Đoan Trang
Thỉnh thoảng lại thấy có
một bạn nào đó tuyên bố rời facebook, tạm xa facebook một thời gian,
hay đóng cửa vĩnh viễn trang cá nhân, v.v vì các lý do khác nhau như sức
khỏe, công việc, và nhất là… chán, mệt mỏi, bế tắc, không thấy tương
lai.
Đôi khi tôi cũng tự hỏi, mình có chán hay buồn không nhỉ, nếu có thì là lúc nào?
Tôi không nhớ lắm, nhưng hình như khi tôi chán nhất là… những khi tôi
phải ngồi với các nhân viên an ninh trong đồn công an. Nhìn vẻ mặt của
họ, nghe cách họ nói, tôi không chỉ thấy ngán ngẩm mà còn lo ngại. Tôi
tự hỏi, đất nước này trông chờ gì ở họ, chúng ta trông chờ gì được ở họ –
những con người đầy dối trá, hám lợi, nịnh trên nạt dưới, ngu dốt mà
lại kiêu ngạo và độc ác. Trong tư duy của họ, không có chỗ dành cho
những suy nghĩ tốt đẹp về dân, về những người chỉ đơn giản là không tuân
phục cái đảng của họ. Trong đầu họ, chỉ rặt suy nghĩ đen tối về phong
trào dân chủ, rặt những âm mưu đánh tổ chức này, phá sự kiện kia, diệt
lũ đó, đập bọn ấy. Phá, phá, phá, và phá. Cuối cùng, cũng chỉ là để đạt
mục đích ghi điểm, lập thành tích trước cấp trên, lập công dâng đảng, và
kiếm chác.
Tôi cũng chán lắm mỗi khi phải viết những dòng như thế này, những dòng
miêu tả, vạch mặt, chỉ trích và cả chọc tức họ – lực lượng an ninh bảo
vệ đảng Cộng sản. Tôi vẫn nghĩ đó không phải là tính cách của tôi, càng
không phải điều tôi muốn làm. Tôi chẳng thích thú gì khi phải viết về
họ, hay phải ngồi đối diện, nhìn bộ mặt nhăn nhở của họ và nghe họ phán
như thánh tướng về dân chủ, nhân quyền… nhất là khi trong đầu tôi chỉ
tràn ngập những giai điệu kỳ ảo Polonaise, Recuerdos del Alhambra,
Milonga, Adelita, hay Hey Jude, Just When I Needed You Most…
Đó mới là những điều làm tôi chán nhất, hơn mọi ì xèo, tranh cãi, đả
kích lẫn nhau trong phong trào dân chủ, hơn mọi sự bế tắc, mất phương
hướng.
Tôi có chán không? Câu trả lời cho đến nay vẫn là: Không. Nhưng nếu có
mảy may nào, thì cái sự chán chỉ là vì chúng tôi cứ phải chiến đấu cho
những điều đã trở thành hết sức bình thường ở những xã hội bình thường,
trong khi cuộc chiến đấu đó đâu phải là tính cách hay niềm đam mê của
chúng tôi.
Nhưng cũng chính vì thế, tôi hiểu rằng chúng tôi sẽ còn phải cố gắng cho
đến khi nào chúng tôi có thể trở về với những niềm đam mê bị dập tắt
ấy.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét