J.B Nguyễn Hữu Vinh
Đa số họ đã tự chuyển từ thành phần từ “liên minh” sang thành phần “công nhân” tại các khu công nghiệp. Họ được mệnh danh là “giai cấp tiên phong và có Đảng Cộng sản là của giai cấp công nhân, trung thành với lợi ích của giai cấp công nhân”.
“Giai cấp tiên phong” và đảng của “giai cấp tiên phong”
Vài
hôm nay, báo chí nêu vấn nạn người dân nông thôn bỏ nhà ra thành phố
kiếm sống. Nguyên nhân hiện tượng này, được lý giải đơn giản như trong
câu nói của bà Nguyễn Thị Quá (ngụ thôn Tân Mỹ, xã Hòa Phú, huyện Tây
Hòa, tỉnh Phú Yên): “Không đi thì lấy gì ăn? Vào trong ấy lê chân cả
ngày còn kiếm được 50.000-100.000 đồng gửi về cho con, chứ ở đây lấy gì
cho chúng học?”.
Hậu quả của hiện tượng này chưa ai thống kê được.
Trước
hết, là cảnh gia đình ly tán, dẫn đến nhiều vấn đề xã hội phát sinh,
trẻ em không được học hành, người già thiếu người chăm sóc. Sau đó, nông
thôn dần biến thành những vùng đất hoang.
Báo chí
nêu một ví dụ: “Ông Lê Duy Thắng, Chủ tịch UBND xã Thiệu Giao, huyện
Thiệu Hóa, tỉnh Thanh Hóa, cho hay toàn xã có khoảng 7.800 người nhưng
nay chỉ còn 2.400 người ở lại địa phương gồm 900 người già, hơn 400 học
sinh và các thành phần lao động khác” - Nghĩa là 2/3 số người ở xã này
đã ra đi tìm đường cứu... gia đình.
Đến thành
phố, những người nông dân làm đủ mọi nghề kiếm sống, hoặc hòa nhập vào
tầng lớp “tiểu thương” như bán hàng rong, bán vé số, hoặc phục vụ trong
các gia đình với vai trò “osin”, thậm chí nhiều thanh niên còn tham gia
các hoạt động tệ nạn như nạn rải đinh, trấn lột... đủ cả.
Đa
số họ đã tự chuyển từ thành phần từ “liên minh” sang thành phần “công
nhân” tại các khu công nghiệp. Họ được mệnh danh là “giai cấp tiên phong
và có Đảng Cộng sản là của giai cấp công nhân, trung thành với lợi ích
của giai cấp công nhân”.
Tại các khu công
nghiệp, công nhân được các “ông chủ tư bản bóc lột” tùy thích, không ai
bảo vệ họ. Họ “được” bóc lột thậm tệ về ngày công, về giờ làm và nhiều
mặt đời sống tinh thần.
Công nhân công ty TNHH Bluecom Vina, cho biết: Cả tuần làm việc, nhiều anh chị em thường xuyên phải tăng ca đến tận 22h đêm nên quá sức chịu đựng. Bên cạnh đó, phía công ty có quy định rõ ràng về việc thứ bảy, công nhân không phải làm tăng ca, tuy nhiên thực tế vẫn thường xuyên phải làm thêm giờ.
Công ty có cả hàng ngàn công nhân, nhưng không tìm ra một tổ chức nào để bảo vệ họ. Vì thế, ngày 11/4/2016 gần 1.000 công nhân công ty TNHH Bluecom Vina tại KCN Tràng Duệ, An Dương, Hải Phòng đồng loạt nghỉ việc đòi thành lập công đoàn.
Hài
hước hơn, là nơi có các tổ chức công đoàn hoạt động, thì các tổ chức
này cũng là tổ chức của nhà nước quản lý, do đảng lãnh đạo nên hầu như
không có tác dụng bảo vệ quyền lợi công nhân.
Hôm
nay, 15/4/2016, bức xúc vì một ngày phải làm việc liên tục 12 tiếng
đồng hồ nhưng vẫn không đủ chỉ tiêu sản lượng mà công ty đặt ra, các chế
độ chính sách cho người lao động cũng không được đảm bảo, hàng ngàn
công nhân công ty sản xuất giầy da KaiYang (Đài Loan, đóng trên đường
Hoàng Quốc Việt, Thành phố Hải Phòng) đã đồng loạt bỏ việc.
“Mặc
dù công nhân đã kiến nghị rất nhiều lần lên tổ chức công đoàn công ty
trong 5-6 tháng nay nhưng tình trạng vẫn không được cải thiện, dẫn đến
việc công nhân phải ngưng việc nhằm tạo sức ép lên công ty”. - Bài viết trên tờ Tuổi trẻ cho biết.
Xem
ra, bây giờ đảng không mấy quan tâm đến “giai cấp tiên phong” của mình
nữa thì phải? Có người nói rằng: Bản chất giai cấp của Đảng đã thay đổi
từ lâu.
Chỉ là em mượn tí mà thôi
Còn nhớ, cựu Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết nói chuyện với Việt Kiều
về tham nhũng ở Việt Nam rằng: “Ở Việt Nam của mình, không muốn tham
cũng động lòng tham. Người thủ quỹ khi nào cũng giữ khư khư tiền, khi
nào cũng có số dư, cho nên khi bí quá thì em mượn chút, mượn không thấy
ai đòi hết, thì em mượn thêm chứ không phải Việt Nam tham nhũng nhất thế
giới đâu” - Đây có lẽ là định nghĩa về tham nhũng hay nhất thế giới cần
đưa vào giáo khoa cho toàn thế giới!
Hôm nay, báo chí đưa tin: Nữ kế toán Mặt trận tổ quốc “nuốt” hơn 6,1 tỉ tiền cứu trợ lũ lụt.
Chuyện ở Việt Nam tham ô tiền cứu trợ bão lụt, thiên tai thì đã quá nhiều. Từ 2002, Hà Tĩnh đã nổ ra vụ tham ô 24,4
tỷ đồng cứu trợ bão lụt ở Hương Sơn. Thế nhưng đến tận 2006 Bộ Công an
mới chỉ đạo điều tra. Người dân nói rằng: Số tiền đó, nó đã ăn, thải ra
và tiêu hóa lại biết bao lượt, làm sao mà điều tra. Sau 14 năm tham
nhũng, 10 năm chỉ đạo của Bộ Công an, nay sự việc không thấy sủi tăm
nữa.
Trước đó ở Nghệ An cũng đã bị Mặt trận xà xẻo mất 1 tỷ trong 3 tỷ đồng tiền cứu trợ.
Xem
ra, cái khoản cứu trợ nhân đạo của người dân là khoản dễ kiếm và bỏ túi
nên khắp nơi nở rộ. Chắc vậy nên mới có chuyện nhiều địa phương quy
định: Muốn cứu trợ thiên tai, phải qua tổ chức nhà nước.
Tổ
chức quốc tế Global Financial Integrity có một bản báo cáo: Từ năm
2004-2013, có tới 92,93 tỷ USD được chuyển phi pháp từ Việt Nam ra nước
ngoài. Nghĩa là mỗi năm người Việt chuyển ra nước ngoài 200.000 tỷ đồng.
Nhiều người thắc mắc là tiền ở đâu mà lắm thế?
Xin
thưa, tiền từ mỗi người dân, từ tài nguyên, khoáng sản của đất nước, từ
xăng dầu, đường đi, thuế má đủ loại và từ những tấm lòng nhân đạo của
người dân chứ đâu.
Không chỉ tham nhũng về kinh tế, tiền của, mà những quyền cơ bản của công dân cũng đang bị trấn lột nghiêm trọng. Bản Báo cáo nhân quyền của Mỹ mới đưa ra có những nội dung như sau:
“Theo
nhận xét chung của bộ ngoại giao Mỹ, trong lãnh vực nhân quyền, các vấn
đề nghiêm trọng nhất tại Việt Nam bao gồm: (1) hạn chế nghiêm ngặt các
quyền chính trị của công dân, “đặc biệt là quyền thay đổi chính phủ của
họ thông qua các cuộc bầu cử tự do và công bằng”; (2) hạn chế quyền tự
do dân sự của người dân, trong đó có quyền tự do hội họp, lập hội, và
ngôn luận; (3) không bảo vệ đúng mức quyền của người dân được xét xử
công bằng, bao gồm quyền được bảo vệ chống lại các hành vi giam cầm vô
lý”.
Có lẽ, những thứ này cũng chỉ là “em mượn tí mà thôi” - chỉ có thời gian mượn đã gần 1 thế kỷ nay.
Lãnh thổ giao bạn vàng “quản lý”
Thường,
mỗi khi cướp đất của tôn giáo, của người dân, câu cửa miệng của nhà cầm
quyền là “Đất đai do nhà nước quản lý” để giải thích việc muốn lấy đất
đai, tài sản của dân khi nào là... tự nhiên. Có lần, tôi đã nói với một Phó chánh Thanh tra Thành phố Hà Nội
rằng: Sinh ra nhà nước là để quản lý, điều đó không sai, ở đất nước
Việt Nam này may ra có Hoàng Sa và một phần Trường Sa, nhà nước không
chịu quản lý cho dân nhờ thôi” - Ông ta đánh trống lảng.
Báo Thanh niên cho biết:
“Hai quan chức Mỹ cho hay đã có một loạt chuyến bay đến và đi từ đá Chữ
Thập trong ngày 8 và 10/4, sử dụng các loại máy bay thường được dùng để
chuyên chở các quan chức cấp cao Trung Quốc là Airbus 319 và Bombardier
CRJ. Vì thế, đây rõ ràng là chuyến thăm của một quan chức thuộc hàng
cấp cao đến Trường Sa”.
Thời
gian qua, nhiều thông tin về biển đảo của Việt Nam đang bị Trung Cộng
xâm lược, chiếm đóng, bồi đắp hiện ra sao, lại không đến từ hệ thống
phát ngôn của nhà nước Việt Nam, hài hước thay lại từ Mỹ và quan chức
Mỹ.
Trên báo Việt Nam hôm nay
đưa tin: “Mỹ đã quyết định triển khai binh sĩ tới 5 căn cứ quân sự
Philippines do ngày càng lo ngại về sự phô bày thanh thế của Trung Quốc ở
Biển Đông, nơi có tranh chấp chủ quyền biển gay gắt liên quan đến nhiều
nước, bao gồm Việt Nam”.
Nhưng,
không thấy xuất hiện các thông tin về việc quân đội Việt Nam, cảnh sát
Việt Nam thực hiện bảo vệ biển đảo Hoàng Sa, Trường Sa, cũng như các
động tác của nhà nước như thế nào trước hành động ăn cướp lãnh thổ của
Trung Quốc.
Hình như, cho đến nay, việc lãnh
hải, lãnh thổ và biển đảo đang được giao cho “bạn vàng” quản lý đã là
chuyện không cần bàn cãi. Và chuyện đó không còn thuộc trách nhiệm của
nhà nước Việt Nam?
Cũng qua báo chí gần đây,
người ta thấy những việc về nhân quyền, tù nhân chính trị..., khi động
đến nhà nước cứ như đỉa phải vôi và la làng rằng đây là “can thiệp nội
bộ”. 12 năm trước, tháng 10 năm 2004, bà Tôn Nữ Thị Ninh từng nói tại
buổi họp báo tại CLB Báo chí Quốc gia Hoa Kỳ vào về chuyện người chống
đối chính quyền bị bắt rằng: “Trong gia đình chúng tôi có những đứa con,
cháu hỗn láo, bướng bỉnh thì để chúng tôi đóng cửa lại trừng trị chúng
nó, dĩ nhiên là trừng trị theo cách của chúng tôi. Các anh hàng xóm đừng
có mà gõ cửa đòi xen vào chuyện riêng của gia đình chúng tôi”.
Thế
nhưng, việc chủ quyền, lãnh thổ bị “bạn vàng” cướp chiếm, thì lại để
“hàng xóm” không chỉ gõ cửa đòi xen vào, mà còn đưa luôn cả súng đạn,
quân đội đến thì lại im lặng?
Oái oăm thay, người đến giúp đỡ, lại chính là “kẻ thù trước mắt và lâu dài” (theo quan điểm của Đảng) là Đế quốc Mỹ.
Ngẫm
đến từ “bạn 16 chữ vàng, bốn tốt” giữa Việt Nam và Trung Cộng mới thấy
hài hước làm sao. Thực chất, cần phải nói rõ rằng đây là “bạn vàng” của
Đảng Cộng sản Việt Nam chứ không phải của nhân dân Việt Nam. Hai chủ thể
đó khác nhau và chọn lựa khác nhau. Bạn vàng của Đảng thường là các
nhà, các chế độ độc tài như Saddam Hussein, Gadhaphi, Hugo Chavet, Kim
Jong Un, Tập Cận Bình và cả Putin - một tên độc tài quân phiệt mới gốc
cộng sản.
Trên
thế giới, người ta đã bỏ cách kết bè, kết cánh theo kiểu “đồng chí” của
cộng sản. Chỉ riêng mấy nước cộng sản còn sót lại vẫn bám theo kiểu
“bạn bè đồng chí” hết sức u mê này mà coi nhẹ quyền lợi đất nước.
Mỹ,
Nhật, Đức và các nước lớn, ngay cả Nga không có bạn bè, chỉ có đồng
minh và quyền lợi của đất nước là trên hết. Do vậy họ đã hành động sáng
suốt không hề nhầm lẫn theo kiểu ý thức cộng sản.
Mới
đây, phát biểu của Bộ trưởng Ngoại giao Nga - người bạn cũ của Việt Nam
- về Biển Đông như một cái tát mạnh vào những người đang hóng hớt và hy
vọng hão huyền về cái gọi là truyền thống hữu nghị một thời dĩ vãng nay
vẫn bám riết đầu mấy vị lãnh đạo Việt Nam. Không hiểu những cái tát đó
có làm tỉnh ra mấy cái đầu kia không?
Xem ra, với tư duy này, thì chuyện “Tàu hỏa phanh gấp nhường đường cho xe máy” không chỉ xảy ra trong đời sống xã hội, mà cả trong đời sống chính trị, đối ngoại của Việt Nam.
N.H.V.





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét