canhco
Câu chuyện 28 năm về trước từng ám ảnh cả nước nay quay trở
lại với chính cái nơi mà nó từng xảy ra. Trở lại với nội dung không sai một mảy
may chỉ khác là nhân vật trẻ hơn, nghèo hơn và nhất là chung quanh nó không ai
còn căm phẫn như ngày xưa, thậm chí người ta xem nó bình thường, không có gì phải
ầm ĩ.
Ngày 23 tháng 1 năm 1988 báo Văn Nghệ lúc ấy do nhà văn Nguyên
Ngọc coi sóc, đã đăng một bút ký của nhà văn Phùng Gia Lộc mang tên “Cái đêm
hôm ấy đêm gì?” kể lại câu chuyện của một gia đình mà tác giả chứng kiến.
Lúc ấy chính quyền địa phương tỉnh Thanh Hóa có chính sách tận
thu thuế của dân, bất kể nghèo cách mấy cũng phải đóng đủ số thuế mà địa phương
đưa ra. Câu chuyện xoay quanh một gia đình nghèo, vì nghèo quá mà lại có một bà
mẹ già gần tới ngày về với tổ tiên nên người nhà đã đóng cổ quan tài cho cụ.
Trong chiếc quan tài ấy người nhà của cụ cất 70 kí thóc để sau này khi có tang
ma thì mang ra sử dụng, vậy mà do không tiền đóng thuế số thóc ấy đã bị chính
quyền thẳng tay lật chiếc quan tài và tịch thu bằng hết.
Câu chuyện chấn động cả nước nhưng người viết nó phải trốn
chui trốn nhủi do sợ bị công an Thanh Hóa theo tới Hà Nội để bắt. Phùng Gia Lộc
may có Nguyên Ngọc cất giấu mới thoát vòng truy bức của sai nha. Lạ thay bất kể
dư luận kêu gào, không ai bị đem ra truy vấn vì đã làm một việc phản cách mạng
như thế. Phùng Gia Lộc sau khi nổi tiếng vẫn là một nhà văn nghèo rớt mồng tơi,
tiếp tục đạp xe lang thang như chưa bao giờ từng kể lại một bi kịch nơi anh ở
hay đến thế. Mọi cử động được gọi là đổi mới không ra khỏi chiếc giường ngủ ọp ẹp
của thời cách mạng tháng Tám, và người cổ vũ nhiệt liệt cho cái vở kịch “đổi mới”
ấy lại là người đóng sầm cánh cửa hy vọng vào một cuộc thanh trừng cái ác, cái
phản cách mạng đến tận đáy điển hình nhất tại Thanh Hóa: Tổng bí thư Nguyễn Văn
Linh.
28 năm sau, cũng chính tại cái nơi mà chiếc quan tài bị lật
úp lấy thóc lại xảy ra một việc tương tự.
Lần này chuyện xảy ra ban ngày, thay vì chiếc quan tài có
thóc bên trong thì vật bị “cưỡng chế” là chiếc giường ngủ của hai vợ chồng một
nông dân, chiếc giường là tài sản duy nhất của họ. Nhìn sai nha ào ào nhào vào
tháo ra vác đi họ chỉ còn cay đắng ngồi khóc.
Theo gót Phùng Gia Lộc, hai tác giả Đào Tuy và Tuấn Nam đã
tường thuật lại câu chuyện của gia đình chị Toàn một người dân ở làng Thành
Liên, xã Trường Sơn, Nông Cống, Thanh Hóa. Theo chị Toàn kể lại do hết hạn đóng
thuế mà hai vợ chồng chị không cách nào kiếm ra tiền, cán bộ xã làng đã kéo
nhau đến tận nhà để “vận động” chị phải tìm cách nào đó hầu có tiền mà đưa cho
họ.
Kể với phóng viên chị cho biết: "Họ đến đông lắm, cả
trưởng làng, phó làng cùng các cán bộ ở làng. Có cả các anh công an xã nữa",
"Hai vợ chồng tôi đã khóc lóc van xin mong họ thư thư cho ít bữa nhưng
không được", chị Toàn cũng cho biết "Không tìm được cái gì đáng giá,
mấy người ấy chực quay ra thì ông trưởng thôn lại lao vào. Ông ấy tháo chiếc
giường mà vợ chồng cùng hai con của tôi đang nằm”
Chiếc giường ấy, theo lời chị Toàn cho phóng viên biết là
tài sản duy nhất mà vợ chồng chị sắm khi nên duyên chồng vợ. "Thấy trưởng
làng vào tháo giường, mấy anh đội mạnh (công an viên- PV) cũng lao vào. Tất cả
xúm vào tháo tung chiếc giường nhà tôi ra rồi bó lại khiêng ra nhà văn hóa của
làng. Khi ấy tôi chỉ biết khóc nhưng van xin thế nào họ cũng chẳng động
lòng"
Nguyễn Du, Ngô Tất Tố, kể cả Phùng Gia Lộc nếu nghe câu chuyện
này ở thế kỷ 21 chắc đành phải bẻ bút, bởi
trong thời đại rực rỡ như ông Nguyễn Phú Trọng hả hê xác nhận lại xảy ra câu
chuyện như thời sơ khai hơn cả phong kiến thực dân cộng lại thì hẳn là đáng ngạc
nhiên lắm chứ?
Ngạc nhiên không phải vì tính “tháo vác” của cả một hệ thống
chính quyền, ngay chiếc giường là vật hèn mọn nhất của một gia đình chúng cũng
không từ nan. Ngạc nhiên bởi phản ứng của xã hội khi biết chuyện xảy ra ngay
trong thời đại mình sống lại có phản ứng như câu chuyện của nước láng giềng
Campuchia chứ không phải đang xảy ra tại Thanh Hóa, nơi từng cướp thóc dành cho
người chết.
Quan tài hay giường ngủ, không vật gì chúng từ nan bởi dưới
mắt của chúng, từ Bí thư Tỉnh ủy cho tới một tên xã trưởng con con lúc nào cũng
muốn thị oai cho dân thấy thế nào là bạo lực cách mạng.
Bạo lực cách mạng trong trường hợp này được cả nước ngắm
nghía, sờ mó, bỉu môi hay thậm chí chửi bới nhưng tiếc thay không một trí thức
nào làm cho ra ngô ra khoai. Họ vẫn lang thang đâu đó trong khu vườn oang oang
chữ nghĩa. Vài đại biểu Quốc hội đã về vườn vừa lên tiếng vừa run bởi không biết
“bọn nó” mạnh tới đâu, không khéo chúng lại kéo tới tận nhà ném phân vào cửa.
Ngạc nhiên nhất là điều không đáng ngạc nhiên vẫn xảy ra: cả
hệ thống im như gái ngồi phải cọc, bởi ra lệnh điều tra thì lại lòi ra cái
nguyên nhân dẫn đến sự kiện: tận truy thu thuế.
Mà tận thu thuế thì chỉ có trung ương mới có quyền ra lệnh
cho thuộc hạ trong lúc ngặt nghèo này. Kéo nó ra đấm không khéo nó lại thò cái
công văn này hay nghị quyết nọ ra thì có mà gục mặt vào đâu cho hết nhục?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét