc đến Trung Cộng.
Một nhà bình luận về
chính trị Việt Nam thì giải thích là tốt nhất có thể nói hành động này của phe
ông Trọng là lại một hình thức “đi giây” nữa của đảng Cộng Sản Việt Nam. Nhưng
nếu đó là cái thế “đi giây” của ông Trọng thì cái thế đó bây giờ không hiệu
nghiệm nữa.
Trong suốt thời gian
của cuộc Chiến Tranh Lạnh, chính sách đó rất thành công, vì cái thế tay đôi giữa
hai quốc gia muốn dành quyền độc tôn trong các chế độ Cộng Sản và cái thế tay
ba với Hoa Kỳ khiến Hà Nội dễ lợi dụng. Nhưng ngày nay, cái thế đó không còn nữa.
Nguồn: nguoi-viet.com
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét