Có lần, tôi (trộm) nghe giáo sư Đỗ Mạnh Tri nói
rằng: "Rồi chế độ toàn trị sẽ chấm dứt tại Việt Nam. Nhưng người Việt Nam
không thể xây dựng đất nước bằng cách phủ định thực tại Việt Nam. Trong thực tại
ấy, có Mác."
Thế còn Mao? Học thuyết Marx - Lénine, tư tưởng Mao Trạch
Đông và tác phong Hồ Chí Minh mà. Chính Mao (chứ không phải là Hồ) mới
là soạn giả của thảm kịch Cải Cách Ruộng Đất, và là tác giả của
của cuộc chiến chống Mỹ cứu nước, cùng với sản phẩm phụ là vô số
những từ ngữ thô bạo phát sinh ngay sau khi ĐCSVN phóng tay phát động
quần chúng:
"Cán bộ:'Tại sao thằng hào Thức nó lại sướng cao độ thế?'
Chị cốt cán: 'Nó sướng cao độ thế là vì nhà nó đi bóc lột
nhân dân.'
Cán bộ: 'Thế tại sao chị lại khổ cao độ thế?'
Chị cốt cán: 'Em khổ cao độ thế là vì em bị nó bóc lột em
trên một cái vấn đề đi ở cho nó mười mấy năm.' 'Hôm nay em không đi họp được vì
nhà em nó cứ khống chế em.'
Chúng ta không được phóng tay lỏng lẻo, mà phải phóng tay chặt
chẽ.
Bần cố nông là con đẻ Cụ Hồ, dân nghèo là con nuôi thôi, nên
mới đề ra chiếu cố.
Vì giai cấp địa chủ bóc lột mấy nghìn năm nay nên chị Phước
mới bị toét mắt." (Trần Dần – Ghi chép về Cải cách Ruộng đất ở Bắc Ninh
1955-1956. Phạm Thị Hoài biên soạn).
Ở thời điểm này, có lẽ, vì ngôn ngữ cách mạng chưa
kịp đi sâu vào lòng quần chúng nên mẫu đối thoại thượng dẫn (nghe)
vẫn còn hơi ngọng nghịu. Với thời gian, cùng với cuộc chiến giải
phóng miền Nam, ngôn từ chiến tranh mới trở nên phổ cập và mỗi lúc
một thêm... nhuần nhuyễn:
"Có một lần từ mặt trận đường 9 ghé về thăm nhà, tôi gặp
đúng đêm máy bay Mỹ đánh phá Hà Nội. Còi báo động từ Nhà hát Lớn rú vang. Quầng
sáng ánh đèn điện phía nội thành bỗng như dụi tắt bớt. Rồi những chùm đạn phòng
không đỏ lừ thun thút lao lên vòm trời. Rồi bom nổ phía Yên Viên, Cầu Giát…
Còi báo yên, đàn chó trong làng vẫn sủa râm ran, đường làng
ngõ xóm vẫn rậm rịch bước chân người, không một ai ngủ lại cả. Các cô các chị
thức thẳng từ lúc đó cho tới lúc quẩy gánh rau húng, rau thơm tới các phiên chợ
sớm. Người làng Láng chia sẻ âu lo với người nội thành như thế đấy!
Giữa phút tĩnh lặng, nghiêm trang ấy tôi bỗng nghe có tiếng
gì động mạnh như tiếng ai đập chiếu trên mặt ao, tiếng đổ vỡ loảng xoảng, ngay sau đó là tiếng kêu la của
một người đàn bà:
“Ối bà con xã viên đội một, đội hai, đội ba, đội bốn ơi! Lão
chồng tôi tàn ác, thâm độc như đế quốc thực dân. Nó đánh tôi trường kỳ, gian khổ
như thế này làm sao tôi chịu nổi?”
...
Đêm sau máy bay Mỹ tiếp tục đánh phá Hà Nội. Đúng vào giây
phút không ai chợp mắt nổi ấy, bà Hin lại chạy bổ ra đường la hét váng động cả
xóm:
“Ới bà con xã viên ơi! Chiều nay lão chồng tôi không nấu cơm
cho tôi ăn. Nó còn giấu biệt hòm gạo đi. Nó rắp tâm triệt hạ kinh tế tôi đấy
mà!” (Tô Hoàng - "Nỗi Buồn Lâu Qua." Talawas blog).
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét