Tự bao giờ, tôi ngày càng cảm phục, thấy gần gũi thân yêu hơn với nước Mỹ. Dù hai đất nước cách xa nửa vòng trái đất, bên đó đang ngày thì bên này là đêm. Đó là một tình cảm tự nhiên, như đàn ông yêu đàn bà, con bướm yêu nụ hoa. Hoàn toàn không phải bị ai "nhồi sọ" hay "dụ dỗ" phải yêu, hay phải ghét! Ở Mỹ, người ta được quyền nói yêu hay ghét một chính trị gia, theo quan điểm hay cảm xúc của chính mình! Cái quyền tưởng chừng "nhỏ mọn" ấy lại không/chưa bao giờ thực sự có - ở những nước cộng sản như Triều Tiên hay Trung Quốc.

Gia đình cựu tổng thống Mỹ Kennerdy (ảnh internet)
Tôi biết về nước Mỹ từ lâu lắm. Đầu tiên có lẽ là từ những
bài học thầy cô giảng trên lớp, về những cuộc biểu tình của người dân Mỹ phản đối
chiến tranh ở Việt Nam. Nhưng rồi về sau và chủ yếu, là qua sự tự tìm hiểu, qua
những tác phẩm văn học, điện ảnh, những nhà văn, nghệ sỹ mà tôi được đọc, được
xem - chứ không phải là các chính trị gia của đất nước này.
Là người say mê sách, tôi đã đọc Tình yêu cuộc sống, Nanh trắng
của Jack London cùng nhiều tác phẩm của ông từ đầu những năm học cấp 2. Đó cũng
là quãng thời gian tôi đọc những Cuốn theo chiều gió, Hàm cá mập, hay Những cuộc
phiêu lưu của Tom Sawyer, .... Lên cấp 3 và cho đến tận bây giờ, tôi say mê và
ngưỡng mộ các tiểu thuyết của Ernest Hemingway, với những câu thoại rất tinh tế
và đặc biệt thay cho mô tả, như Giã từ vũ khí, Chuông nguyện hồn ai, Ông già và
biển cả ... Nhưng không hiểu sao, tôi rất thích một tác phẩm có vẻ ít tên tuổi
và ít người biết: Sống trong bóng tối - nói về những ngày tháng khó khăn và
lãng mạn của một cặp đôi trẻ nghèo khó, chập chững bước vào đời, cố gắng trụ lại
ở một thành phố lớn trong giai đoạn nước Mỹ đang chuyển mình công nghiệp hóa.
Để hiểu về một đất nước, và con người, văn hoá, lịch sử ...
xứ ấy - có lẽ không gì tốt hơn là đọc các tác phẩm văn học. Quý vị đã từng đọc
những cuốn sách ấy chưa? Nếu chưa thì nên đọc. Thật đấy.
Nói về phim Mỹ và các diễn viên điện ảnh, thì tôi mê lắm. Kể
từ những bộ phim mà người ta dùng từ "bom tấn" đầu tiên cách nay cả
chục năm như: Mặt nạ Zorro, Kingkong, cho đến Avatar, hay gần đây như Star Wars
7, Công viên kỷ Jura 4 ... - cả nhà tôi đều ra rạp mua vé thưởng lãm (có lẽ tôi
thuộc nhóm khán giả "già" nhất trong rạp!). Nhưng thực ra hiện nay mọi
người đều dễ dàng xem phim Mỹ trên các kênh Cinemax hay Starmovie, HBO mỗi
ngày.
Thật thú vị khi hầu như không có bộ phim Mỹ nào kết thúc mà
không có một nụ hôn, một cuộc hẹn hò giữa những người yêu nhau. Một chiến thắng
thuộc về lẽ phải, một kết thúc có hậu, nhân ái. Và luôn đề cao vai trò cá nhân!
Đề cao tất cả mọi cá nhân, chứ không phải chỉ đề cao và chỉ đề cao một người,
biến cá nhân thành thần thánh. lãnh tụ khác người thường. Phim Mỹ còn có nét dí
dỏm dễ thương là luôn chế dễu, châm biếm, thậm chí "bôi bác" giới cảnh
sát, luật sư - cười cợt nhóm này như là những kẻ hám thành tích, giành công,
hay quỷ quyệt, thực dụng! Hê hê.
Và chúng ta sẽ nhận thấy rằng, người Mỹ thật sự nhân ái,
luôn yêu và tôn trọng thiên nhiên, luôn quan niệm cần bảo vệ người yếu thế: trẻ
em, phụ nữ. Đặc biệt văn hoá Mỹ và cả nền chính trị xã hội luôn đề cao giá trị
của GIA ĐÌNH. Tự bao giờ, gia đình, giá trị gia đình đi vào đời sống chính trị
tại Mỹ như một tất yếu, không tách rời.

Gia đình tổng thống Obama trong chuyến thăm điện Kremlin
(Nga) năm 2009
Trong thế giới chính trị, chúng ta luôn thấy không chỉ một
mình vị tổng thống, mà cả gia đình ông trong những thời khắc quan trọng nhất,
hay khó khăn nhất - của chính tổng thống và cũng là của cả nước Mỹ. Bên cạnh vị
tổng thống bao giờ cũng phải là gia đình, chứ không phải là đảng phái của ông.
(Trong công việc, thì là các thành viên nội các - do ông lựa chọn).
Gia đình luôn sát cánh trong các chiến dịch tranh cử của các
ứng cử viên tổng thống. Dù người thân của tổng thống/ứng cử viên tổng thống đã
lớn tuổi bạc tóc, hay chỉ là một cô bé, cậu bé chưa biết gì và cũng không có
quyền gì về chính trị, về bầu cử. Có thể nói không quá, gia đình là biểu tượng
của văn hoá và chính trị của nước Mỹ.
Hãy thử nhìn vào các cuộc bầu cử tổng thống Mỹ gần đây. Đó
là hình ảnh gia đình tổng thống Obama với hai cô con gái dễ thương, gia đình
ông Donal Trump với nhiều thế hệ, hay gia đình bà Hillary Clinton với một người
con gái duy nhất ...

Gia đình Clinton trong giây phút "thua cuộc". Ông
Clinton và con gái (thứ 2 và 3 từ phải sang). Một cận cảnh trên truyền hình cho
thấy ông Clinton đã rơi nước mắt vì thương, cảm phục vợ mình!
Trong cuộc bầu cử vừa kết thúc cách nay hai ngày, nhiều người
hẳn không khỏi xúc động khi thấy hình ảnh trong giây phút bà Clinton tuyên bố
thua cuộc, chúc ông Trump "trở thành một tổng thống tốt của chúng ta"
(ngày 10/11/2016), ông Clinton (chồng bà, cũng từng là một tổng thống Mỹ hai
nhiệm kỳ) và con gái duy nhất của hai người đứng ngay sát bên cạnh, luôn vỗ tay
thể hiện sự sát cánh cùng bà.
Cả gia đình Clinton đều cười trong giây phút "thất bại"
ấy, song người ta có thể thấy rõ ông Clinton miệng cười mà nước mắt đã rơi. (Có
ống kính của một nhà báo đã ghi lại khoảnh khắc ấy cho thấy ông Clinton đã nói
cho chính mình "that my girl" (đó là cô gái của tôi). Đó là những giọt
nước mắt bản năng, tự nhiên, thể hiện tình cảm của ông dành cho người thân yêu
nhất. Vì vậy mà nó trong sáng và cao thượng. Hoàn toàn không có dấu vết của sự
cay cú, bất mãn vì thất bại, hay ủy mị yếu đuối.
Người ta hẳn cũng không thể không mỉm cười, khi nhớ đến hình
ảnh đại gia đình của ông Trump, thú vị về hình ảnh cậu con trai út của ông (mới
10 tuổi), đang đứng bên cạnh những người lớn, đã cố gắng "không ngã gục",
hết ngáp dài rồi lại dụi mắt - vì quá buồn ngủ vào lúc 3 giờ sáng, trong lúc
ông Trump hào hùng tuyên bố thắng cuộc. Vui, mà đời thật.

Đại gia đình tổng thống vừa đắc cử Donal Trump. Trong một clip trên mạng xã hội, người ta
không khỏi tức cười khi thấy cậu con trai 10 tuổi của ông Trump (người ông đang
đặt hai tay lên vai) hết ngáp lại dụi mắt vì quá buồn ngủ trong giây phút trọng
đại nhất cuộc đời của cha mình
Tôi yêu nước Mỹ có lẽ vì từ những điều đơn giản ấy. Là tổng
thống, nhưng người ta chọn gia đình, công việc và phụng sự tổ quốc như một
nghĩa vụ công dân. Chứ không phải và không có khái niệm "lý tưởng cách mạng",
bắt ép người khác phải theo cái lý tưởng của mình.
Thử hỏi có khi nào chúng ta thấy hình ảnh lãnh tụ cộng sản
Mao Trạch Đông của Trung Quốc sánh vai cùng phu nhân của mình trong một sự kiện
quan trọng? (Sự thật thì ông Mao có nhiều vợ,
và bà vợ bé cuối cùng là Giang Thanh xíu nữa thì bị các "đồng
chí" của mình tử hình chỉ chưa đầy một năm sau khi ông Mao qua đời - vì những
màn đấu tố nội bộ trong đảng).
Thử hỏi có khi nào người ta thấy ông Putin, tổng thống Nga
sánh vai cùng vợ con trong một sự kiện chính trị, dù ông này đã chễm chệ
"ngai vàng" suốt gần 20 chục năm qua? (Sự thật là ông Putin đã bị vợ
bỏ vì bà không chịu nổi thói nghiện quyền lực, đến quên cả gia đình, người thân
của ông Putin).
Cuối cùng, chúng ta nên nhớ chính vì tôn trọng giá trị gia
đình, mà nước Mỹ cho phép vợ chồng, anh em, cha mẹ bảo lãnh nhau được nhập cư,
định cư vào nước Mỹ dưới hình thức "đoàn tụ gia đình". Hiện có hàng
triệu người Việt Nam đã được chính quyền Mỹ cho phép định cư tại Mỹ, và trong
suốt khoảng 20 năm qua, mỗi năm đã gửi khoảng 10 tỷ đô la về Việt Nam, giúp đỡ
người thân. Liệu có mấy quốc gia nào làm được như vậy?
Tôi không bênh vực cho một nước Mỹ chưa bao giờ hoàn thiện,
với những mặt trái của nó. Nhưng bất luận thế nào, thì nước Mỹ rõ ràng đã và
đang là một siêu cường có tầm ảnh hưởng quan trọng đến toàn thế giới. Có quá
nhiều điều để chúng ta, các chính phủ khác cần phải học hỏi - trong văn hóa,
chính trị, và tất nhiên trong cả kinh tế, khoa học kỹ thuật ...nữa.
Nguồn: http://dandensg.blogspot.com
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét