Phạm Nhật Bình
Sau khi thành trì của
cách mạng vô sản sụp đổ kéo theo chủ nghĩa Mác Lê-nin đi vào nấm mồ quên lãng,
đảng CSVN vội vàng tung ra cái gọi là “tư tưởng Hồ Chí Minh” như một chủ thuyết
mới. Từ đó lãnh đạo đảng CSVN thay phiên nhau ca tụng và bắt đàn em phải “học tập
đạo đức và tư tưởng bác” mỗi khi có dịp.
Nhưng xem ra cái gọi
là đạo đức và tư tưởng của ông Hồ vốn đã lỗi thời ngay trước lúc cán bộ đảng
viên nhận ra nó vốn từ chỗ không có gì mà biến thành có.
Núp sau điều 4 Hiến
pháp, đảng CSVN nắm toàn quyền như một hoàng đế thời trung cổ, vì thế bao nhiêu
quyền lực và quyền lợi đảng gom chung về một mối. Đảng tha hồ ban phát từ chức
vụ cao đến chức vụ thấp, tạo cơ hội cho cán bộ đảng viên tìm đến con đường dễ
nhất để được thăng quan tiến chức.
Nếu trước đây Ban Tổ
Chức Trung Ương nằm trong bàn tay sinh sát của một người mệnh danh Sáu Búa, thì
ngày nay muốn được “đề bạt”, đảng viên cũng phải biết khôn khéo luồn lách đến tận
cửa những nhân vật quyền thế nhất của Ban này.
Do đó cán bộ đảng
viên, và cả nhân dân thường kháo nhau bằng từ đơn giản: CHẠY. Chạy chức, chạy
quyền, kể cả chạy tội khi bị bắt quả tang… làm bậy. Mới đây trong một bài phỏng
vấn, ông Lê Thọ Bình gọi đây là một thứ “tư duy con buôn” mà không ít trí thức
xã hội chủ nghĩa không còn biết xấu hổ khi đua nhau chen chân vào bộ máy cai trị
của đảng để thủ lợi.
Đầu năm 2015, Tổng Bí
thư Nguyễn Phú Trọng lúc đó cũng được báo chí nhà nước thuật lại lời nói của
ông ta “sốt ruột vì chạy chức” trong hệ thống quyền lực các cấp. "Cứ nghe
bao nhiêu tỷ để vào chức nọ chức kia mà sốt cả ruột! Ai chạy, chạy ai làm rõ nếu
không đổ hết cho công tác cán bộ thì oan cho anh em.”
Câu nói của Nguyễn
Phú Trọng không khác gì lời thừa nhận điều mà đảng muốn giấu kín. Không phải ngẫu
nhiên mà người ta đổ tiếng “oan” cho công tác nhân sự của đảng khi các vị trí
trong bộ máy cầm quyền đều tính bằng tiền.
Đây là hệ quả của bộ
máy độc tài toàn trị trong cơn lốc đổi mới từ kinh tế chỉ huy qua kinh tế thị
trường nhưng được định hướng bởi tư duy xã hội chủ nghĩa mà ông Lê Thọ Bình gọi
là “tư duy con buôn”. Hay nói khác đi, trong thời kỳ này đảng viên được định hướng
bởi đồng đô-la kiếm được từ những chức vụ béo bở.
Từ đó, trên nền tảng
lợi ích phe nhóm, diễn ra những cuộc đấu đá để tranh giành quyền lực đồng thời
là quyền lợi. Vở tuồng Đại hội 12 cũng như màn kịch ráo riết “kiện toàn nhân sự”
bầu bán tam trụ vừa hạ màn cho thấy ngay trong thành phần chính phủ, một thạc
sĩ từng vi phạm “quy chế thi cử” cũng được đứng vào hàng bộ trưởng.
Trí thức là “nguyên
khí quốc gia” trong trường hợp này thật mỉa mai, khi nhìn lại cách sử dụng nhân
tài của đảng theo con đường mòn “hồng hơn chuyên”. Nếu trí thức là tài sản dân
tộc thì tài sản ấy càng ngày càng hao hụt, thui chột và câu chuyện chảy máu chất
xám đã thành chuyện cổ tích.
Cán bộ đảng viên thi
nhau chạy chức, chạy quyền ai cũng thấy, chỉ có Nguyễn Phú Trọng giả vờ không
thấy. Ai chạy, chạy ai, chạy bao nhiêu để chạy tội với cương vị tổng bí thư,
ông Trọng hẳn phải được báo cáo rất kỹ. Còn hơn thế nữa, việc công khai chạy,
công khai đút lót lại được xây dựng trên một chủ nghĩa hoang tưởng Mác-Lênin nhằm
giữ độc quyền chính trị. Chưa hết, với cuộc bầu cử quốc hội vào ngày 22/5 sắp tới,
giai đoạn hiệp thương của Mặt Trận Tổ Quốc đang diễn ra để lộ trò hề của đảng,
cố vẽ rồng vẽ rắn hầu biện minh cho sự duy trì quyền lực của một thiểu số.
Những thành phần trí
thức đáng được gọi là tài sản của quốc gia đã bị loại khỏi danh sách ứng cử bằng
những lý do hết sức vu vơ. Cả nước, cả đảng dựa trên tư duy "nói láo"
và dưới sự chỉ đạo của đảng, số phận những người tự ứng cử bị quyết định bởi một
nhóm nhỏ những người vô danh nơi phường khóm, xã ấp.
Một khi đã nói láo
thì con người không còn đối xử nhau theo đạo đức thông thường. Nhân nghĩa, hay
liêm chính cũng vứt bỏ mà chỉ là làm sao cho mình và phe cánh mình có lợi nhiều
nhất mà thôi. Đó là điều mà lâu nay đảng thường xuyên lo lắng và gọi là “suy
thoái đạo đức” dù có được che chắn bằng cách kêu gào “học tập noi gương đạo đức
HCM”. Nhưng càng kêu gào, cả đảng càng nhắm mắt lao vào con đường một chiều u
ám.
Vì thế sự vận hành của
xã hội Việt Nam hiện nay không nhằm giữ nguyên khí quốc gia như ông Lê Thọ Bình
mong đợi mà chỉ nhằm giữ chặt quyền lực độc tôn của thiểu số lãnh đạo.
Không thể nói “đội
ngũ trí thức đang bị hư hỏng bởi một vài người làm chính trị, một vài con buôn
trí thức” như bài báo nói... Mà người ta phải thừa nhận, trí thức chân chính của
đất nước đang bị đầu độc bởi sự lãnh đạo u tối của một nhóm người tự nhận toàn
quyền thống trị kẻ khác.
Cứ nhìn vào cách miễn
nhiệm rồi trao quyền cho ba chức danh Chủ tịch quốc hội, Chủ tịch nước, Thủ tướng
trong những ngày vừa qua, người ta mới thấy rõ sự chia chác quyền lực và lợi
nhuận giữa các phe phái bất chấp sự hợp tình, hợp lý của quyền lợi và nguyên
khí quốc gia.
Một quốc hội bù nhìn
sắp mãn nhiệm được đảng chỉ tay gấp rút tổ chức bầu bán, nhấn nút bỏ phiếu cho
những người đã được đảng chỉ định sẵn. Nhân dân bị gạt sang bên lề dù rằng nhà
nước và đảng luôn tự đề cao mình là do dân, vì dân. Để rồi Tháng 7 tới đây, sân
khấu quốc hội khóa 14 cùng nhau múa may diễn lại tấn tuồng cũ.
Rõ ràng không ai khác
hơn đảng CSVN là con buôn chính trị lớn nhất đã khuyến khích và dung túng nạn
chạy chức, chạy quyền trực tiếp hủy diệt nguyên khí quốc gia.
Phạm Nhật Bình
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét