Bãi đá Gạc Ma được Trung Quốc bồi đắp
Chuẩn đô đốc Lê Kế
Lâm nói việc người trẻ không biết gì về trận Gạc Ma là “một sự buồn” và ông gọi
đây là một cuộc “thảm sát”.
Ông Lê Kế Lâm là cựu
Chuẩn Đô đốc hải quân Việt Nam, Nguyên giám đốc Học viện Hải quân. Ông cũng là
tham mưu phó phụ trách tác chiến của hải quân, nắm được rõ mọi diễn biến ở Trường
Sa trong thời điểm xảy ra Hải chiến Gạc Ma 1988.
Trả lời BBC Tiếng Việt,
ông Lâm nói: Trước hết phải nói cuộc thảm sát 64 chiến sĩ hải quân tại Gạc Ma,
đó là một sự đau thương của hải quân chúng tôi. Chúng tôi, sự thật lúc đó là
căm thù. Đến bây giờ chúng tôi vẫn xem đấy là nợ máu. Còn đòi nợ máu đấy như thế
nào thì dân tộc Việt Nam có cách giải quyết phù hợp với tình hình.
* Nhưng tại Việt Nam, mãi đến gần đây trận hải
chiến mới được nhắc đến. Với ông và những người trực tiếp ở trong cuộc chiến
đó, đó có phải sự tổn thương không?
Vì sao ít nhắc đến,
nói thật là chúng tôi vẫn không biết lý do thế nào. Nhưng tôi nghĩ đó là một sự
thật lịch sử, không thể quên được và xóa nhòa nó đi được. Chúng ta có thể gác lại
quá khứ, đau thương tiến về phía trước. Hai dân tộc Việt Nam- Trung Quốc vẫn
đoàn kết với nhau và tiến về phía trước. Nhưng sự kiện do một số sĩ quan và hải
quân Trung Quốc manh động gây ra cuộc thảm sát 14/3/1988 với hải quân Việt Nam.
Tôi nghĩ đấy là tội ác, và phải lên án.
* Khi ông gặp những người trẻ không biết gì hết
về cuộc chiến này, đó có phải một sự thiếu hụt của lịch sử không?
Đó là sự thiếu hụt của
lịch sử. Trách nhiệm đấy, thế hệ chúng tôi cũng phải chịu một phần. Vì chúng
tôi chứng kiến sự thật lịch sử đó nhưng chưa làm cho lớp trẻ thấy một cách đầy
đủ và hiểu đúng tại sao lại có cuộc thảm sát đó. Đấy là trách nhiệm của chúng
tôi. Từ nay trở đi có lẽ phải khắc phục thiếu sót đó.
* Thân nhân của những người đã hi sinh và cả
những người ở thời đó như ông và người dân, liệu có cảm thấy thất vọng vì sự
lãng quên?
Rõ ràng với những người
hi sinh ở đó ở bãi đá ngầm Gạc Ma, đó là một sự buồn và cảm thấy không được tôn
vinh một cách thỏa đáng.
Họ hi sinh xương máu,
hi sinh tấm thân của mình trong một cuộc đụng độ vô tiền khoáng hậu như thế. Rõ
ràng họ có suy nghĩ. Chúng tôi những người sống trong giai đoạn đó cũng có những
suy nghĩ.
Và chúng tôi những
người sống trong giai đoạn đó thấy không nhắc đến những sự hi sinh đó là một
sai lầm. Sai lầm đó phải sửa.
* Quay lại câu hỏi về Hải chiến Gạc Ma, ông gọi
đó là một vụ thảm sát, vì sao vậy?
Vì tôi biết rằng phía
hải quân Việt Nam không hề bắn một phát súng nào sang hải quân Trung Quốc. Mà
giữa hai lực lượng công binh của chúng tôi lên đảo Gạc ma, và lính hải quân
Trung Quốc cũng lên đảo Gạc Ma. Nhưng thời gian không cùng một lúc.
Xảy ra hiện tượng
lính Trung Quốc đến nhổ cờ đỏ sao vàng của chúng tôi xuống. Anh em bảo vệ cái cờ
đó phải phản ứng lại.
Trong quá trình vừa
phản ứng lại đó, Trung Quốc dùng các loại súng, súng máy và các loại súng có
trong tay bắn về phía chúng tôi và tàn sát 48 anh em cán bộ chiến sỹ trên đảo Gạc
Ma.
Còn 16 người trên hai
tàu vận tải HQ604 và HQ605. Hai tàu vận tải này mỗi chiếc 400 tấn thôi, và
không có vũ khí, chỉ có những khẩu AK, tiểu liên. Họ ở cách xa chúng tôi hàng mấy
km là chúng tôi không hề có khả năng bắn về họ.
Nhưng họ dùng pháo
trên chiến hạm bắn chìm hai tàu HQ604 và HQ605 của chúng tôi làm 16 cán bộ chiến
sỹ hi sinh. Còn một số sống sót phải dùng mọi phương tiện có thể bám để nổi được,
trôi nổi trên biển.
Chúng tôi phải cho
màu mang cờ Chữ Thập Đỏ đến cứu, vớt số anh em đó lên. Đấy, vì thế cho nên tôi
gọi là thảm sát. Vì chúng tôi không hề có đọ súng với Trung Quốc, kể cả súng nhỏ
và súng lớn.
Chúng tôi chưa có một
khẩu súng lớn nào để đối diện, gọi là bắn lại tàu hay lính của người Trung Quốc.
Tôi biết sự thật của Gạc Ma 1988 là vậy.
* Vậy liệu nỗ lực dành lại đảo của Việt Nam
có cơ hội nào không?
Hoàng Sa và Trường Sa
là lãnh thổ thiêng liêng của Việt Nam và bao đời được người Việt Nam quản lý và
khai thác. Luôn luôn có bao nhiêu sinh mạng sống chết vì hai quần đảo đó.
Còn lại Gạc Ma, nó là
một bãi đá ngầm. Sau khi đụng độ, Trung Quốc chiếm và chúng tôi không để xảy ra
một cuộc đụng độ lớn hơn. Vì vậy lãnh đạo chúng tôi lúc đó để lính Trung Quốc
đóng ở Gạc Ma.
Cùng với việc họ đóng
ở bãi đá Gạc Ma, họ chiếm luôn Bãi Chữ Thập. Đến năm 1995, họ chiếm luôn bãi đá
ngầm Vành Khăn, gần Philippines hơn.
Như thế họ đã có dã
tâm nối dài bãi đá ngầm Chữ Thập, với bãi đá ngầm Gạc Ma, kéo dài sang đến bãi
đá ngầm Vành Khăn. Ba bãi đá ngầm đó tạo thành một tuyến dài 300km trên một vĩ
tuyến. Vĩ tuyến đó khoảng 9 độ 5" đến 9 độ 35".
Như thế rõ ràng nằm
trong âm mưu của Trung Quốc. Họ muốn chiếm quyền kiểm soát và độc chiếm Biển
Đông.
Cho nên từ 1988, họ
đã đóng ở ba bãi đá ngầm đó, cộng với một số bãi đá ngầm khác như Cô Lin, Len
Đao. Tất cả nằm trong âm mưu của họ.
Nhưng tôi nghĩ rằng
nhà nước chúng tôi đã đưa ra tranh chấp bất kỳ tranh chấp gì phải cố gắng giải
quyết bằng hòa bình, thương lượng, dựa vào luật pháp quốc tế, hiến chương Liên
Hiệp Quốc để bàn cãi với nhau.
Đó là con đường mà
chúng tôi theo đuổi.



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét