Tạp ghi Huy Phương
Ba mươi sáu năm sau ngày 30 Tháng Tư, 1975, thực tế cho thấy
rõ ràng đảng Cộng Sản Việt Nam chỉ chiếm trọn lãnh thổ miền Nam, chứ không chiếm
được lòng người từ vĩ tuyến 17 trở vào Nam. Nhiều trăm nghìn người đã chấp nhận,
kể cả cái chết, bỏ làng mạc, quê cha đất tổ, tài sản để ra đi, kể cả những người
lớn lên ở miền Bắc, sau khi vào miền Nam, đã thấy rõ bộ mặt của chế độ hà khắc,
toàn trị mà lâu nay họ phải chịu đựng. Dân chúng, kể cả những cán bộ Cộng Sản nằm
trong gan ruột đảng đã tỏ thái độ bất bình, trở thành những cá nhân hay những
thế lực chống đối, điều khiến cho Việt Nam ngày nay có nhiều nhà tù giam giữ những
người bất đồng chính kiến, dù họ là những người, hay tập thể chủ trương bất bạo
động, không hề có vũ khí trong tay.
Khi không chiếm được lòng dân, thì chính thể cai trị phải sợ
lòng dân, như người đi đêm sợ bóng ma. Những bóng ma đó được đặt tên là “thế lực
thù địch,” “diễn tiến hòa bình,” “gián điệp nước ngoài.” Lực lượng công an, với
khẩu hiệu “còn đảng, còn mình,” theo Giáo Sư Carl Thayer của Học Viện Quốc
Phòng Úc, Việt Nam có lực lượng an ninh ít nhất là 6.9 triệu người. So sánh với
tổng cộng những người đi làm khoảng chừng 43 triệu, thì cứ sáu người thì có một
người làm việc cho các cơ quan an ninh.
Trang web chính thức của Bộ Công An trích lời ông Lê Duẩn, cố
tổng bí thư đảng Cộng Sản Việt Nam, có câu châm ngôn cho công an “Đảng lựa chọn
công an trong những người trung thành nhất với đảng, những người chỉ biết sống
chết với đảng, chỉ biết còn đảng thì còn mình!”
Phải chăng đảng Cộng Sản Việt Nam luôn luôn sợ thay đổi, sợ
bị lật đổ nên trong xã hội này, nhân viên y tế, thầy cô giáo thì thiếu nhưng
công an, chìm, nổi thì đứng đầy đường.
Mới vào Sài Gòn một ngày, đảng Cộng Sản đã bắt đầu sợ. Sợ
người sống, khi họ còn súng trong tay đã đành, Cộng Sản còn sợ cả người chết.
Không sợ người chết, cớ sao lại giật sập bức tượng “Tiếc Thương” và chở đem đi
vứt chỗ khác, mồ mả người lính miền Nam thì được rào chắn vây quanh như trại
tù, gọi là “Khu Quân Sự” không ai được vào, mà cũng không ai được đem xương cốt
ra.
Không sợ người chết, tại sao trong khi tro cốt của Thiếu Tướng
Nguyễn Khoa Nam được để ở chùa Quảng Hương Già lam, Gò Vấp, lại bị chính quyền
Cộng Sản bắt phải di đời đi nơi khác, vì sợ đồng bào đến hương khói, chiêm bái.
Không những sợ người chết mà chúng còn sợ cả cái tên người
chết, dưới thời Cộng Sản, sau khi thân nhân dời mộ cố Tổng Thống Ngô Đình Điệm
và bào đệ của ông là ông Ngô Đình Nhu về Nghĩa Trang Gò Vấp, khi lập bia mộ, chỉ
được đề “Huynh” và “Đệ,” mà không được đề tên thật của hai ông. Chính quyền nói
đây là ý kiến của thân nhân Việt kiều về xây mộ, nhưng thử hỏi ai lại muốn bia
mộ của thân nhân mình không tên, không tuổi.
Kẻ thắng sợ cả người thương binh bên thua trận, nếu không những
lần phát quà, giúp đỡ cho thương binh VNCH ở chùa Liên Trì, Sài Gòn, vì sao lại
bị công an, chặn đường, quấy nhiễu và cuối cùng phải chấm dứt công việc đầy
tính nhân đạo này.
Trong cuộc chiến tranh Việt Nam, sinh viên phản chiến biểu
tình đã trương cờ Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, mà chính quyền Mỹ chưa sợ, sao
nay đảng Cộng Sản Việt Nam lại sợ lá cờ của VNCH trong chiến tranh qua đã lâu
và cuộc đối đầu không còn nữa.
Cộng Sản sợ luôn cả bộ quân phục của người lính miền Nam, nếu
không làm sao có vụ kết án Nguyễn Viết Dũng, bị 12 tháng tù vì tội “gây rối trật
tự công cộng” trong khi Dũng tham gia cùng với người dân ở Hà Nội phản đối việc
chặt cây xanh, mà chỉ riêng mình anh bị bắt và đưa ra tòa.
Cộng Sản Việt Nam luôn luôn sợ những người có ảnh hưởng đến
quần chúng, có đám đông hỗ trợ, tức là sợ bị lật đổ. Do vậy các vị lãnh đạo tôn
giáo của Cao Đài, Hòa Hảo, Phật Giáo, Công Giáo, Tin Lành luôn luôn bị theo dõi
và cô lập.
Không những Cộng Sản không được lòng dân mà luôn luôn đứng đối
lập với dân, coi dân như kẻ thù, thậm chí coi dân như con cháu trong nhà, ngược
với khẩu hiệu “đảng là đầy tớ của dân,” như giọng khinh bạc của bà Tôn Nữ Thị
Ninh: “Trong gia đình chúng tôi có những đứa con, cháu hỗn láo, bướng bỉnh thì
để chúng tôi đóng cửa lại trừng trị chúng nó, dĩ nhiên là trừng trị theo cách của
chúng tôi.” Phải chăng là theo cách đàn áp, bắt bớ tù đày.
Hồ Chí Minh là một tay mị dân đã từng nói “Nước lấy dân làm
gốc,” nhưng thực sự đã hy sinh hạnh phúc của dân cho sự tồn vong của đảng. Xưa
Nguyễn Trãi từng nói: “Đẩy thuyền đi là dân mà lật thuyền cũng là dân!” Ngày
nay dưới chế độ Cộng Sản, người dân hết sợ kẻ cai trị dân rồi, nhưng chính phủ
này đã bắt đầu sợ dân. Một thể chế mà sợ dân trước sau gì cũng đi đến chỗ diệt
vong.
Ngày nay Cộng Sản đã thống trị được toàn bộ Việt Nam, nhưng
trên thế giới ngày nay, lá cờ đỏ sao vàng chỉ thấy được treo, hay dám treo trước
cổng tòa đại sứ Cộng Sản Việt Nam ở các nước, mà lá cờ này không thể treo bất kỳ
ở đâu, dù ở một xó xỉnh nào.
Cộng Sản sợ hãi cả những người thua trận, ngày nay đã bỏ nước
ra đi. Ở thủ đô Hoa Kỳ, nhân viên Tòa Đại Sứ CSVN không dám dùng xe ngoại giao
(mang bảng số CD) đi vào khu Eden, hay Việt Cộng về Orange County chưa dám công
khai đi uống cà phê hay ăn phở ở khu Bolsa.
Ngày Thứ Bảy, 23 Tháng Sáu, 2007, Chủ Tịch Nguyễn Minh Triết
tham dự một cuộc họp tại thành phố Dana Point, miền Nam California, đã phải vào
phòng họp bằng... cửa sau. Vào ngày 17 Tháng Ba, 2015, Thủ Tướng Nguyễn Tấn
Dũng cũng được mời đến Quốc Hội New South Wales để dự họp, nhưng không được
dùng cửa trước vì sợ trứng thối, cà chua, cũng đành nhịn nhục nhờ cảnh sát dẫn
đi cửa sau.
Cái này không gọi bằng sợ, thì gọi bằng gì?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét