Người dân xuống đường biểu tình phản đối Formosa ở Hà Nội
ngày 01/05/2016. Nguồn: internet
Nguyên nhân cá chết và thủ phạm gây ra cá chết trắng
một dải bờ biển bốn tỉnh miền Trung, sau gần ba tháng lấp liếm che
đậy, cuối cùng cũng buộc chính quyền cộng sản Hà Nội phải trình
trước bàn dân thiên hạ, chiều ngày 30/06/2016. Đương nhiên, không có gì
khác những điều tất cả đều đã biết. Nguyên nhân là chất độc do xả
thải và thủ phạm xả thải là nhà máy thép Formosa Hà Tĩnh.
Ngay từ những ngày đầu tiên, chính những người dân
Hà Tĩnh, những ngư dân, những người buôn bán tại chợ cá, những người
trực tiếp sống nhờ những con cá hàng ngày về từ biển, họ đã biết.
Không cần đến những kiến thức cao siêu, họ chỉ thấy những gì hôm nay
khác hôm qua. Họ tiếp xúc với nước biển vùng cận nhà máy Thép
Formosa hàng ngày, họ quen biển, thuộc màu sắc của nước biển từng
buổi sáng, từng buổi chiều, những gì bình thường và khác thường.
Họ ngửi được mùi của biển, mùi biển lành và mùi biển độc. Họ
nhìn thấy khói từ nhà máy thép. Họ nhìn thấy những gì hàng ngày
thoát ra từ những ống xả thải dưới đáy biển. Từ tất cả những thay
đổi và cá chết. Một người thân của họ, một bà con của họ, một thợ
lặn chuyên nghiệp của công ty thép đã bị nhiễm độc tại khu vực xả
thải và tử vong khi nhập viện, nhưng kết quả xét nghiệm tử thi đã
bị cấm tiết lộ. Họ biết chắc chắn nhà máy thép là tội phạm. Bất
kể nhà cầm quyền nói gì.
Ngay trong những ngày đầu tiên người ta đã nhận thấy:
“Cá chết là cá lớp tầng sâu. Miệng ống thải ngầm dưới biển tại khu
vực cá chết có chất nhờn mầu vàng, mùi tanh hôi. Người thợ lặn
ngạt hơi độc mà chết. Công ty Fomosa mới nhập 384 tấn hoá chất, gồm
40 chất, có chất cực độc. Công ty Formosa vừa tiến hành súc rửa
đường ống, chuẩn bị chạy thử”.
Phó GS. Tiến sĩ Nguyễn Huy Thịnh ngày 24/04 nói,
“nếu là tôi, chỉ một ngày tìm ra nguyên nhân. Công ty Formosa mới súc
rửa và mới xả thải, như vậy, dù có tan loãng ra, dấu vết còn lại
chắc chắn sẽ vẫn còn, chỉ cần luồn ống hút lấy mẫu vào sâu bên
trong ống thoát”. Và chính Phó giám đốc đối ngoại Formosa Chu Xuân
Phàm ngày 25/04 thú nhận, “hoặc chọn cá, hoặc chọn thép, không thể
cả hai”.
Một cách đơn giản, chỉ bằng một lệnh ngừng hoạt
động, giữ nguyên trạng thái, cô lập toàn bộ hệ thống quản lý nhà
máy, tức khắc huy động lực lượng kiểm soát và lấy mẫu, thời gian
đưa ra kết luận có thể không cần tới một tuần.
Nhưng Vũng Áng, Hà Tĩnh là một lãnh địa riêng, đã
được “nhượng bán cho người nước ngoài, một dạng tô giới”?! Ngày
21/04, ông Phạm Khánh Ly, Vụ nuôi trồng thuỷ hải sản Bộ Nông nghiệp
cho biết: “Đoàn công tác không thể vào kiểm tra tại KCN Vũng Áng vì đây là
KCN có yếu tố nước ngoài, đoàn công tác không có thẩm quyền kiểm tra, phải có
giấy của thủ tướng hay chủ tịch tỉnh” (?!).
Ngày 22/04, C49, cục cảnh sát PCTP (phòng chống tội
phạm) tài nguyên môi trường đã vào điều tra, nhưng, thiếu tướng Nguyễn
Xuân Lý cho biết, “phía C49 không thể phát ngôn ngay được vì ảnh hưởng
tới nhiều vấn đề khác”. Có nghĩa là, C49 đã biết nhưng không được
công bố.
“Thực tế, đến nay việc xả thải qua quan trắc tự động của FHS
chưa được đấu nối với đơn vị giám sát là Sở TNMT Hà Tĩnh, hợp đồng kiểm tra của
Trung tâm Quan trắc Hà Tĩnh với Cty này cũng chỉ kiểm tra 3 tháng/lần” (báo
Lao động).
Như vậy, vấn đề không thuộc tính chất phức tạp mang
yếu tố khoa học, mà là vấn đề hiệu lực của quản lý hành chính và
hiệu lực của Pháp luật. Ai là người ký quy định kiểm tra hành chính
Formosa phải có giấy phép của Chủ tịch tỉnh hoặc Thủ tướng? Tại sao
chế độ quan trắc xử lý thải là bắt buộc, lại chỉ là hợp đồng kinh
tế giữa nhà máy Formosa với phòng trắc nghiệm của sở tài nguyên môi
trường tỉnh Hà Tĩnh, nghĩa là cơ quan quan trắc chỉ thực hiện đo đạc
xác định chất lượng xử lý có nội dung ghi trong hợp đồng của bên
trả tiền là nhà máy Formosa, bao gồm thời gian thực hiện đo đạc, nội
dung đo đạc và quyền công bố kết quả? Như vậy, xử lý hay không, chất
lượng xử lý thế nào, hoàn toàn không do cơ quan quản lý quyết định.
Phòng quan trắc của tỉnh chỉ làm để được trả tiền.
Theo Giáo sư Nguyễn Tác An, nguyên viện trưởng Viện Hải
Dương Học Nha Trang thì: “… Khoảng hôm 20 [tháng Tư] những kết quả đã được phân
tích, được hình thành báo cáo, tôi nghĩ đã đến lúc hội đồng khoa học cấp quốc
gia đánh giá và thông báo một cách khách quan.
Nhưng đây là kết quả khoa học, còn công bố ra thông tin thế
nào là trách nhiệm của cơ quan công bố thông tin, theo luật pháp của Việt Nam
là như vậy”.
“Từ ngày 29/04/2016, báo chí bị cấm đưa tin, nhà báo
bị cấm tới khu vực cá chết, dân đói”, “ lúc trước, các nhà báo về
đông lắm, nhưng từ ngày 29/04, không có một ai về hỏi dân nữa”. Nhà hoạt
động Nguyễn Anh Tuấn từ Đà Nẵng, người từng nằm tại khu cá chết hơn một
tháng, kể lại như vậy.
Và thông tin được gọi là chính thức, tức là có
hướng dẫn, thì ngày 2/05/2016, “Các nhà khoa học, chuyên gia lĩnh vực hải
dương học người Đức, Mỹ, Isreal đã đến Việt Nam để cùng Bộ Tài nguyên và Môi
trường tìm nguyên nhân cá chết hàng loạt ở miền Trung”. Và sau đó giáo sư
người Nhật nói trên báo, “Nguyên nhân một khả năng là do thủy triều đỏ, hai
là do những độc tố hóa học gây ô nhiễm biển… và với kinh nghiệm của chúng tôi,
nó sẽ phân tích có khi đến một năm thì mới tìm ra được đúng yếu tố, nguyên nhân
đó.”
Người ta không lạ gì những thủ đọan mà Hà Nội vẫn
sử dụng xưa nay. Đó là chờ cho dư luận mệt mỏi, như chờ mũi tên bay
hết đà thì rơi xuống. Ồn ào ầm ĩ mãi rồi cũng phải lắng xuống.
Nguyên nhân, bàn tán mãi rồi cũng chẳng còn gì. Hậu quả, bàn cãi
mãi rồi cũng nhàm. Bức xúc, xả mãi rồi cũng xẹp. Chất vấn nhà nước,
chất vấn đảng và chính phủ, nhưng chẳng có đảng, chính phủ nào trả
lời. Dân cứ chất vấn lẫn nhau, tự hỏi và tự trả lời. Chính phủ,
đảng và nhà nước giả như điếc, ban tuyên giáo bịt mồm các nhà báo,
cài những thông tin gây nhiễu, tung hoả mù, làm dư luận mất hướng, cho
mật vụ bám những nhân vật to tiếng, ầm ĩ nhất, bắt và đe dọa để
lung lạc quần chúng…Và chỉ đến khi sự kiện đã trở thành một sự đã
rồi, dư luận đã chấp nhận tự nhiên, không còn gì lạ và không còn
muốn nói, thì “Chính phủ, dưới sự chỉ đạo quyết liệt của bộ chính
trị và quyết tâm phi thường của cả hệ thống, đã hoàn thành xuất sắc
nhiệm vụ với phương châm phục vụ lợi ích của nhân dân”! Xưa nay vẫn
vậy, bao nhiêu năm nay vẫn một bài như vậy. Ban tuyên giáo thuộc bài,
dân cũng thuộc bài, chẳng lạ gì nhau.
Đó là sân khấu chính trị Việt nam, và trên sàn diễn
là nhốn nháo những diễn viên hài. Đạo diễn và nhắc vở trống đánh
xuôi, kèn thổi ngược. Thứ trưởng bộ Tài nguyên và Môi trường Võ Tuấn
Nhân tuyên bố “đường xả thải của Formosa được cấp phép, Formosa xả
thải đúng luật”, nhưng bộ trưởng Trần Hồng Hà lại nói, “đường xả
thải ngầm là phi pháp”. Công điện Chính phủ “cấm đánh bắt, buôn bán
và tiêu thụ sản phẩm đánh bắt gần bờ và trong phạm vi 20 hải lý”,
nhưng phó Chủ tịch Hà Tĩnh Đặng Ngọc Sơn tuyên bố dân có thể “yên tâm
tắm và ăn hải sản khu vực Vũng Áng”. Bí thư Nguyễn Xuân Anh và Chủ
tịch Đà Nẵng Huỳnh Đức Thơ rủ nhau tắm biển và tổ chức ăn hải sản
miễn phí.
“Chính phủ chỉ đạo xít xao”, nhưng Tổng bí thư
Nguyễn Phú Trọng nổi tiếng mị dân thì suốt ba tháng không một lời
thăm hỏi dân đói miền Trung, như bị bệnh cứng lưỡi. Chủ tịch nước
Trần đại Quang khen các lãnh đạo tắm biển và ăn cá hấp là gương
mẫu, “nếu cán bộ nào cũng làm như vậy thì lực lượng công an bớt
phải tăng biên chế”. Họp báo chậm một tiếng (chắc bận cãi nhau),
nhưng kéo dài hơn 5 phút và không cho nhà báo đặt câu hỏi.
Cho nên, dẫu cho Chính phủ chọn ngày 30/06 để công bố
nguyên nhân là gì, thủ phạm là ai, điều đó đã không còn ý nghĩa
nữa. Vì bất kể đảng kết tội ai, đối với người dân, Formosa vẫn là
thủ phạm. Có lẽ vì biết thế, mà loay hoay suốt ba tháng, chính phủ
buộc phải công bố cái điều mà đáng lẽ có thể công bố ngay từ sau
ngày 20/04/2016, khi các báo cáo khoa học đã đủ kết luận.
Người ta phải tự hỏi, tại sao nhà nước che đậy thông
tin. Tại sao lại có chuyện phải đưa đẩy, né tránh quy kết Formosa cho
đến khi không thể né tránh được nữa? Formosa là ai, Đài Loan hay Trung
Quốc? Trong số 28 nhà thầu phụ của Formosa có 25 nhà thầu Trung Quốc,
3 nhà thầu Việt Nam. Formosa báo cáo hoá chất độc thải ra biển không
qua xử lý do lỗi một nhà thầu phụ vì sự cố chập điện, nhưng không
nói là nhà thầu Việt Nam. Như vậy, sự cố xảy ra tại một nhà thầu
Trung Quốc. Chập điện, chất độc không được xử lý, thải trực tiếp ra
biển. Cá chết, dân bỏ biển, thất nghiệp, hoang mang rối loạn trước
nguy cơ nạn đói. 500 triệu USD Formosa bồi thường nói rõ cho mục đích
đào tạo để chuyển đổi nghề cho 1 triệu dân.
Ông Chu Xuân Phàm đã không dấu diếm, hoặc cá hoặc
thép, như vậy, việc đuổi dân khỏi biển đã được tính đến từ trước
khi đầu tư dự án. Hay nói một cách khác, một trong các mục đích đầu
tư là chuyển đổi nghề biển của dân sang những nghề khác, để biển
lại cho Formosa, tức là để biển lại cho Tàu. Họ đã biết làm thép
thì phải thải hoá chất độc, và cá sẽ phải chết. Dân muốn sống
phải chuyển đổi nghề nghiệp, bỏ nghề đi biển, đánh cá. Đầu tư nhà
máy thép vào Vũng Áng, các nhà đầu tư đã biết trước, biển khu vực
này sẽ không còn ngư dân, vì sẽ không còn cá. Như vậy, muốn đuổi ngư
dân, muốn chiếm biển, chỉ cần xây dựng nhà máy thép. Nhà cầm quyền
Việt Nam, một là chưa bao giờ biết đến tính chất nguy hại của nhà
máy thép, không biết, nhưng không chịu biết, hai là nguy hại tới môi
trường là thứ vô hình, trong khi những đồng tiền đầu tư ở ngay trước
mặt, sờ nắn đo đếm được.
Thực chất của 500 triệu USD này là gì? Nhà báo Đoan
Trang có một nguồn tin bí mật tiết lộ những thương lượng giữa bộ
công an với Formosa. Có đúng là Formosa bồi thường đúng số tiền này
không, tại sao lại chỉ là 500 triệu USD? Ai là người đưa ra con số
này, căn cứ vào đâu? Có phải đây là số tiền Formosa đã dự tính
trước, khi lập dự án, dành cho việc di dân và đào tạo chuyển đổi
nghề nghiệp cho khoảng 1 triệu dân, nằm trong tổng vốn đầu tư, nhưng
đã được thoả thuận bỏ ra ngoài và trở thành một khoản “bồi dưỡng”
cho các quan chức tham dự và có quyền hạn phê duyệt dự án của cả hai
bên? Như vậy bộ Công an cùng các bộ liên quan dự án trong chính phủ
đã ăn hớt tiền của dân?
Không thể kiểm chứng, nhưng nếu có chuyện ăn tiền
này thì cũng không phải là chuyện lạ, khi dê cừu thuộc chương trình
giúp dân thoát nghèo, còn lạc đường vào nhà bí thư và chủ tịch xã,
thì tiền giúp chuyển đổi nghề và tiền bồi thường môi trường vào
nhà quan chức là chuyện thông cảm được. Vả lại, xưa nay, quan chức
giàu chủ yếu nhờ tiền “bồi dưỡng” và tiền “lại quả” từ các dự
án. Chả có chữ ký nào trong danh sách các chữ ký bắt buộc phải có
trong các quyết định phê duyệt dự án mà không phải trả tiền. Vì thế
mà những chức vụ liên quan tới các chữ ký này có giá cao hơn nhiều
lần so với các chức vụ tầm phào, ngồi chơi khác.
Bộ Môi trường, bộ Công an có quyền thương lượng và
mặc cả chuyện bồi thường của Formosa không? 500 triệu USD được thoả
thuận để hạ màn vở diễn? Vụ án ghê rợn này sẽ được cho “chìm
xuồng” bằng một sự móc ngoặc của một vài cá nhân? Ông Tô Lâm và ông
Trần Hồng Hà có đủ tư cách để phán xét thay toà án? 500 triệu USD
dù là một khoản tiền không nhỏ, không thể là kết quả được thoả
thuận từ những cuộc thương lượng kín, tuyệt mật giữa những con
người, nhất là những con người ấy lại là quan chức của một chế độ
tham nhũng, “ăn không chừa một thứ gì”, tệ hơn, những quan chức này
đều là “đảng viên” mà đảng viên có một tính chất chung là “rất dễ
mua được bằng tiền, hoặc bằng rất nhiều tiền”.
Cho nên việc bồi thường phải là việc thực thi quyết
định phán xét của Toà án. Việc nhận tội chỉ là bước đầu của một
của một phiên tòa, Formosa phải bị truy tố ra tòa Hình sự. Bất kỳ kẻ
nào có ý định làm cho “chìm xuồng” đều phải bị quy là đồng loã với
tội phạm.
Và nếu chính Trung Quốc là thủ phạm thì không phải
là sự cố “chập điện” mà là điện phải bị chập theo kế hoạch, vào
đúng bốn tuần trước khi có chuyến thăm của tổng thống Mỹ Obama tới
Việt Nam để công bố gỡ bỏ lệnh cấm vận và ký kết hàng loạt các
hiệp định hợp tác, để còn đủ thời gian cho cá chết trắng biển, để
dân phẫn nộ biểu tình, để chính quyền phải đàn áp để bị quy tội vi
phạm nhân quyền, để Quốc hội Mỹ phản đối việc gỡ bỏ cấm vận với
Việt Nam. Và nếu có bạo loạn, chính quyền cộng sản Việt Nam lúng
túng, rung động thì rất có thể chuyến thăm sẽ trở thành một vụ
khủng bố, chế độ thậm chí có nguy cơ đổ vỡ.
Việc xác định nguyên nhân và thủ phạm chưa thể dừng
ở công bố 30/06. Phải xác định nhà thầu phụ gây ra chập điện là ai,
Việt Nam hay Trung Quốc. Lãnh đạo nhà thầu phụ này là những nhân vật
nào, đến từ đâu, có liên hệ gì với Trung Nam Hải. Điện chập vô tình
hay có chuẩn bị trước, mục đích cuối cùng của sự cố chập điện là
gì?
Song song với việc này, phải khẳng định được, hiện
tại, Đài Loan hay Trung Quốc đang nắm cổ phần chi phối tại Formosa Hà
Tĩnh. Mục tiêu của việc Trung Quốc chiếm dần quyền sở hữu và quản
lý toàn bộ dự án, bao gồm nhà máy thép Formosa, nhà máy nhiệt điện
và cảng nước sâu Vũng Áng là gì? Việc tạo ra sự cố cá chết, ngoài
mục đích chiếm biển, có liên hệ gì tới âm mưu phá hoại chuyến đi
của Obama và liên kết Việt – Mỹ. Độc chiếm việc sử dụng cảng nước
sâu Vũng Áng có liên hệ gì với hoạt động tàu ngầm Trung Quốc trong
vịnh Bắc Bộ và có liên kết gì với căn cứ tàu ngầm Du Lâm tại đảo
Hải Nam? Việt Nam đã có những cơ chế gì để giám sát những công
trình xây dựng phía trong hàng rào khu công nghiệp. Vũng Áng đang xin
cơ chế đặc khu nhằm mục đích gì. Có hay không khả năng biến Vũng Áng
thành Tô giới, trước mắt là Đài Loan, tương lai là Trung Quốc trong
suốt thời gian 70 năm?
Việc cấp phép đầu tư dự án thép Vũng Áng đã rõ
ràng là một trọng tội. Cần phải khởi tố vụ án cấp phép, không thể
để cho những tham quan tội đồ như nguyên thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng,
cựu bí thư kiêm chủ tịch HĐND tỉnh Hà Tĩnh Võ Kim Cự vừa giàu sụ,
vừa nhởn nhơ thăm chùa và nghe hát, hưởng lạc ngoài vòng pháp luật.
Công suất sản xuất thép trên toàn cầu đã vượt quá
200% nhu cầu tiêu thụ. 50% năng lực sản xuất thép của Trung Quốc bị
buộc phải đóng cửa hoặc giảm công suất. Năm nay Trung Quốc sẽ giảm
450 triệu tấn và sẽ giảm 600 triệu tấn trong ba năm tới. Giá thép
thế giới đã giảm 200% từ tháng 2 năm 2012 tới nay. Trung Quốc đang có
300 triệu tấn thép tồn kho không tìm được thị trường tiêu thụ.
Với công nghệ sản xuất thấp kém và đắt đỏ, nếu
phải chi phí cao thêm cho công tác xử lý chất thải, thép của Formosa
Hà Tĩnh sẽ không thể cạnh tranh, nguy cơ thua lỗ không thể bù đắp tất
yếu dẫn đến đóng cửa. Phải buộc Formosa lắp đặt thiết bị quan trắc
tự động 24/24g, 7/7 ngày, gắn với cơ chế cửa xả thải tự động, đấu
nối với trạm giám sát của sở tài nguyên môi trường Hà Tĩnh. Tuyệt
đối không để nước chưa qua xử lý hoặc chưa được xử lý tới ngưỡng
chuẩn có thể thóat ra biển. Không thể di dân và chấp nhận xả độc ra
môi trường. Phải ép bằng được Formosa đóng cửa. Đây phải là mục tiêu
để Việt Nam thoát khỏi món nợ mà ông Dũng tham lam đã để lại.
Nếu mục đích của Trung Quốc núp bóng Formosa trả
tiền cho Hà Nội di dân, đổi nghề và bỏ biển miền Trung, thì với 500
triệu USD, là giá quá rẻ. Cái đắt là sự ngu dốt của Hà Nội. Hà
Nội hoan hỉ vì buộc được Formosa nhận lỗi và chịu bồi thường, Hà
Nội hăm hở dùng 500 trịêu để di dân khỏi vùng biển, vùng đất miền
Trung, theo đúng ý đồ của Trung Quốc. Hà Nội ngoan ngoãn để Hán Tàu
dắt mũi.
Không thể được. 500 triệu USD này sẽ chỉ phép được
dùng vào việc khôi phục lại môi trường, nạo vét biển, tẩy rửa môi
trường sống tự nhiên. Bồi thường cho dân những thiệt hại trực tiếp
và gián tiếp, lập tức và lâu dài, hỗ trợ y tế để khắc phục và
phòng ngừa những hậu quả do nhiễm độc, hỗ trợ đào tạo nghề nghiệp
và phương tiện bám biển. Kẻ nào trong chế độ làm theo kế hoạch chuyển
nghề và di dân, kẻ đó phải bị truy tố ra tòa.
Phải thiết lập cơ chế pháp luật để có thể can
thiệp có hiệu lực tức khắc mọi vi phạm của chủ dự án. Truy trách
nhiệm cho những quan chức vận động cấp quy chế đặc khu cho dự án
Vũng Áng. Bãi bỏ tất cả những ưu đãi hành chính đối với dự án,
cảnh giác với mưu toan biến Vũng Áng thành khu tự trị, quốc gia trong
quốc gia.
Điều tra và truy tố tất cả những cán bộ trực tiếp
và gián tiếp quan hệ hành chính quản trị với Formosa trong suốt quá
trình từ khi cấp phép đến nay. Cần thay mới ngay lập tức tất cả các
quan chức bộ máy liên quan tới quản lý dự án.
Những diễn viên diễn tồi như thứ trưởng Môi trường
Võ Tuấn Nhân, như phó chủ tịch Hà Tĩnh Đặng Ngọc Sơn, những con rối
tâng công ngờ nghệch như Nguyễn Xuân Anh, Huỳnh Đức Thơ… không nên để
diễn tiếp.
Phía sau sân khấu, những kẻ tay nghề non nớt như
trưởng ban tuyên giáo Võ Văn Thưởng cũng không nên tiếp tục nghề nhắc
vở. Ông này còn hành xử theo cảm tính, chưa đủ độ lỳ trơ cứng cần
thiết, có lẽ vì còn quá trẻ, tính cách thượng tôn danh dự trong con
người này còn chưa biến mất. Nhất là ông chưa có một chiếc vỏ
Mác-Lê đủ dày, nên sự thật còn dễ lọt qua. Vụ hai máy bay nghi bị
tên lửa Trung Cộng bắn hạ vừa rồi, rõ ràng còn lúng túng hơn. Thông
tin rối lọan. Lúng túng giữa minh bạch thông tin và năng lực nói dối,
lừa bịp dư luận, có lẽ ông sẽ phải bỏ nghề. Nghề nói dối, lươn lẹo
vừa sắt đá vừa thính mũi rõ ràng là sở trường của Trương Minh Tuấn,
bộ trưởng Thông Tin Truyền Thông. Ông này vừa đựợc tín nhiệm kiêm phó
ban tuyên giáo Trung ương, thực chất là để thường trực ban tuyên giáo,
để Võ Văn Thưởng có thời gian nghỉ. Chưa biết chừng Trương Minh Tuấn
sắp vào Bộ Chính trị. Ông này mà lên, chưa biết chừng ông thu lại
hết thẻ của các nhà báo, người làm báo chỉ còn lại loại người
khồng đầu. Ông Thưởng lại về phó bí thư Sài Gòn. Cũng tốt, ông có
thể là Gorbachốp, biết đâu!?
Màn diễn tiếp phải là cảnh phán xử của Tòa và
các tội phạm. Tiền bồi thường không phải là con số tròn trĩnh 500
triệu USD. Tội phạm trực tiếp là Trung Quốc, không phải Đài Loan. Âm
mưu chiếm đọat biển phải được vạch trần. Formosa phải được Toà kiến
nghị đóng cửa. Nguyễn Tấn Dũng và Võ Kim Cự phải bị kết án chung
thân, tịch biên sung công toàn bộ tài sản chìm, nổi, giấu trong con
cái.
Dưới một chế độ độc đảng, nơi đảng cao hơn và đứng
ngoài pháp luật, tham nhũng của hệ thống quản trị là không thể
tránh khỏi, trước khi có thay đổi từ chế độ đảng trị sang chế độ
pháp trị, luật pháp phải nghiêm cấm cấp phép các dự án tiềm ẩn
các nguy hại môi trường, tài nguyên của quốc gia, trước mắt, hoãn vô
thời hạn các dự án điện nguyên tử, từng bước đóng cửa và chấm dứt
dự án Bôxít Tây nguyên, các dự án khai thác titan, xiết chặt các yêu
cầu đối với các dự án nhà máy giấy.v.v.
Mặt đất đang chuyển động dữ dội. Khó đoán được
những gì có thể xảy ra trong những ngày sắp tới. Quốc hội 14 bầu ra
chính phủ mới? Có thể còn nhiều cái mới nữa. Đài Loan có thể trở
về Trung Quốc? Triều tiên sẽ thống nhất? Sẽ không còn phải tranh chấp
Trường Sa?…
Chỉ có một điều có thể chắc chắn là Vở tuồng
Formosa chưa thể hạ màn.
Nguồn: anhbasam.wordpress.com

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét