Tác giả: NTDTV | Dịch giả: Tiểu Thiện
Bài văn “Sự công bằng kiểu Trung Quốc” nhận được điểm 0 của
một sinh viên tại Tứ Xuyên khiến nhiều người chấn động tâm can, nó cũng được cư
dân mạng xưng là “kỳ tác”. Bây giờ chúng ta hãy cùng đọc thử “tác phẩm đặc biệt”
hiếm có ở Trung Quốc này!
Sự công bằng kiểu Trung Quốc
Khi nhìn thấy đề bài, tôi đột nhiên muốn cười phá lên. Vâng,
đúng vậy, tôi muốn bật cười, như thể tôi có thể nhìn thấy khuôn mặt dữ tợn xám
xịt của vị giám khảo khi nhìn thấy bài thi này.
Báo chí nước nhà cho biết, giá bất động sản Trung Quốc đã
tăng vọt gấp 20 lần trong thập niên vừa qua. Khi mà tất cả những thanh niên có
hoài bão không thể ngóc đầu lên được vì bị giá nhà đè bẹp, vậy công bằng ở đâu?
Mức lương tháng của những người bình thường chỉ đủ để mua nửa
mét vuông bất động sản mỗi tháng, trong khi bất cứ chiếc đồng hồ nào của “Đại
ca Đồng hồ” (chỉ quan chức Dương Đạt Tài đeo đồng hồ hàng hiệu khi đi kiểm tra
hiện trường một vụ tai nạn) cũng trị giá hàng chục ngàn tệ, và “Đại ca Đồng hồ”
thậm chí còn tuyên bố rằng mình sở hữu hàng chục đồng hồ như thế.
Quảng cáo
Đại ca Đồng hồ còn nói rằng ông ấy có rất nhiều căn hộ ở Bắc
Kinh. Thế nên mắt tôi gần như bật ra khỏi tròng khi đọc đề bài thi này. Thật
may là sau đó xuất hiện một “Đại tẩu Nhà đất”, người mà bằng những hành động của
mình đã nói với “Đại ca Đồng hồ” rằng: Ngươi chẳng là cái thá gì cả, đồ trẻ
ranh!
Rốt cuộc trên báo chí tràn ngập tin tức cho biết “Đại tẩu
Nhà đất” có hàng chục căn hộ ở Bắc Kinh, cộng thêm 4 cuốn sổ đăng ký nhà. Những
cuốn sổ đó là thật, và bà ấy có 4 số chứng minh nhân dân khác nhau (4 nhân thân
hợp lệ khác nhau).
Lần này, tròng mắt của tôi mới thật sự rơi ra, mò mẫm cả nửa
ngày trời mới khảm lại được. Vậy mà, các bộ ngành liên quan lại im lặng không
lên tiếng, không có ai phải gánh chịu trách nhiệm và cũng không có một ai bị
dính líu trong chuyện này. Đột nhiên, tôi đã thấy được “sự công bằng”.
Khi “Phú nhị đại” (tức “thế hệ giàu có thứ hai” của Trung Quốc,
bao gồm con cái của những ông chủ tập đoàn lớn hoặc quan chức chính phủ) chạy
những chiếc xe đua hạng sang cầm theo những bó hoa tán gái ở công viên, khi tiếng
xe đua vang ầm lên và những làn khói từ trong bô xe tạt mạnh vào mặt tôi, tôi
đang nghĩ, sao bố tôi lại không phải là Lý Cương nhỉ? Loại tư tưởng tiêu cực
này mặc sức tràn ra khiến tôi uể oải nhụt chí.
Nhưng ngay chính lúc này sự tích người bạn học tên Quách Mỹ
Mỹ lại kịp thời nhắc nhở tôi, khi mà bố ruột không thể dựa dẫm được nữa, thật
ra còn có một loại người gọi là “bố nuôi”, nhưng đáng tiếc là những ông bố nuôi
ấy chỉ thu nhận con gái nuôi chứ không nhận con trai nuôi.
Khi hội chữ thập đỏ Trung Quốc mập mờ nói không rõ ràng về
những khoản chi cho việc chăm sóc những người tàn tật, khi Quách Mỹ Mỹ khoe
khoang những món đồ xa sỉ trên thân, khi có người chất vấn Quách Mỹ Mỹ, cô nói
với mọi người rằng, cô còn có những món đồ xa xỉ hơn thế nữa.
Thế là, lãnh đạo hội chữ thập đỏ vội vàng bày tỏ thái độ:
“Chẳng ai từng nói như vậy cả!”. Người bạn Quách Mỹ Mỹ đã dùng hành động thực tế
để bảo vệ lợi ích của bản thân mình, phô bày phẩm chất cao quý của một thế hệ
thanh niên mới. Cô ấy đã dùng đôi chân trắng muốt của mình một lần lại một lần
nữa đứng trên bục nhận thưởng chí cao vô thượng của hội chữ Thập đỏ.
Công bằng ư? Tôi vẫn mãi luôn khao khát một cuộc đời “công bằng”,
nơi mọi người đều bình đẳng, nơi luật pháp là tối thượng, nơi nhân viên quản lý
đô thị không đánh đập dân thường, nơi hiệu trưởng không vào khách sạn với nữ
sinh, nơi bác sĩ chỉ tập trung chữa trị cho bệnh nhân.
Nhưng tôi sinh ra trong xã hội này, hít thở bầu không khí ô
nhiễm cao độ, ăn những loại thực phẩm có thể giết chết tôi bất cứ lúc nào. Nhìn
vị giám đốc công ty thuốc lá quốc doanh thu về bạc triệu, tôi đã thử hỏi rằng,
bạn có thấy công bằng hay không?
Liệu bạn có tin rằng giấc mộng Trung Hoa sẽ trở thành hiện
thực? Không kể bạn có tin hay không, dù sao đi nữa thì tôi tin rồi. Khi hơn mười
ngàn con lợn chết bị vứt xuống sông Hoàng Phố, tôi nhận ra rằng nếu tôi không
tin vào “sự công bằng” này, tôi rồi cũng sẽ có kết cục như chúng.
Tôi vẫn mong chờ một cuộc đời “công bằng”, nơi các quan chức
trung thực và làm việc thật sự, nơi các doanh nhân kinh doanh có lương tâm, nơi
giá nhà không cao ngất ngưởng đến lố bịch, nơi con người sống trong hạnh phúc
và mãn nguyện.
Còn vài phút nữa thôi phải nộp bài thi này rồi, tôi biết rõ
rằng bài viết của tôi sẽ động chạm đến trái tim nhỏ bé đó của vị giám khảo. Em
xin cho thầy một đề nghị, thầy cứ cho em điểm 0 vậy.
Em không sợ đâu, sữa bột Tam Lộc có độc còn không giết chết
em thì một điểm 0 nào có hề hấn gì. Xin đừng do dự, hãy ngoạc bút vào ô điểm, rồi
giám khảo có thể đi đánh mạt chược…”.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét