Nguyễn Thị Từ Huy
Chúng ta đã nói nhiều đến việc người dân Việt Nam
đánh mất lòng tin vào lãnh đạo. Đó là một thực tế dễ nhận thấy.
Nhưng còn một thực tế khác, quan trọng hơn và mang tính quyết định
hơn nhiều trong sự thất bại của việc giải quyết các khủng hoảng xã
hội ở Việt Nam, thực tế đó là: người Việt đánh mất lòng tin đối
với nhau.
Việt Nam suy yếu không chỉ là vì người dân đánh mất
lòng tin vào đảng cầm quyền. Nếu người dân đánh mất lòng tin vào
lãnh đạo nhưng họ vẫn còn tin tưởng lẫn nhau thì họ có thể kết hợp
lại với nhau để tạo nên sức mạnh chung. Dân Việt Nam có chín mươi
triệu người, đảng chỉ có hơn bốn triệu năm trăm ngàn đảng viên mà
thôi. Chín mươi triệu người mà phải chịu bó tay là bởi vì người
Việt đánh mất lòng tin lẫn nhau. Người Việt không thể tin nhau, chính
điều này làm cho cộng đồng người Việt suy yếu.
Hầu như tất cả đều lập luận rằng chưa có nhân vật
nào đủ tầm để tập hợp mọi người.
Lập luận này có đúng hoàn toàn không ?
Chúng ta thử xem xét với trường hợp Aung San Suu Kyi,
người phụ nữ Miến Điện đang được các nhà tranh đấu Việt Nam ngưỡng
mộ, và không ít người phàn nàn rằng ở Việt Nam chưa ai đủ tầm như
bà để đứng ra lãnh đạo phong trào dân chủ.
Trên thực tế, Aung San Suu Kyi không phải là người
đứng ra kêu gọi người dân Miến Điện đấu tranh. Trái lại, cho đến
trước năm 1988, bà không có hoạt động chính trị, mà chỉ có hoạt
động học thuật, nghiên cứu, và bà lập gia đình và sống ở Anh. Năm
1988 bà về Miến Điện chăm sóc mẹ ốm, rồi được những người dân Miến
Điện đến tận nhà đề nghị bà ở lại. Chính là trí thức, sinh viên,
những người nổi tiếng, những người vô danh… ở Miến Điện đã quyết
định chọn Aung San Suu Kyi làm người lãnh đạo của họ.
Aung San Suu Kyi có thuận lợi là con của một vị
tướng có công đối với đất nước. Nhưng điều này không hề đảm bảo
rằng bà sẽ có các năng lực giống bố bà, rằng bà có thể thành công
trên con đường chính trị. Con cái của bao nhiêu vị tướng tài và bao
nhiêu chính trị gia tài ba trên thế giới đã không hề nối nghiệp bố,
và điều đó là bình thường, mỗi người có năng lực riêng của mình và
lựa chọn riêng của mình.
Bản thân Aung San Suu Kyi lúc đầu cũng chỉ muốn giữ
vai trò của một người làm trung gian hòa giải. Tôi trích dịch đoạn
sau đối thoại sau đây trong cuốn « Aung San Suu Kyi – Le Jasmin ou la lune »
(tác giả : Thierry Falise, NXB : Florent Massot, 2007, tr.77) :
« Nyo Ohn Myint [một giáo viên trẻ] nói vởi bà một
cách rõ ràng :
-Chúng tôi cần một người lãnh đạo, chứ không cần
một người làm trung gian hòa giải.
Aung San Suu Kyi trả lời :
-Tôi lấy làm tiếc nhưng tôi không phải là người mà các
bạn tìm kiếm. Tôi sẵn sàng giúp đỡ các bạn thực hiện quá trình
hòa giải, nhưng còn lại thì tôi chỉ là một phụ nữ của gia đình, vai
trò của tôi không phải là lãnh đạo đất nước.”
Như vậy, cho đến lúc đó, sau khi mẹ bà mất, Aung San
Suu Kyi tự nhìn nhận bản thân như là một phụ nữ của gia đình. Cả bà
và cả những người Miến Điện không ai dám chắc là bà “đủ tầm” để
làm lãnh đạo; trước lúc nhận lời làm lãnh đạo, ngoài di sản của người
cha, bà cũng không hề được chuẩn bị để làm lãnh đạo. Lúc chọn trao trọng trách cho Aung San
Suu Kyi, người dân Miến Điện không thể dám chắc rằng bà có thể đưa
họ tới thành công. Họ cũng đặt ra những hoài nghi: “Liệu bà có thực
sự có khả năng diễn đạt bằng tiếng Miến Điện trước đám đông công
chúng không? Bà sẽ nói gì? Bà có biết thực tế của đất nước không?”
(Aung San Suu Kyi – Le Jasmin ou la lune, tr. 79). Nhưng dù vậy họ vẫn đặt
lòng tin vào bà và hỗ trợ bà. Lòng tin đó chính là điểm tựa căn
bản. Lòng tin đó đã biến một phụ nữ của gia đình thành một người
lãnh đạo phong trào dân chủ và dẫn dắt phong trào tới thành công.
Aung San Suu Kyi chỉ thực hành các hoạt động chính
trị sau khi chấp nhận trọng trách mà người dân giao phó cho bà. Tháng
8 năm 1988 bà mới thực hiện cuộc diễn thuyết chính trị đầu tiên của
mình, và ngay sau đó, cùng với những người khác, tháng 9 năm 1988, bà
thành lập « Liên minh quốc gia vì dân chủ ». Aung San Suu Kyi chỉ làm
được những việc đó khi có sự hậu thuẫn của người dân Miến Điện,
với sự tranh đấu và hy sinh của người dân Miến Điện. Và để có được
vị trí chính trị ngày hôm nay trong chính phủ, bà đã phải trải qua
20 năm giam cầm, nhưng những người Miến Điện luôn tập hợp xung quanh
bà, luôn tin tưởng ở bà, và dĩ nhiên, bà cũng đáp ứng lòng tin của
họ. Trong quá trình hoạt động Aung San Suu Kyi đã chứng tỏ bà hội tụ
đủ các phẩm chất cần thiết để lãnh đạo phong trào, nhưng các phẩm
chất đó chỉ bộc lộ sau khi bà đã được nhân dân Miến Điện lựa chọn.
Theo một nghĩa nào đó thì có thể nói rằng chính người dân Miến
Điện đã tạo ra Aung San Suu Kyi trong tư cách là một nhân vật chính
trị. Họ trao cho bà lòng tin khi họ chọn bà, và bà đã không phụ
lòng tin của họ.
Lòng tin, đó là thứ mà người Việt chúng ta hiện nay
không sao đạt tới được. Chúng ta cũng có những nhân vật đã tham gia
hoạt động từ lâu, thậm chí đã vào tù, đã ra tù, có người đã được
nhận giải thưởng hay đang được đề cử giải thưởng cho sự dấn thân của
họ, đã thể hiện bản lĩnh, thể hiện mong muốn đóng góp và mong muốn nhận trách nhiệm. Nhưng cộng đồng
người Việt đã không chọn được một nhân vật nào để trao lòng tin và
trao trách nhiệm chung, có nghĩa là chọn một người để tập hợp xung quanh
người đó, dù rằng người đó có thể sẽ thất bại, hoặc sẽ chưa thành
công ngay lập tức. Nhưng thất bại của người này sẽ là cơ sở cho
người khác tiếp tục và có thể thành công. Có thể sẽ phải chịu
cảnh nhiều người thất bại rồi mới có thành công. Nhưng vấn đề là
người Việt cần gắn kết lại với nhau để tạo thành những tổ chức đủ
lớn, và những phong trào đủ lớn, lúc đó mới có thể có các hoạt
động hiệu quả, và có tác động tích cực tới chính quyền đương
nhiệm.
Toàn bộ cộng đồng suy yếu không phải vì người Việt
kém hay dốt. Về cơ bản, phẩm chất trí tuệ của người Việt cũng bình
đẳng như các dân tộc khác. Toàn bộ cộng đồng suy yếu vì người Việt
không kết hợp được với nhau. Và không kết hợp được với nhau vì nhiều
nguyên nhân. Các nguyên nhân này đã được mổ xẻ, tuy vậy cần được phân
tích nhiều hơn nữa, thấu đáo hơn nữa, để mọi người ý thức về chúng
một cách sâu sắc hơn nữa. Một trong những nguyên nhân là bởi vì chưa
chịu tin nhau.
Làm thế nào để có thể tin nhau và tập hợp lại với
nhau ? Vấn đề không chỉ là cần phải vượt qua ranh giới Bắc/Nam, đảng
viên/ không đảng viên, hải ngoại/trong nước, già/trẻ, cờ vàng/cờ đỏ…
Vấn đề là muốn vượt qua được những ranh giới biểu
hiện ra bên ngoài đó, mỗi người Việt phải tự vượt qua ranh giới trong
lòng mình. Ranh giới đó vô hình nhưng vô cùng vững chắc, nó càng
vững chắc hơn nếu mỗi người không tự ý thức về nó.
Để có một cuộc đối thoại với chính quyền trong
tương lai, phải bắt đầu bằng việc mở ra không chỉ một mà nhiều cuộc
đối thoại giữa các nhóm, các tổ chức, đảng phái nhỏ lẻ hiện nay
của người Việt. Một liên minh, nếu muốn được hình thành thì các
nhóm phân tán hiện nay cần có nhu cầu đối thoại và cần mở ra được
các cuộc đối thoại. Để có thể đối thoại được với chính quyền,
người Việt cần có khả năng đối thoại với nhau và cần nhanh chóng đi
tới tiến hành đối thoại với nhau.
Ngoài ra, phải chăng một lý do nữa khiến người Việt
không tập hợp lại được với nhau là vì ai cũng tự thấy mình giỏi,
người này tự thấy mình giỏi hơn những người khác, nhóm này tự thấy
mình giỏi hơn các nhóm khác ? Phải chăng vì thế mà các nhóm người
Việt đấu tranh cho dân chủ, nhóm nào nhóm nấy đi con đường riêng của
mình, chia rẽ, tách rời, tồn tại trong manh mún nhỏ lẻ ? Lẽ nào cứ
mãi manh mún rời rạc như vậy mà bất lực nhìn con tàu Việt Nam từ
từ chìm xuống biển Đông ?
(Còn tiếp)
Paris, 2/9/2016
Nguyễn Thị Từ Huy
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét