NGUYỄN TƯỜNG THỤY
Tiếp tục treo Luật biểu tình: Phải xóa ngay tư duy ban phát,
coi mình như cha mẹ dân.
Và cả quyền lập hội và các quyền khác nữa, nó là quyền đương
nhiên của con người, đã được ghi vào Hiến pháp và các công ước quốc tế.
Thế nhưng, các quyền này được thừa nhận trên thực tế lại
không hề đơn giản vì nó vấp phải tư tưởng rất láo của các ông các bà con giời,
tự cho mình là cha mẹ dân. Họ tưởng công ước thì công ước đấy, Hiến pháp thì Hiến
pháp đấy nhưng chúng tôi cho thì mới được hưởng cái quyền ấy.
Số phận long đong
Vì thế, Luật Biểu tình đã bao lần đặt lên bàn nghị sự của Quốc
hội rồi lại cất đi. Việc này có lẽ bắt đầu từ hồi tháng 9/2011, ông Dũng (Tấn)
đề xuất việc xây dựng Luật Biểu tình. Hồi ấy, anh em đấu tranh tưởng luật biểu
tình sẽ ra đến nơi, liền tổ chức một cuộc biểu tình vào ngày 27/11/2011 để ủng
hộ ông Dũng. Cuộc biểu tình này chỉ nổ ra được vài phút, những người tham gia bị
hốt hết lên trại phục hồi nhân phẩm Lộc Hà. Nghe tin, một nhóm 7,8 người ở Sài
Gòn tập trung để phản đối việc đàn áp biểu tình ở Hà Nội cũng bị bắt luôn. Sau
đó công an Sài Gòn thả hết, chỉ giữ lại Bùi Thị Minh Hằng để di lý ra Hà Nội bằng
máy bay rồi đưa thẳng lên trại cải tạo Thanh Hà, tỉnh Vĩnh Phúc. Kẻ ký quyết định
tội ác và vi hiến này là Nguyễn Thế Thảo, khi đó hắn là Chủ tịch Hà Nội.
Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam, với ý thức xây dựng và bằng tất
cả trách nhiệm của mình đã thành lập nhóm soạn thảo Luật Biểu tình, lấy ý kiến
hội viên để có được Dự thảo Luật Biểu tình. Hội đã gửi cho Quốc hội, Chủ tịch
nước, Chính phủ, Bộ Công an, Bộ tư pháp, những mong được đóng góp ý kiến xây dựng
Luật. Tiếc rằng cho đến nay, không có một tín hiệu nào hồi đáp, kể cả tin báo
đã nhận được.
Trong bài “Ai ‘đạo diễn’ lùi Luật Biểu tình: Quốc hội có vượt
trên Bộ Công an?”, Nhà báo Phạm Chí Dũng, Chủ tịch Hội NBĐLVN chỉ ra, cơ quan
nhiều lần xin hoãn trình dự thảo Luật, xin lùi Luật Biểu tình là Bộ Công an
cùng với sự hưởng ứng của Bộ Tư pháp và Bộ Quốc phòng. Mấy bộ này nhiệt tình với
việc ngăn cản Luật Biểu tình tới mức ông Nguyễn Sinh Hùng, Chủ tịch Quốc hội
lúc ấy phải nói thẳng ra là không đồng ý với việc lùi Luật Biểu tình, cho đây
là việc làm thiếu nghiêm túc.
Như vậy, trước đây, việc dây dưa, bàn lùi là ở các bộ ngành
chứ không phải do Quốc hội. Nhưng bây giờ, việc treo Luật Biểu tình lại là Quốc
hội do bà Nguyễn Thị Kim Ngân làm chủ tịch. Tại phiên bế mạc kỳ họp thứ nhất Quốc
hội khóa 14 đã thống nhất rút Luật Biểu tình, ít nhất trong 2 năm tới.
Cứ tưởng cho, dân mới được
Chỉ trong chưa đầy buổi sáng ngày 23/7/2016 gặp báo chí, bà
Ngân đã kịp phát ra nhiều câu nói khiến dư luận ngạc nhiên và thất vọng. Bà đã
phơi bày ra sự thấp kém về tầm và hẹp hòi về tâm của bà. Xem ra, dù đã già
nhưng chất hồng vệ binh của bà Ngân vẫn còn rất đậm:
- Ví lãnh đạo đối với dân như bố mẹ đối với con cái trong
gia đình: “Vai trò dân chủ rất quan trọng. Ngay trong gia đình, nếu bố mẹ không
tôn trọng con cái thì ra đời con cái không tôn trọng người khác”.
- Cho rằng những người biểu tình, lên tiếng là kích động,
chưa làm được gì cho đất nước. Người bức xúc nhất về câu nói hồ đồ này của Kim
Ngân có lẽ là bà Lê Hiền Đức, công dân chống tham nhũng từng được giải thưởng
Liêm chính của tổ chức Minh bạch Quốc tế. Những ngày sau đó cho đến tận bây giờ,
bà liên tục viết, bình luận về phát ngôn ngạo mạn này, nhất là mỗi khi có ai nhắc
đến bà Ngân, gọi bà Ngân là đồ “ăn cháo đá bát”.
- Bà Ngân cho rằng “Nếu đâu đó xảy ra mất dân chủ, dân chủ
hình thức, thì đó là cái sai của của tổ chức, cá nhân cụ thể, không phải bản chất
nhà nước”. Câu này tương tự như câu nói cửa miệng của đám dư luận viên cấp thấp:
“Đảng đúng, nhưng người thực hiện sai”. Hỏi bây giờ còn ai tin vào sự lừa bịp
này?
- Và điều này, mới là điều cần đề cập trong bài viết. Bà cho
rằng, biểu tình sẽ làm rối loạn đất nước: “Luật Biểu tình ra mà rối loạn đất nước
thì không ai mong muốn”.
Cái ý này của Nguyễn Thị Kim Ngân không có gì mới. Trong
phát ngôn của bà ta, người ta thấy thấp thoáng Hoàng Hữu Phước, một ông nghị đầy
tai tiếng bởi những phát ngôn ngô nghê, hồ đồ, tỏ tinh thần hăng hái bảo vệ chế
độ một cách thái quá. Tuy trung thành vậy nhưng người ta vẫn không dám để cho
ông làm nghị sĩ thêm 1 khóa nữa. Nhiều người còn cho rằng ông này mắc bệnh tâm
thần hoang tưởng. Hẳn nhiều người còn nhớ chuyện Hoàng Hữu Phước từng gửi thư
cho Saddam Hussein hiến kế liên hoành giúp Iraq chống Mỹ, xin Saddam Hussein cử
mình làm đại sứ đặc mệnh toàn quyền, đi công du các nước, tạo thế chân vạc để
chống Mỹ nhưng Saddam Hussein đã không trả lời.
Khi phát ra một cái gì đấy, Hoàng Hữu Phước thường tìm cách
diễn đạt rất rắc rối, lộng ngôn có, văn hoa có và uốn éo, điệu đàng cũng có:
“Luật biểu tình không phải là "khuôn vàng, thước ngọc để
đo chiều cao, chiều rộng, chiều dài, chiều sâu của cái gọi là tự do dân chủ"
“…tập hợp đông người ngoài trời ấy xâm hại quyền tự do đi lại
của người dân, xâm hại thu nhập chính đáng của cửa hàng kinh doanh hợp pháp tại
khu vực bị phong tỏa do biểu tình..."
Rồi ông ta nắn nót phát ra một câu nghe qua tưởng là giầu chữ
nhưng lại tối nghĩa: "Việt Nam chưa phải là siêu cường kinh tế để có thể
đài thọ cho một sự ô danh".
Nhắc đến Hoàng Hữu Phước là để nhắc đến cái mà Phước nói rồi,
bây giờ bà Ngân chỉ việc nói theo thôi. Phước cho rằng Luật Biểu tình “dễ bị lợi
dụng gây ra biến loạn”, còn bà Ngân cho rằng “Luật Biểu tình ra mà rối loạn đất
nước thì không ai mong muốn”.
Không chỉ Hoàng Hữu Phước, còn nhiều ông nghị khác cũng tỏ
ra căm ghét Luật Biểu tình. Cũng có thể căm ghét thì ít nhưng muốn thể hiện
lòng trung thành với chế độ thì nhiều, bất chấp lộ ra sự khiếm khuyết về kiến
thức. Ông Đặng Ngọc Nghĩa (khóa 13) cho rằng thể chế chính trị Việt Nam đã xây
dựng rất… hoàn chỉnh. Đất nước Việt Nam hiện nay rất phát triển kể cả kinh tế,
văn hóa, xã hội, quốc phòng, an ninh và vị thế ngoại giao. Nếu đưa Luật Biểu
tình vào trong thời điểm này là "chưa phù hợp và phải cân nhắc kỹ lưỡng".
Ông Nghĩa còn cho rằng "chế độ xã hội chủ nghĩa dân chủ gấp vạn lần chế độ
tư bản, có vấn đề gì chúng ta có Mặt trận, có HĐND, có chính quyền…”. Thực ra
cái câu “dân chủ gấp vạn lần tư bản” là ông Nghĩa nói theo bà Nguyễn Thị Doan
lúc ấy là phó chủ tịch nước, còn bà Doan thì nói theo ông Lê Nin (chỉ khác chữ
triệu thành vạn)
Đại biểu Nguyễn Thanh Tùng (khóa 13) cũng tỏ ra yêu chế độ
không kém. Yêu quá hóa lú nên mới phát ra cái tư duy chính trị mà những kẻ độc
tài nhất cũng không dám nghĩ tới: “Nhà nước ta là nhà nước của dân, do dân, vì
dân, dưới sự lãnh đạo của Đảng, chúng ta có Mặt trận, có khối đại đoàn kết toàn
dân, vì sao chúng ta lại CHO tổ chức biểu tình?" (xin nhấn mạnh chữ
“cho”).
Nhìn chung, mấy ý kiến vừa nhắc tới nó giống như nội dung trả
bài của các môn chính trị dạy trong nhà trường.
Như vậy, thay bằng việc phải ra luật để cụ thể hóa Hiến
pháp, thay bằng nhận khuyết điểm trước dân vì non kém nên không ra được luật
thì các ông bà nghị này lại tưởng rằng, họ cho biểu tình thì được biểu tình,
cho lập hội thì được lập hội. Với lối nghĩ này họ tự cho mình quyền đứng lên
trên Hiến pháp. Tiếc rằng, đó lại là những đại biểu quốc hội, thậm chí còn là
chủ tịch Quốc hội. Đây là cái lối tư duy cho mình là cha mẹ dân.
Quyền dân cứ làm
Tất nhiên, với dân, họ không cần phải đợi các quan phụ mẫu
cho. Quyền đã có, cứ việc thực hiện quyền của mình. Biểu tình, lập hội… là nhu
cầu của cuộc sống. Nhà cầm quyền đe dọa rằng, biểu tình, lập hội như thế là trái
luật. Nhưng đến khi hỏi, trái với luật nảo? Làm gì có luật nào mà trái? thì họ
lại không trả lời được. Đôi khi họ cũng ọ
ẹ viện ra cái nghị định 13 cấm tụ tập đông người nào đấy nhưng nghị định thì
làm sao điều chỉnh ngược được Hiến pháp và cũng chỉ là nói cho gió bay chứ
không dám thể hiện trên văn bản. Vì vậy mỗi khi đàn áp, bắt bớ biểu tình thậm
chí bắt bỏ tù, họ đều nại ra lý do “gây rối trật tự công cộng”, “tụ tập đông
người” chứ không bao giờ dám nói “biểu tình trái phép” trên văn bản.
Xin thêm một ví dụ nữa để giải thích tại sao chưa có luật,
dân ta cứ biểu tình, cứ lập hội:
Điều 4 Hiến pháp xác nhận Đảng CSVN là lực lượng lãnh đạo
Nhà nước và xã hội, “các tổ chức của Đảng và đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam
hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật”.
Thế nhưng, điều này chưa bao giờ được luật hóa, có nghĩa rằng
chưa có khuôn khổ nào cho sự hoạt động của Đảng CSVN. Quốc hội xưa nay chưa bao
giờ có ý định ban hành luật về sự lãnh đạo của Đảng. Vậy mà, Đảng CSVN vẫn cứ
ngang nhiên hoạt động, ngang nhiên thọc tay vào bất cứ lĩnh vực nào của đời sống
xã hội để đòi lãnh đạo. Không thấy ai hạch, rằng tại sao chưa có luật mà Đảng
CSVN vẫn cứ hoạt động, rằng Đảng CSVN phải đợi có luật đã rồi mới được lãnh đạo.
Vì vậy, các quan phụ mẫu chớ có nhầm rằng, các quan ban cho
luật rồi dân mới được thực hiện quyền của mình. Ở đây không có chuyện cho hay
là không cho. Việc chưa ra được luật là thuộc về trách nhiệm của Quốc hội, Quốc
hội không làm tròn trách nhiệm trước dân, nên giải tán. Trách nhiệm của Quốc hội
là phải xây dựng các bộ luật còn thiếu chứ không phải cân nhắc xem có cho hay
không. Mặt khác, việc ra luật chỉ tốt hơn cho nhà nước về mặt quản lý xã hội mà
thôi, chứ dân đâu cần vì họ đã có sẵn quyền công dân, quyền con người. Có khi
ra luật còn khó hơn cho họ.
Những cái đầu thiếu chất xám ngồi ở Quốc hội phải thay đổi gấp
tư duy, cái tư duy ban phát, tự cho mình là cha mẹ dân từ lâu không còn phù hợp
với xu hướng phát triển của thế giới văn minh.
17/9/2016
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét