
Ảnh: internet
Lòng tin vào hệ thống ngân hàng đang đập những nhịp bấn loạn
mong mỏi công lý.
Một khách hàng sử dụng dịch vụ dành cho VIP gửi vào Eximbank
251 tỉ với các bước thủ tục rút gọn. Giám đốc chi nhánh của Eximbank nơi khách
hàng giao dịch cuỗm số tiền và trốn mất. Số tiền ấy bị phong toả, người gửi số
tiền ấy khởi kiện. Quá trình xử lí của hệ thống vận hành thị trường tiền tệ
trong vụ tranh chấp này đã không thể hiểu tay giám đốc cuỗm số tiền ấy từ tay
khách hàng hay trong chính nhà băng.
Đúng ra người ta phải hiểu nhưng không ai thể hiện kịp thời
trách nhiệm của mình. Nhất là khi người ta chỉ loay hoay số tiền bị mất chứ
không phải những thiệt hại của người gửi. Một khi gửi tiền cho nhà băng, dù có
là thủ tục nào, hễ hợp đồng đã được xác định, thì chính là nhà băng đó phải có
trách nhiệm ngay và luôn. Trì hoãn hoặc lo sợ trách nhiệm thì không chỉ nhà
băng ấy bị mất mát lòng.
Hệ thống pháp luật bảo đảm cho thị trường cũng là để lòng
tin ấy là cơ sở tối thiểu trong mọi giao dịch. Cơ sở ấy không có thì thị trường
chỉ là chỗ ăn thua của những kẻ cướp. Nhưng hệ thống pháp luật không tự nó biến
thành giá trị bảo đảm.
Trong một xã hội chưa hoàn thiện các quan hệ thị trường thì
hệ thống pháp luật được chờ đợi bằng chính sự kịp thời và dứt khoát của bộ máy
thực thi.
Trong vụ tranh chấp “nên chờ phán quyết cuối cùng của toà
án” như lời khuyên của bà phó thống đốc ngân hàng nhà nước, thì sự kiên nhẫn
như lời bà không khác cơn đau tim. Người ta tự hỏi mọi mối quan hệ thị trường
phải chờ đợi trách nhiệm của cơ quan chức năng thì thị trường có ý nghĩa gì?
Thị trường lẽ ra phải được củng cố niềm tin bằng tuyên bố rõ
ràng rằng, đây là vụ mất cắp ở Eximbank.
Theo đó, ngân hàng có trách nhiệm bảo đảm an toàn tiền gửi
cho người dân. Thời gian cũng là một loại giá trị trong giao dịch được bảo đảm
nếu ngân hàng thực hiện chậm trách nhiệm của mình.
Còn quy trình trong hệ thống ngân hàng để một viên chức của
mình cướp sống tiền gửi của khách hàng, như vụ việc ở Eximbank, là một vụ án
hình sự. Trách nhiệm của khách hàng là xác định trung thực các hành vì giao dịch
của mình.
Chỉ khi nào có bằng chứng pháp lý xác thực về sự liên quan,
đồng loã hay che giấu hành vi phạm tội của bị cáo, thì khách hàng nói trên mới
bị áp dụng các biện pháp hạn chế giao dịch, chờ toà hình xét xử.
Công lý vẫn đang được chờ đợi trước cửa toà án. Nhưng lòng
tin, thứ vàng ròng trong quan hệ thị trường, đang như kẻ lữ hành bơ vơ giữa sa
mạc tìm bảng chỉ đường.
Một khi thể chế bảo đảm cho thị trường đều ẩn danh trong cái
gọi là cơ quan chức năng, thì pháp luật có hay ho đến mấy cũng chỉ như những tờ
giấy lộn.
Không thể phủ sắc ngân kim lên miếng giấy bồi mà buộc người
ta tin là vàng ròng!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét