Hoàng Giang
Cùng một ngày, tôi đọc được 2 mẩu tin, một về vị giám đốc sở
giáo dục Seoul, Nam Triều Tiên, và tin kia về Bộ trưởng Bộ giáo dục Việt Nam.
Tin thứ nhất cho thấy vị giám đốc sở giáo dục Seoul cúi rạp người xuống trước ống
kính truyền hình để xin lỗi người dân vì đã đặc cách cho một trường hợp con ông
cháu cha (COCC) được vào trường đại học không cần thi cử cũng như xét tốt nghiệp
phổ thông cho học sinh này dù chỉ đến trường có 17 ngày trong 1 năm học. Tin thứ
hai cho thấy ngài Bộ trưởng Bộ giáo dục Việt Nam ngồi chễm chệ trên ghế họp tại
hội trường, ban phát ý kiến về vụ hàng loạt các giáo viên nữ bị điều đi uống rượu
tiếp khách tại nhà hàng, cho rằng đấy không phải chuyện to tát, chỉ là “vui vẻ”
mà thôi. Ông còn nói “khi các thầy cô giữ phẩm chất, đạo đức nhà giáo mà vẫn bị
lôi kéo, ép buộc thì trước hết phải nói đến trách nhiệm của thầy cô rồi mới
tính đến người ép buộc… Bản thân mình cứ đổ cho người khác thì không công bằng.”
Ngành giáo dục Việt thực sự đang quá lôm côm khi báo chí truyền thông đi soi
xét đào bới những câu chuyện mang tính chất giải trí như vậy.
Đọc 2 tin vừa kể, thấy rõ được tầm phát triển của đất nước
đang ở mức độ nào.
Sự phẫn nộ của người dân Nam Triều Tiên không giống ta,
không phải ở chuyện ngày hôm nay các cô giáo thầy giáo đã đi tiếp khách ở đâu,
tủi hổ như thế nào mà là họ đã dùng cái mác giáo dục của mình để lộng hành ra
sao? Mới đây tại Việt Nam, sinh viên trường Đại học dân lập Hoa Sen thành phố Hồ
Chí Minh đã tập trung giơ biểu ngữ phản đối quyết định của Ủy ban nhân dân về
việc tham gia thay đổi công nhận hội đồng quản trị mới của trường này mà không
thông qua ý kiến của sinh viên. Tuy nhiên, tin tức này không tạo được một làn
sóng lớn nào tại nước nhà. Trên một số trang tin tức báo chí, các sinh viên bị
gán cho cụm từ thông dụng quen thuộc “bị xúi giục”, “bị kích động.” Sự kiện này
tương tự như sự kiện nữ sinh trường EWHA (Ehwa Woman University) ở Nam Triều
Tiên biểu tình kiên quyết buộc hiệu trưởng trường từ chức sau hàng loạt vụ bê bối
lợi dụng chức vụ thành lập các quỹ học mờ ám mà đằng sau là sự bảo kê của các
tay chính trị quyền lực. Cuộc biểu tình được cho là phong trào dân chủ mới tại
Nam Triều Tiên.
Nam Triều Tiên tại thời điểm hiện nay là một đất nước với nền
văn hóa giằng xé giữa phương Tây và phương Đông. Mặc dù thể chế chính trị của họ
đã chuyển sang chế độ dân chủ từ lâu, nhưng cách vận hành xã hội, quan hệ vẫn
theo hơi hướng truyền thống tôn ti trật tự hết sức nặng nề. Tham nhũng, thao
túng quyền lực tại trường học, cơ quan, văn phòng từ các “đấng bề trên” vẫn đầy
rẫy nhưng được vận hành một cách tinh vi, và “bề dưới” ít dám lên tiếng. Mãi đến
năm nay, gần hết nhiệm kỳ của Tổng thống Park Geun Hye, vì sự lạm dụng quyền lực
một cách trắng trợn qua những chính sách độc tài vô lý của bà, truyền thông sôi
sục và phát hiện được rất nhiều vụ bê bối chính trị làm công chúng phẫn nộ.
Phong trào dân chủ Ehwa đã đi lên từ vụ việc này, đặt viên gạch đầu tiên trong
việc phá vỡ những “tôn ti trật tự” lâu đời tại Nam Triều Tiên, và kỳ lạ thay,
cuộc biểu tình của các nữ sinh đã được dân chúng cả nước ủng hộ nhiệt liệt.
Tất cả những thông tin vừa nêu cho thấy rằng không có một đất
nước, một xã hội nào là hoàn hảo. Nhưng sự tốt đẹp là ở chỗ người dân sống
trong xã hội đó biết được điều gì là tốt, là xấu để đấu tranh và vươn lên.
Chúng ta đang lầm lạc, mâu thuẫn giữa các giá trị đạo đức, khi mà giáo viên đi
dự tiệc rượu là trái thuần phong mỹ tục với 2 chữ “nhà giáo” nhưng vô tư nhận
phong bì tiền mừng, tiền thưởng để nâng đỡ học sinh thì được chấp nhận. Sinh
viên chọn lựa ngôi trường mình học là điều hiển nhiên nhưng đấu tranh cho môi
trường học của mình thì bị đe dọa, cấm đoán. Bộ trưởng Giáo dục Phùng Xuân Nhạ
có thể không cần phải đứng ra nhận lỗi cho các cô giáo bị đem ra làm tiếp tân
trong bữa tiệc chào mừng nọ, nhưng rõ ràng ông cần phải cảm thấy xấu hổ với hệ
thống giáo dục đầy bất cập với sự chu cấp đãi ngộ không xứng đáng dẫn đến nhiều
hiện tượng tiêu cực, mà vụ việc trên chỉ là một ví dụ nhỏ. Tư duy giáo dục vô
trách nhiệm của những kẻ đương nhiệm đã tạo nên một ngành giáo dục hổ lốn, chắp
vá mà đau lòng thay, người chịu ảnh hưởng trực tiếp lại chính là thế hệ trẻ,
tương lai của đất nước.
Nguồn: http://www.voatiengviet.com
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét