Dưới đây là một lá thư riêng, trả lời một bức thư
đầy tâm huyết của nhà văn Phạm Đình Trọng, nhưng xét thấy thư thì
riêng nhưng vấn đề lại là vấn đề chung, nên tôi quyết định công bố
rộng rãi. Hy vọng những dòng này có thể có một ích lợi nhất định
nào đó đối với các tổ chức đang bước đầu hình thành ở Việt Nam.
---
Anh Phạm Đình Trọng quý mến,
Cảm ơn anh rất nhiều về lá thư này. Đặc biệt chi
tiết liên quan đến sự minh bạch tài chính của Văn đoàn độc lập, đến
cách làm việc công khai và đầy tự trọng của chị Ý Nhi. Thông tin này
của anh soi sáng rất nhiều điều.
Một tổ chức không thể vững mạnh nếu nhân cách của
những người lãnh đạo có vấn đề. Trừ phi nó là loại tổ chức cuồng
tín như các đảng cộng sản.Nhưng công bằng mà nói, các đảng cộng sản
thủa đầu là nơi tập hợp những người thực sự mang lý tưởng cao cả,
những người thực sự có tài năng và hy sinh hết mọi quyền lợi cá
nhân của họ. Em làm nghiên cứu về chủ đề này, em có thể nói như vậy
mà không sợ sai. Nhưng đảng cộng sản tất yếu phải tha hóa, phải suy
yếu, nó không thể không suy yếu khi mà nó nắm quyền lực tuyệt đối
và quyền lực đó không phải chịu sự giám sát của pháp luật. Sự tha
hóa của đảng cộng sản được quy định từ trong bản chất của nó, bản
chất của một đảng độc tài.
Và thực ra không nên vì lo sợ tổ chức tan rã, cũng
không nên lấy lý do phải cứu nước, mà chấp nhận những sự yếu kém,
những bất cập, chấp nhận sự thiếu đàng hoàng và thiếu nguyên tắc,
thiếu minh bạch của tổ chức đó. Một tổ chức yếu kém dĩ nhiên không
thể làm được gì nhiều trong việc cứu nước. Mà, trái lại thì đúng
hơn, một tổ chức yếu kém sẽ cản trở quá trình cứu nước.
Quy luật của cuộc sống là những gì yếu kém sẽ
phải bị đào thải, những gì mạnh, tốt thì sẽ tồn tại và phát
triển.
Nhưng Việt Nam của chúng ta không đi theo quy luật này.
Nước Việt yêu quý của chúng ta rơi vào tình trạng
ngày nay, tan hoang, mất độc lập như thế này, bởi vì đảng cầm quyền
yếu kém và đầy tội lỗi nhưng lại không bị đào thải, bởi vì người
dân vẫn chấp nhận nó, và bởi vì, đa số trí thức vẫn chấp nhận cái
đảng ấy. Vì thế, chúng ta đã không thể hòa nhập vào dòng chảy lành
mạnh của nhân loại. Và chúng ta đang mất hết mọi thứ, mất đến cả
khả năng sinh tồn. Thật đau đớn cho dân tộc Việt. Và nếu nhìn nhận
thẳng thắn, thì lỗi lớn thuộc về những người được gọi là trí
thức, những người biết cái gì tốt, cái gì xấu, nhưng vẫn chấp nhận
cái xấu, không bảo vệ và không ủng hộ và không xây dựng cái tốt.
Nếu cứ khăng khăng bảo vệ sự tồn tại của một tổ
chức tồi tệ để rồi hy sinh hết các tôn chỉ, các giá trị, các nguyên
tắc tốt đẹp mà vì chúng tổ chức ấy ra đời, thì đó là một việc
làm không những vô nghĩa mà còn nguy hiểm. Bởi vì nó hoàn toàn tương
tự như việc những người cầm quyền hiện nay lấy việc bảo vệ sự tồn
tại của cái tổ chức được gọi là đảng cộng sản lên trên hết, coi sự
tồn tại của đảng quan trọng hơn quốc gia, hơn dân tộc, hơn mọi giá
trị.
Một tổ chức yếu và tồi cần phải tan rã, để có
thể ra đời những tổ chức tốt, mạnh, và minh bạch. Một đảng cầm
quyền thối nát và bất lực cần phải bị loại trừ để cho những đảng
phái mạnh có thể ra đời. Đó là một quá trình bình thường, nhưng nó
chưa xảy ra ở đất nước chúng ta. Chúng ta đang ở trong một tình trạng
rất bất thường.
Những người như chúng ta cần phải thúc đẩy quá
trình bình thường này, quá trình đào thải các tổ chức tồi và xây
dựng các tổ chức mạnh, quá trình mà mọi dân tộc khác đã trải qua,
anh Trọng nhé.
Chúng ta hãy tin rằng một cánh cửa khép lại sẽ có
cánh cửa khác mở ra; một tổ chức tồi tệ tan rã, sẽ có các tổ
chức mạnh hơn được thành lập.
Và một tổ chức có nhiều vấn đề, nếu muốn không tan
rã, thì nó phải tự điều chỉnh để trở nên mạnh, và hoạt động tốt.
Một lần nữa cảm ơn anh!
Từ Huy
Paris, ngày 4/7/2015
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét