
Câu chuyện của người Rohingya thực ra không phải là chuyện mới, nó phát xuất từ nhiều trăm năm nay khi một đoàn người đến vùng đất lạ, nhưng nó trở thành một tấm thảm kịch chỉ vì bản tính kỳ thị của con người.
Lịch sử của vùng đất nay được gọi
là Miến Điện hay Myanmar bắt đầu từ khoảng thế kỷ thứ 1 Trước Công Nguyên cho đến
thế kỷ thứ 9 Sau Công Nguyên, nơi ở phía Bắc có một quốc gia của một dân tộc
nói một thứ tiếng Miến Tạng được gọi là Pyu và ở phía Nam là một quốc gia của
người Mon, thuộc họ Mon-Khmer.
Thủ đô của người Pyu nằm ở phía cực
Bắc của vùng châu thổ sông Irrawaddy trong khi vương quốc của người Mon tập
trung ở phía Nam với kinh đô nằm gần Rangoon ngày nay. Cả hai vương quốc này đều
theo Phật Giáo. Đến khoảng thế kỷ thứ 8 Sau Công Nguyên thì một nhóm người nói
một thứ tiếng Miến Tạng mới, người Burman, tìm xuống và thành lập một vương quốc
mới ở Pagan trên sông Irrawaddy.
Lịch sử ghi nhận là vào khoảng thế
kỷ thứ 8 và thứ 9 Sau Công Nguyên, vương quốc Nam Chiếu trở thành chế ngự vùng
Tây Nam Trung Hoa. Họ là một vương quốc cũng của một sắc người nói một thứ tiếng
Miến Tạng khác. Nam Chiếu nhiều lần đột nhập các thành phố lớn ở vùng Đông Nam
Á lục địa, kể cả tấn công vào Việt Nam. Vương quốc Mon-Khmer giữ vững được
nhưng vương quốc Pyu bị thất thủ. Người Burman chiếm khoảng trống chính trị đó
thành lập vương quốc Pagan. Vương quốc Pagan trở thành vương quốc mạnh nhất, thống
nhất Miến Điện và thành lập một quốc gia trong đó người Burma chế ngự kéo dài
cho đến ngày nay.
Pagan trở thành vương quốc tồn tại
lâu nhất, bành trướng lãnh thổ trong khi liên minh với người Shan, một vương quốc
của người Thái, và phân chia lục địa Đông Nam Á với vương quốc Mon-Khmer. Vương
quốc này tồn tại cho đến khi bị Mông Cổ xâm lăng.
Khi cực thịnh, Pagan lừng danh thời
thế kỷ 13 đến 14, đến nỗi nhà thám hiểm Marco Polo cũng đã được nghe kể lại một
thủ đô của nhiều ngàn ngôi chùa, vàng son tráng lệ. Sau Pagan, Miến Điện chia
thành nhiều mảnh và nhiều vương triều lên nắm quyền. Trong khi đó, một phần người
Shan đi theo sông Chao Phraya thành lập vương quốc Thái đầu tiên ở Đông Nam Á ở
Ayutthaya. Đây cũng là giai đoạn vùng Arakan mà nay gọi là Rakhine cũng có một
vương quốc nổi lên, có lúc là đồng minh với người Miến.
Nằm dọc theo vịnh Bengal, vùng
này được rặng Arakan tách rời ra khỏi miền Trung Miến Điện. Dân tộc cư ngụ ở
đây đến từ vùng Nam Ấn thuộc sắc tộc Ấn-Aryan. Họ có một giai đoạn độc lập dài
từ năm 327 Sau Công Nguyên đến năm 1784 khi vương quốc Rakhine cuối cùng, Mrauk
U, bị Miến Điện chinh phục. Sự chinh phục vùng này đưa vương quốc Miến trực tiếp
sát biên giới với Đế Quốc Anh ở Ấn Độ. Năm 1826, cuộc chiến Anh-Miến đầu tiên xảy
ra, Miến Điện thua, phải nhượng bang Rakhine cho Anh. Rakhine từ đó trở thành một
phần của tỉnh Miến Điện thuộc Ấn Độ của Đế Quốc Anh. Năm 1948, khi Anh trả độc
lập cho Miến Điện thì Rakhine trở thành một phần của nước cộng hòa liên bang mới.
Trong giai đoạn độc lập kéo dài từ
thế kỷ thứ 4 các vương quốc Arakan được cả các vị vua theo Hồi Giáo lẫn Phật
Giáo cai trị. Pho tượng khổng lồ Muhamuni nay đặt ở Mandalay được người Arakan
theo Phật Giáo nói là của họ, bị mất vào tay người Miến khi vương quốc của họ bị
xâm lăng. Trong số người Arakan, những người theo Hồi Giáo được gọi là
Rohingya, dựa trên cái tên lịch sử của vùng đất họ ở là vùng Rohang.
Theo Encyclopaedia Britanica, vào
cuối thế kỷ thứ 20, dân số Arakan lên đến khoảng hai triệu người, khoảng 90% sống
ở Miến Điện, phần còn lại sống ở Bangladesh và Ấn Độ. Đa số người Arakan hay
Rakhine theo Phật Giáo, nhưng khoảng 15% theo Hồi Giáo và được gọi là Rohingya.
Khi Miến Điện độc lập, người Rohingya được công nhận và một số được bầu vào quốc
hội và chính phủ đầu tiên của Miến Điện.
Đụng độ đầu tiên giữa người
Rakhine theo Phật Giáo và người Rohingyas là vào năm 1942, giữa một đạo quân
Rohingyas ủng hộ quân đội Anh và người Rakhine ủng hộ quân đội Nhật. Nhưng sau
độc lập, tình hình lắng dịu với một trong hai nữ dân biểu đầu tiên của quốc hội
năm 1951 là người Rohingya.
Kể từ cuộc đảo chánh của quân đội
năm 1962, kỳ thị đối với các sắc tộc thiểu số gia tăng. Năm 1982, Tướng Ne Win
cho ra Luật Dân Tộc trong đó người Rohingya không được công nhận là một trong
tám dân tộc và 135 sắc tộc dựng lên Liên bang Myanmar. Nói cách khác khoảng hơn
một triệu người Rohingya đã bị tước quốc tịch, trở thành một dân tộc vô tổ quốc.
Theo sau cuộc nổi dậy năm 1988,
khi nhà cầm quyền quân phiệt từ chối công nhận kết quả cuộc bầu cử, thiết quân
luật được áp dụng trên toàn quốc. Trong các cuộc đàn áp, các ông tướng cũng đàn
áp người Rohingyas hồi năm 1991-1992. Lần đó, đã có 250,000 người bỏ chạy sang
Bangladesh khiến hai quốc gia láng giềng suýt lâm chiến.
Người Rohingya bảo là họ là cư
dân lâu đời của vùng miền Tây Miến Điện, và cộng đồng của họ bao gồm một sự pha
trộn người đã ở vùng đất này từ thời tiền Đế Quốc Anh cộng với những người sang
trong giai đoạn Đế Quốc Anh cai trị cả Miến Điện lẫn Ấn Độ.
Lập trường chính thức của chính
phủ Miến Điện thì bảo họ là di dân bất hợp pháp từ Bangladesh. Chính quyền Miến
không công nhận cả cái tên Rohingya, nói đến cộng đồng của họ là người Bengal.
Những nhóm tranh đấu Rohingya như Tổ Chức Arakan Rohingya National Organization,
đòi quyền “tự trị bên trong liên bang Myanmar.”
Tình trạng pháp lý của người
Rohingya đã được so sánh với tình trạng người da đen ở Nam Phi trong giai đoạn
Apartheid. Trước cuộc khủng hoảng Rohingya năm 2015 và các cuộc đàn áp của quân
đội năm 2016 và năm nay, dân số của họ ở Miến Điện khoảng từ 1 đến 1.3 triệu
người. Không ai có con số chính xác vì kiểm kê dân số của Miến Điện không thèm
đếm họ. Họ ở chính là miền Bắc Rakhine, nơi họ chiếm đến từ 80% đến 98% dân số.
Sau các vụ bạo động, nhiều người Rohingya đã bỏ trốn ra khỏi Miến Điện với khoảng
900,000 người tị nạn ở Ấn Độ, Thái Lan, Malaysia, Indonesia, Saudi Arabia và
Pakistan. Hơn 100,000 người Rohingya ở ngay Miến Điện sống cực khổ trong những
trại di tản nội địa nơi nhà chức trách không cho rời khỏi những khu này.
Các cuộc điều tra của Liên Hiệp
Quốc cho thấy bằng cớ ngày càng có những gia tăng xách động hận thù và thiếu
bao dung tôn giáo từ những người được gọi là “Phật Giáo quốc gia quá khích” chống
lại người Rohingyas trong khi quân đội và công an Miến Điện đã có những “vụ xử
tử không xét xử, thủ tiêu, bắt bớ không có giấy tờ, giam giữ, tra tấn, hành hạ
và cưỡng bách lao động.”
Sự việc chính quyền Miến Điện
không công nhận người Rohingya biến họ thành khối người vô tổ quốc lớn nhất thế
giới. Đạo luật công dân năm 1982 của chính quyền quân phiệt đã bỏ không cho họ
vào trong số 135 nhóm sắc tộc thiểu số được nhà cầm quyền công nhận. Việc này
giới hạn khả năng người Rohingya được đi học, chữa bệnh cũng như đi lại trong
và ra ngoại quốc. Có những giai đoạn nhà cầm quyền ở Rakhine áp đặt một chính
sách chỉ cho họ có được hai con và giới hạn hôn nhân đa tôn.
Căng thẳng trong vùng Rakhine thường
bùng lên thành bạo động khiến nhiều trăm người bỏ trốn sang Bangladesh và
Pakistan xin tị nạn qua nhiều đợt trong nhiều thập niên nay. Trong những năm gần
đây, tin đồn về vụ hiếp dâm và sát nhân một người Phật Giáo dẫn đến một loạt những
cuộc tấn công vào các ngôi làng Rohingya. Bạo động gia tăng là cái cớ để quân đội
can thiệp và đàn áp.
Tháng Mười, 2013, nhiều ngàn người
đàn ông Phật Giáo tổ chức tấn công phối hợp vào các ngôi làng Hồi Giáo trên
toàn tỉnh Rakhine. Các tổ chức nhân quyền nói bạo động bùng lên năm 2012 và tiếp
tục vào năm 2013 là những hình thức thanh lọc sắc tộc và tội đối với nhân loại.
Một bản phúc trình năm 2013 của Human Rights Watch nói bạo động ở Rakhine là “một
chiến dịch phối hợp để cưỡng bách di chuyển hoặc đuổi người Hồi Giáo ra khỏi
bang.”
Tháng Mười năm ngoái, một cuộc nổi
dậy vũ trang của người Rohingya lộ diện khi các tay quá khích của đạo quân
Arakan Rohingya Salvation Army, lúc đó còn có tên là Harakah al-Yaqin, tấn công
ba đồn biên giới. Trong bốn tháng sau đó, quân đội Miến, được gọi là Tatmadaw
và cảnh sát giết nhiều trăm người, hiếp dâm tập thể phụ nữ và đuổi đến 90,000
người Rohingya ra khỏi làng của mình.
Đến hôm 25 Tháng Tám vừa qua, đạo
quân này tấn công lần nữa, vào 30 đồn cảnh sát và một căn cứ bộ binh. Phản ứng
của Tatmadaw lần này còn kinh khủng hơn. Các nhóm nhân quyền nói họ đã giết hại,
thiêu hủy làng mạc, dùng trực thăng bắn thường dân. Cuộc chạy trốn sang
Bangladesh lại bắt đầu, cho đến nay lên đến 400,000 người. Human Rights Watch bảo
khoảng 12,000 người hầu hết dân Rakhine theo Phật Giáo và những người Rohingya
theo Ấn Giáo cũng bị vạ lây. Nhà cầm quyền đã cấm cứu trợ nhân đạo đến bang
Rakhine, khiến những ai còn lại thiếu thức ăn và nước uống.
Chính phủ của các quốc gia đa số
là Hồi Giáo, kể cả Indonesia, Malaysia, Pakistan và Thổ Nhĩ Kỳ đã bày tỏ quan
ngại và phản đối. Hai khôi nguyên Nobel Hòa Bình, cựu Tổng Giám Mục Desmond
Tutu và cô Malala Yousafzai đã kêu gọi bà Aung San Suu Kyi, lãnh tụ trên thực tế
của Miến Điện, phải có hành động.
Bà Suu Kyi, tuy cầm đầu chính phủ
dân sự, không kiểm soát quân đội, cho đến nay tránh không lên tiếng. Các nhà
phân tích nói là bà đang ở trong một vị thế khó xử để lên án sự đàn áp, phần
thì quyền hành chính trị lớn của quân đội, vốn có quyền hiến định giải tán
chính phủ của bà và quốc hội, trong khi đại đa số dân chúng theo Phật Giáo
không thích người Rohingya.
Bà Suu Kyi, nay là một chính trị
gia, có thể cảm thấy là số phận của một thiểu số cần được hy sinh để bảo vệ cho
sự hình thành của chế độ dân chủ mà bà mong muốn đem lại cho nhân dân Miến Điện.
Nhưng một chế độ dân chủ cũng cần một căn bản đạo đức và số phận của người
Rohingya đã tước đi mất của nền dân chủ Miến cái căn bản đạo đức mà không có nó
nền dân chủ dễ trở thành độc tài của đa số.
Ấy là chưa kể Miến Điện tự hào là
một quốc gia Phật Giáo, nhưng hành động của người Phật Giáo Miến Điện đối với
những người thiểu số thuộc một tôn giáo khác đã phản bội lại tinh thần bao dung
của Phật Giáo.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét