Biên dịch: Ngô Việt
Nguyên | Hiệu đính: Lê Hồng Hiệp
Tham nhũng là một vấn
nạn toàn cầu, đôi khi ăn sâu tại nhiều quốc gia đến mức chống lại nó dường như
là điều không thể. Vào tháng 1, Tổ chức Minh bạch Quốc tế công bố Chỉ số Nhận
thức Tham nhũng thường niên, trong đó nhấn mạnh rằng vấn đề này “vẫn là một căn
bệnh tồn tại khắp thế giới”.
Ví dụ, Quỹ Tiền tệ Quốc
tế vừa mới cảnh báo Ukraine rằng khoản cứu trợ tài chính trị giá 40 tỉ đôla có
thể bị cắt vì những lo ngại rằng các quan chức tham nhũng sẽ ăn cắp hoặc đục
khoét những khoản tiền này. Và trong chuyến thăm gần đây đến Mexico, Giáo hoàng
Francis đã kêu gọi các lãnh đạo của Mexico – mà một số những cá nhân đó (bao gồm
tổng thống và phu nhân) đang bị dính vào những bê bối về xung đột lợi ích – chống
lại tham nhũng.
Nhưng thay đổi là điều
có thể, như chúng ta đã thấy trong giới doanh nghiệp toàn cầu trong vài năm vừa
qua. Chưa đầy một thập niên trước, các công ty được điều hành từ những phòng “hộp
đen” bởi một vài cá nhân với quyền lực dường như không thể đụng đến. Những nhà
hoạt động vì quyền cổ đông với mong muốn trái ngược bị coi là một sự phiền toái
– quá nhiều những người mơ mộng làm điều tốt nhưng không thể thay đổi gì cả. Điều
quan trọng duy nhất, như những người “thực dụng” lập luận, là mức lãi của khoản
đầu tư, bất kể cái giá mà con người, hành tinh, và các nền kinh tế phải chịu.
Những người thực dụng
đã sai. Từ đầu năm nay, Warren Buffett của Berkshire Hathaway và Tổng giám đốc
của JP Morgan Chase Jamie Dimon đã tổ chức những cuộc họp với các lãnh đạo
doanh nghiệp khác để thảo luận về những cải thiện có thể đạt được trong quản lý
doanh nghiệp. Vào ngày 1 tháng 2, Laurence Fink, Tổng giám đốc của Công ty đầu
tư BlackRock, viết một lá thư gửi đến một số các công ty lớn nhất thế giới với
nội dung cảnh báo mạnh mẽ chống lại lối suy nghĩ ngắn hạn và yêu cầu các công
ty phải hoạch định các kế hoạch chiến lược rõ ràng.
Ngày hôm sau, luật sư
doanh nghiệp Martin Lipton, một nhà phê bình lâu năm chống lại các nhà hoạt động
vì quyền cổ đông, xuất bản một bài viết mang tên “Mô hình quản lý doanh nghiệp
mới.” Lipton thừa nhận rằng các nhà đầu tư dài hạn chủ động sẽ tồn tại lâu dài
và các công ty cần phải tuân theo những tiêu chuẩn môi trường, xã hội và quản
lý ngặt nghèo hơn và chú trọng hơn tới trách nhiệm xã hội của công ty.
Tương tự như thế, quỹ
đầu tư quốc gia của Na Uy gần đây tuyên bố rằng họ sẽ buộc các công ty trong
danh mục đầu tư của họ phải chịu trách nhiệm về hồ sơ nhân quyền của mình. Và
phụ nữ, một thời từng được nói rằng bình đẳng giới tính trong hội đồng quản trị
có thể đạt được trong vòng một thế hệ, giờ sẽ được hưởng lợi vì luật về quota
nam – nữ (trong hội đồng công ty) đã được thông qua vào năm ngoái ở Ý, Đức và
Pháp.
Những điều này không
xảy ra trong một đêm. Thay đổi giờ đến nhanh hơn, nhưng là do những lực đẩy được
tích tụ theo thời gian. Những người tố cáo tham nhũng sẽ không bị bịt miệng,
các phóng viên sẽ điều tra các doanh nhân xấu, và các nhà đầu tư sẽ phải chịu
trách nhiệm cho các lựa chọn của mình (dẫn đến việc họ phải hành xử như quỹ đầu
tư quốc gia Na Uy). Những ảnh hưởng cộng dồn và tương hỗ lẫn nhau của những điều
nói trên cùng các nhân tố khác đã đem đến những thay đổi mà gần đây được coi là
điều không tưởng.
Rõ ràng là đường đi vẫn
còn dài, không ai đang treo lên băng rôn “nhiệm vụ đã hoàn tất”. Nhưng quá
trình thay đổi này đã cung cấp một lộ trình cho trận chiến chống tham nhũng.
Một thời chỉ có một số
tổ chức phi chính phủ lên tiếng lo ngại về tham nhũng, và lâu lâu chỉ có một số
phóng viên dũng cảm viết được về những điều mà họ và những người khác đã quan
sát thấy. Chống tham nhũng dường như là việc bất khả thi, với những thành quả
nhỏ nhoi đáp lại những nỗ lực khó khăn và đơn độc.
Nhưng các tiếng nói
đó đã được nhân lên và củng cố, và giờ đã trở thành một điệp khúc mạnh mẽ hơn.
Các chính phủ giờ
đang thông qua những đạo luật cứng rắn hơn, như Đạo luật chống hối lộ 2010 của
Anh, và những cơ chế giám sát sâu rộng như Công ước phòng chống tham nhũng của
Liên Hiệp Quốc đã khuyến khích làm thêm luật và tăng cường thực thi chúng. Các
công ty giờ đang chịu áp lực thực thụ phải tuân theo các quy định phòng chống
tham nhũng, và nhiều vụ lớn – từ bê bối tham nhũng ở Mexico của Walmart (bao gồm
việc vi phạm luật chống các hành vi tham nhũng ở nước ngoài của Mỹ) đến các đối
tượng đang nằm trong tầm ngắm của lực lượng thực thi pháp luật, như là
Petrobras, Rolls-Royce, TeliaSonora và FIFA – tất cả đều có thể giúp nâng cao mức
răn đe.
Và các quan chức nhà
nước (cấp cao) giờ cũng đang bị truy tố. Cựu tổng thống Guatemala Otto Perez
Molina đã bị buộc phải từ chức và sau đó phải ngồi tù vì tham nhũng. Chủ tịch Hạ
viện Indonesia cũng bị buộc phải từ chức sau khi ông bị bắt quả tang vòi vĩnh một
chi nhánh của công ty khai thác khoáng sản Freeport-McMoRan. Và Tòa đặc biệt về
các tội tham nhũng của Indonesia vừa mới tuyên phạt cựu bộ trưởng năng lượng và
tài nguyên Jero Wacik bốn năm tù.
Báo chí đã đóng một
vai trò lớn hơn. Các phóng viên đã thu thập được nhiều thông tin hơn và có nhiều
phương tiện hơn để chia sẻ các câu chuyện của họ, bao gồm mạng xã hội. Và họ
đang đưa tin về những người dân mà khi đối mặt với tham nhũng tràn lan đã không
thể còn im lặng được nữa. Ví dụ như ở Moldova, nước nghèo nhất châu Âu, một bê
bối ngân hàng lên tới cả tỷ đô đã khuấy động một làn sống biểu tình rộng rãi của
người dân nhằm kêu gọi bầu cử sớm.
Đây là kiểu động lực
báo trước cho những thay đổi thực sự. Thực tế, nhiều quan chức chính phủ đang
có lập trường nguyên tắc. Ở Ukraine, Aivaras Abromavicius đã từ chức Bộ trưởng
phát triển kinh tế và thương mại với lý do rằng đang có những ngăn cản chống lại
các biện pháp chống tham nhũng ở cấp cao.
Và việc chống tham
nhũng đang tạo nên những khác biệt. Những công ty bán hàng xa xỉ, như là Prada
và LVMH, nói rằng nỗ lực phòng chống hối lộ của Trung Quốc là một lý do khiến
doanh số của họ giảm xuống. Hồi đầu năm nay, chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình
nói rằng ông muốn Trung Quốc trở thành một quốc gia nơi “không ai dám tham
nhũng.” (Dĩ nhiên, chính sách của Trung Quốc về tham nhũng không phải là không
có các ngụ ý chính trị đáng lo ngại.)
Tham nhũng nảy nở ở
những nơi mà quyền lực, sự bí mật và đàn áp kết hợp với nhau. Nó sẽ bị đánh tan
bởi việc huy động xã hội dân sự, ánh sáng, và sự thực thi pháp luật nghiêm túc.
Những người coi tham nhũng là vấn nạn khó chữa nên ghi nhận về những quá trình
tương tự vốn đã và đang thay đổi phương cách quản trị doanh nghiệp.
Lucy P. Marcus, nhà
sáng lập và tổng giám đốc của Marcus Venture Consulting Ltd., là giáo sư ngành
lãnh đạo và quản lý tại Trường Kinh doanh IE và là thành viên không điều hành của
hội đồng quản trị công ty Atlantia SpA.
Copyright: Project
Syndicate 2016 – What beats corruption?
http://nghiencuuquocte.org/2016/03/13/dieu-gi-giup-danh-bai-tham-nhung/#more-14804

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét