FB Luân Lê
Cuộc đời và tuổi trẻ của bạn bỗng trở nên rẻ nhạt, nhạt nhẽo
và trôi qua thực sự vô nghĩa với những trò chơi bắt con Pokemon ảo ảnh như hình
ảnh thực sự đáng buồn dưới đây.
Nhưng có lẽ, chỉ khi đi qua rồi người ta mới nhận ra, đã từng
có một quãng đời mình đã phung phí quá nhiều thứ, từ thời gian, ước mơ, cơ hội
và cả sự trưởng thành nữa, và vô tình họ đã trở thành nô lệ của những thú vui tầm
thường, nhảm nhí. Một cách mê muội đến mụ mị không lối thoát ra.
Người ta vẫn hay nói, chúng ta không được quyền lựa chọn
hoàn cảnh mình sinh ra, nhưng chúng ta hoàn toàn được quyền lựa chọn cách sống
như thế nào.
Nhìn vào người đàn ông tật nguyền không chân, không tay,
Nick Vujicick, anh ấy sống một cách can trường, đầy cố gắng và làm sao cho mọi
thứ trở nên ý nghĩa nhất, trong từng giờ trôi qua. Anh ấy mang lại niềm vui sống
và nghị lực cho những người không chỉ ở nơi anh ấy sinh ra, mà là nhiều nơi
trên thế giới này, anh ấy truyền cảm hứng cho những người tật nguyền khác, thậm
chí cả triệu người lành lặn tay chân mà trong đời lại bỏ rơi và lãng quên mất
mình.
Nhìn về quê hương tôi, đất nước la liệt những điều xấu xí,
nào là thảm hoạ biển miền Trung vẫn còn day dứt và che lấp những cuộc đời của
hàng vạn ngư dân, đến mức họ phải đặt tên những con ghe với những cái tên lạ
lùng là Cầu, Nguyện, An, Lành – để mong rằng họ sẽ sớm được trở lại cuộc sống đời
thường bằng những chuyến ra khơi hay những mẻ cá đầy lưới trở về.
Chuyện người ta cắt cỏ ở thủ đô một năm hết tới 700 tỷ đồng,
bằng 1/16 lần con số mà Formosa hứa sẽ bồi thường cho ngư dân của thảm hoạ biển
chết, mà đến nay điều đó vẫn chưa được thực hiện. Chuyện người ta định di dời
trụ sở hiện đại mới sử dụng được hai năm vỏn vẹn với trị giá 2.000 tỷ đồng chỉ
vì lý do “khó thở” bởi ít oxy. Tuy nhiên, người ta hiểu, nó còn nhiều nguyên
nhân sâu xa nữa mà người ta không thể nói trắng phớ ra được, vì những tấm kính
bao bọc toà nhà đó là do những nhà thầu Trung Quốc lắp đặt.
Thứ gì có hai từ “Trung Quốc” là khiến con người ta nghĩ đến
sự gian manh, nguy hiểm đầy rủi ro, bất trắc và cả sự nhạy cảm về một mục đích
chính trị, dân sinh, kinh tế khác nữa. Rồi chuyện lộ ra văn bản cảnh báo người
dân rằng hãy cẩn trọng với nạn bắt cóc trẻ em để mua bán nội tạng từ nước ta
sang nước láng giềng phương Bắc, nhưng ngay sau đó người ta lại phủ nhận điều
đó chỉ vì “lỗi đánh máy”. Nhưng hơn ai hết, mọi người dân đều hiểu và từ lâu
cũng đã biết, nạn bắt cóc trẻ em, thậm chí buôn bán nam giới sang Trung Quốc để
lấy nội tạng là điều không có gì phải bàn tán rầm rộ cả, như việc người ta vẫn
bảo biển không nhiễm độc và cá vẫn an toàn vậy.
Và cũng ngay sau sự phủ nhận ấy, toà án tối cao bên Trung Quốc
đã tuyên một bản án tử hình dành cho kẻ cầm đầu đường dây mua bán trẻ em Việt
Nam sang Trung Quốc như một sự thật ngược lại và bác bỏ những gì mà người ta vừa
đưa ra ở xứ này. Hay trớ trêu và nực cười hơn, đó chính là chuyện chính Chính
phủ còn không biết tin vào số liệu thống kê nào mà được báo cáo hoàn toàn không
giống nhau bởi chính các bộ, ngành khác nhau của Chính phủ về cùng một đối tượng
kinh tế vĩ mô. Lạ lùng thay, khi ngay cả chính quyền mà còn không thể trung thực
và có niềm tin vào chính mình, thì dân chúng lấy gì để gắn mình vào một sự xác
tín mà gọi là có cơ sở nào đó đối với hiện tình đất nước, rằng, đâu là sự thật
đáng tin cậy?
Hay người ta sẽ chỉ còn biết tin vào sự hoài nghi của chính
mình là chắc chắn nhất?
Chuyện toà nhà hình trái bắp trị giá 2000 tỷ; chuyện cắt cỏ
một năm chỉ cho một thành phố ngốn hơn 700 tỷ trong khi lương người cắt tỉa lại
èo ọt, rẻ rúng; chuyện rác thải độc hại của Formosa phát hiện chôn ở Đà Nẵng vừa
mới đây nhưng lại không phải xuất phát từ Hà Tĩnh mà từ bên ngoài lãnh thổ tuồn
vào. Tội ác nào mà lại kinh hoàng đến thế? Kẻ nào mà to gan và liễu lĩnh đến thế?
Biến đất nước thành một bãi rác độc hại khổng lồ, bất chấp mạng sống của nhân
dân trên mảnh đất này. Chắc hẳn là vì mớ tiền đầy túi tham, để chúng hưởng thụ
đời mình, cho con cái đi du học phương Tây, còn bỏ mặc đất nước này cho những kẻ
vô lương hoành hành đến khốn khổ và ra sao thì ra?
Chuyện của những mảnh đời oan khuất tày trời bao năm mới được
sáng tỏ, chuyện còn rõ mồn một trước mắt với những vụ bất chấp pháp luật mà
hành xử để kết án oan cho những thanh niên kém may mắn hay một bản án vội vàng
như để “trả thù” người tố cáo tiêu cực của thư ký toà án, mà cũng làm sao bỏ
qua được chuyện người ta cứ cố gắng khởi tố cho bằng được những người dân làm
ăn kinh doanh lương thiện, dù chỉ là với chút vốn liếng cỏn con để tạm bợ qua
ngày. Quả là những lát cắt đầy khuất tất và đau đớn của một nền tư pháp mà sẵn
có quá nhiều lỗ hổng, cả về trí tuệ, nhân lực và hệ thống luật pháp thực thi.
Chuyện của thảm hoạ biển miền Trung, thảm hoạ hạn hán và xâm
lấn ngập mặn miền Tây Nam Bộ, chuyện của bắt cóc trẻ em buôn bán nội tạng, chuyện
tham nhũng ngày càng phát triển, chuyện người ta giành giật và cướp lộc – không
chỉ trong ngày lễ vu lan hay ngày tết âm lịch, hội hè dẫm đạp, đâm chém, xô xát
ở các miền quê, diễn ra ở mọi nơi như chùa chiền, đình đền, miếu mạo; chuyện người
ta bắt dân nộp sưu cao thuế nặng, đến đứa trẻ mới mở mắt đã đóng thuê như kẻ
thành niên; những sinh viên ra trường thất nghiệp; những nhà vệ sinh tiền tỷ mọc
lên giữa đồng không mông quạnh, những con đường vừa đưa vào lưu thông đã sụt
lún; những cây cầu vừa xây xong đã sập;…tất tần tật các thứ chuyện kinh hoàng ảnh
hưởng đến đời sống của họ trên đời này, hình như không khiến con người ta bận
tâm, hoặc chí ít là nhắc đến thôi, họ cũng không hào hứng bằng việc vui thú với
sự trải nghiệm một trò chơi ảo giác thâu đêm suốt sáng, ở nhiều tầng lớp, mọi địa
hình, thời gian như đã thấy.
Phải chăng, khi người ta đau quá, người ta sẽ không còn biết
đau là gì nữa? Như một kẻ trên bàn mổ mà được tiêm moóc phin làm tê liệt cảm
giác của thần kinh, trí não?
Hôm qua tôi đã xem clip ở bờ Hồ Gươm, Hà Nội, hàng loạt xe
máy táp vô lề đường để “bắt Pokemon”. Hôm nay lại thấy hàng loạt những con người
ở Sài Gòn cắm đầu mải mê chỉ để bắt con vật này cho đủ bộ sưu tập 300 con của
nhà sản xuất đưa ra.
Đúng là một thảm hoạ của quốc gia. Về nhận thức và sự lệch lạc
của con người, trong hành xử và định hướng hành vi lý tính.
Những thảm hoạ tự nhiên, như cơn bão vừa qua đổ bộ vào Hà Nội,
và sáng sớm mai, cơn bão cấp 14 sẽ ập đến Quảng Ninh mà càn quét, nhưng có lẽ
nó không đáng sợ bằng thảm hoạ của sự tụt dốc về văn hoá con người, về sự thờ ơ
vô cảm với đất nước của những hình hài đầy đủ thể lý bình thường trong một quốc
gia, mà tổ quốc ấy, nó đang phải gánh trên mình chi chít những vết thương quá
sâu đến nghẹt thở từng ngày, trong tiếng kêu rên âm ỉ của hàng vạn triệu người
dân, đang từng giờ vật lộn để sống.
Qua ngày.
Ngắn ngủi.
Trong khi, bên cạnh cuộc đời, có những con người, ngủ vùi,
trong những cuộc chơi.
Nguồn: FB Luân Lê

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét