Người Việt mê nhậu, người Việt ham bóng đá, người Việt thừa
thời gian để ngồi quán cà phê từ sáng tới chiều, người Việt thích tiểu tiện
ngoài đường, người Việt thích trộm cắp ở siêu thị nước ngoài, người Việt không
yêu nước… bla, bla… Tất cả những nhận xét trên đây về người Việt, có vẻ như
không sai! Vì sao? Và tại sao một đất nước tự xem mình có đến bốn ngàn năm văn
hiến lại ra nông nỗi như vậy?
Ở câu hỏi thứ nhất, vì sao người Việt lại trở nên xấu xí
trong con mắt người nước ngoài và người Việt bỗng dưng không yêu nước? Để trả lời
câu hỏi này, thử xem lại người Việt trước đây chừng 150 năm trở lại có những
tính xấu xí này không?
Và câu trả lời là từ 150 năm trở lại thời Việt nam Cộng Hòa, đã
có rất nhiều người Việt đi ra nước ngoài để làm ăn, học hành, họ chỉ để lại những
hình ảnh đẹp và chí ít cũng học được một món nào đó của thế giới tiến bộ để
mang về Việt Nam. Cụ Phạm Phú Thứ không học được kĩ thuật làm xe đạp nước là
gì? Cụ Phan Châu Trinh không học được tư tưởng canh tân để tổng hợp thành hệ thống
tư tưởng cho Việt Nam là gì? Và còn rất nhiều thanh niên, trí thức Việt Nam
sang nước ngoài để học, làm việc hay buôn bán, làm ăn, lại những dấu ấn đẹp
trên xứ người. Câu chuyện ăn cắp ở xứ người chỉ mới xuất hiện trong thời đại Cộng
sản xã hội chủ nghĩa, đặc biệt là thời gian gần đây.
Câu chuyện trộm cắp này xảy ra song hành với tính khí thay đổi
một cách dị hợm của số đông người Việt như hôi của người bị nạn, mê nhậu, ham
mê bóng đá, thừa thời gian để ngồi quán cà phê từ sáng tới chiều, thích tiểu tiện
ngoài đường, không yêu nước… Sở dĩ có mối tương trùng kỳ quái như vậy là vì các
lý do: Người Việt đã sống quá lâu trong khuôn khổ độc tài, toàn trị; Người Việt
đã bị giam hãm trong một bầu khí quyển sắt máu và tàn bạo; Người Việt đã bị tịch
thu mọi thứ quyền và; Quyền lợi luôn đi đôi với trách nhiệm, lương tri, nếu bị
tước đoạt quyền lợi, sau đó tước đoạt cả trách nhiệm thì lương tri sẽ bị méo
mó.
Và vấn để đáng bàn ở đây lại nằm ở chỗ tại sao người Việt trở
nên dửng dưng với hiện tình đất nước? Giữa những đổ đốn và thói dửng dưng,
không yêu nước có quan hệ gì với nhau?
Thực ra, người Việt vẫn chưa bao giờ xấu xa như người ta
nhìn thấy hiện nay, và người Việt cũng không dửng dưng với chính sự với mức như
đang thấy. Vấn đề nằm ở chỗ người Việt đã phải đấu tranh sinh tồn ngay trong
gia đình với những chiêu trò đấu tố của đảng cầm quyền, để rồi tiếp theo đó là
sống dấm dúi, giấu cái ăn, giấu cái mặc và giấu mọi thứ có được do mồ hôi, nước
mắt làm ra để phòng tránh bị đảng Cộng sản cướp trắng bằng chiêu bài trưng thu,
sáp nhập tập thể. Và thói quen dấm dúi, cạnh khóe, đội trên đạp dưới không phải
là bản chất nhưng theo thời gian mà hình thành để thích nghi, tồn tại.
Bên cạnh đó, một hệ thống giáo dục tồi với hàng trăm vấn đề
cặn bã, dốt nát ẩn náu bên trong cũng như quan niệm giáo dục cũ kĩ, thiếu triết
lý giáo dục dẫn đến thiếu tri chất giáo dục và kéo theo hệ quả hàng nhiều thế hệ
phải mắc kẹt trong sự tụt hậu của nền giáo dục xã hội chủ nghĩa, hiếm có người
may mắn thoát ra khỏi tình trạng này. Và những gì nó để lại, chúng ta đang nhìn
thấy.
Thử nghĩ bạn đang sống trong một đất nước mà mở miệng nói
cũng có thể bị vạ, tài sản làm từ mồ hôi, nước mắt của bản thân và của cả gia tộc
cũng có thể bị nhà cầm quyền tìm cách này hay cớ khác mà trưng thu, nhũng nhiễu,
khi thấy đất nước lâm nguy, bày tỏ thái độ chống ngoại xâm bằng biểu tình thì bị
đánh đập, bị nhốt tù… Mọi quyền được ăn được nói được gói được mở bị giới hạn đến
mức tối thiểu. Mọi quyền lợi và trách nhiệm cũng bị lấy mất vì đất nước không
có dân chủ, thì bạn sẽ làm được gì?
Câu hỏi của người trẻ đưa ra, người già đặt lại đều rơi vào
bế tắc. Bởi một khi mọi quyền lợi, trách nhiệm công dân đều bị thâu tóm bởi một
nhóm cầm quyền, người dân không được tham dự, tham gia bất kì hoạt động chính
trị nào nếu chưa có định hướng của đảng cầm quyền, thì liệu người ta có còn giữ
được lương tri, phẩm chất yêu nước của mình?
Điều này hoàn toàn khó và sẽ không thể xảy ra. Bởi người ta
đã bị cắt mất quyền yêu nước, thậm chí quyền yêu thương cũng bị giới hạn tối đa
do yếu tố lý lịch, xét gốc. Cũng đã từng có nhiều nhóm trí thức, văn nghệ sĩ và
thanh niên quyết vượt qua mọi rào cản để đấu tranh, để biểu tình, phát động kêu
gọi lòng yêu nước. Nhưng tiếng nói của họ rơi vào thinh lặng và họ bị cô lập.
Trong tình hình hiện nay, rất có thể xảy ra tình trạng Trung
Cộng tấn công Việt Nam và sẽ không có người yêu nước nào cất lên tiếng nói của
mình nữa. Họ không nói bởi vì họ hết yêu nước mà vì họ hết tin vào chế độ Cộng
sản. Bởi dù sao, danh nghĩa quốc gia cũng được nhìn nhận bằng hệ thống nhà nước
trên phương diện quốc tế. Người ta liên lạc với quốc gia nào đó thông qua hệ thống
nhà nước của quốc gia này. Yêu nước cũng là yêu cả hệ thống nhà nước.
Với một hệ thống nhà nước độc tài, toàn trị và dối trá như đang
có, Việt Nam chắc chắn sẽ không còn người yêu nước. Nhưng điều này không hẳn xấu,
sự dửng dưng hiện tại manh nha và huông đúc một cuộc cách mạng trong một sớm một
chiều. Người ta buộc phải thay đổi hệ thống nhà nước để phục hồi và bảo lưu
tình yêu dành cho quốc gia. Bởi đây là điêuì cần thiết.
Bởi nhà nuốc chỉ là phần rất nhỏ, mang tính chất đại diện của
một quốc gia. Tình yêu dành cho quê hương, đất nước là một đại thể. Người ta
không dễ gì đánh đổi đại thể đ0ể chấp nhận một thứ tiểu thể ngược qui luật. Có
lẽ cũng chính vì điều này mà đảng Cộng sản luôn cố gắng đồng nhất họ với dân tộc,
quốc gia. Điều này cho thấy họ đã nhận thức được sự nguy hiểm đang rình rập họ
và cũng cho thấy sự thoái trào, tan rã của họ là chuyện không thể tránh.
Hiện nay, tìm một người yêu nước sẽ rất khó, bởi họ chẳng dại
gì biểu lộ điều đó. Nhưng tìm những nhân tố hình thành cách mạng thì có vẻ như
không còn là chuyện bí mật, khó nói như trước đây. Bởi nhân tố cách mạng nằm
ngay trong thái độ dửng dưng, không cần bày tỏ lòng yêu nước và không còn tin
tưởng gì vào hệ thống cầm quyền cũng như sự phản tư đi từ trong bếp ra tới chợ,
trường học, bệnh viện và (có thể) cả trong các quân nhân.
Và hơn hết, kinh nghiệm lịch sử cho thấy bất kì nhà nước
pohong kiến nào, dấu hiệu trước khi sụp đổ của họ là sự quay lưng của họ đối với
nhân dân và sự dửng dưng của nhân dân dành cho họ. Thời nhà Nguyễn, người dân
đã đứng xem lính nhà Nguyễn và quân Pháp đánh nhau như xem đá banh. Thời bây giờ
cũng chẳng khác chi mấy một khi nhân dân chẳng còn tin vào nhà nước, đảng cầm
quyền. Nhưng có một điểm khác biệt rất cơ bản là thời này, người ta có thể động
viên, rút con em của mình ra khỏi quân ngũ nếu thấy cần thiết và thời cơ đến.
Đảng Cộng sản Việt Nam, có thể họ còn tồn tại rất lâu, bởi
cho dù sau này Việt Nam có đầy đủ dân chủ đa nguyên thì cơ hội tồn tại của họ
cũng còn rất mạnh. Vấn đề là họ tồn tại để làm gì trước pháp đình dân tộc? Và họ
tồn tại thêm được bao lâu. Bởi họ đã làm thất lạc chút niềm tin cuối cùng mà
dân tộc Việt nam dành cho họ thông qua lòng yêu nước!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét