Các mạng xã hội ở Việt Nam đã phản
ứng mạnh mẽ sau khi một đoạn phim (video clip) được đưa lên Internet, chiếu cảnh
hai cô giáo đánh các em bé học sinh mầm non ở quận Hai Bà Trưng, Hà Nội, một
cách tàn nhẫn.
Đoạn phim dài khoảng hai phút, được
hàng chục ngàn người truyền đi ngay. Vì thương tâm, vì nổi giận, vì muốn phản
kháng hay vì muốn trừng phạt? Mỗi người có hàng ngàn lý do khác nhau! Đầu đoạn
phim chiếu cảnh một cô giáo đang cầm dép đập lên đầu, tát vào mặt một học trò
con trai, trong khi em bé khóc lóc. Trong cảnh thứ hai, cô giáo kéo lê em học
sinh tới nhà vệ sinh, tiếp tục cầm cây gậy đập đầu đứa bé, miệng la mắng “Câm mồm!
Câm mồm!” Đoạn cuối là cảnh một cô giáo khác, cũng đang hành hạ học trò. Cô bận
đồ thể thao, hai tay đút trong túi quần, cô thúc đầu gối vào bụng một em học
trò. Miệng cô quát tháo bảo em bé không được khóc!
Đây là những cảnh có thật, xẩy ra
từ ngày 8 Tháng Giêng năm 2017, tại lớp mầm non Sen Vàng, thuộc quận Hai Bà
Trưng ở Hà Nội nhưng mới lên mạng vào ngày Chủ Nhật, 5 Tháng Hai vừa qua. Đoạn
phim do một cô giáo khác quay lén. Sau khi hàng ngàn người bầy tỏ thái độ giận
dữ, các viên chức giáo dục ở Hà Nội điều tra và trừng phạt hai cô giáo.
Hai cô giáo mới 22 và 23 tuổi. Cả
hai cô sau đó đều tỏ lòng ân hận. Cô 22 tuổi đã thú nhận rằng vì cô thấy đứa bé
khóc “hơi nhiều” và, “em không kiềm chế được cảm xúc nên có hành vi không đúng
với đức tính của nhà giáo.” Cô cũng ngỏ lời xin các phụ huynh học sinh tha lỗi.
Sau đó cả hai cô giáo bị cho nghỉ việc!
Mọi người đã biết họ và tên hai
cô giáo nhưng chúng tôi không nhắc lại ở đây, vì không muốn họ bị mang tiếng xấu
suốt đời, chỉ vì một lỗi lầm khi mới vào đời, tuổi tương đối trẻ. Họ bị đuổi việc,
trừng phạt như thế cũng đủ rồi.
Cô giáo trẻ tuổi đã nói với nhà
báo, thú nhận việc mình hành hạ học sinh “không đúng với đức tính của nhà
giáo.” Tức là cô biết mình phải giữ những đức tính nào cho xứng đáng danh hiệu
một nhà giáo. Nhưng thực ra, không phải chỉ những người làm nghề giáo mới nên
giữ một tính tốt là không đánh đập học sinh. Những người có giáo dục không ai lại
nỡ lòng đánh đập tàn nhẫn một đứa trẻ! Đúng ra, không nên đánh đập bất cứ một
con người nào khác.
Không biết cô giáo trẻ tuổi này
có nghĩ tới điều đó không? Cô có hiểu rằng khi mình là một con người, mình
không nên đánh đập con người khác hay không? Cô có biết rằng khi loài người
“văn minh” hơn, thì người ta cũng không chấp nhận việc đánh đập, hành hạ các
con vật? Ở nơi tôi đang sống, một người hành hạ con chó con mèo mình nuôi cũng
có thể bị truy tố và trừng phạt, cô giáo có biết không?
Khi đặt những câu hỏi như trên,
chúng ta thấy không nên bêu xấu các cô giáo bị quay phim lén trong câu chuyện
này. Họ đánh đập, bạo hành các em học sinh của họ, họ rất đáng trách, nhưng phải
tìm hiểu tại sao họ lại làm như vậy! Vì thực ra chính những cô giáo này cũng là
nạn nhân! Từ khi sinh ra đời, lớn lên dưới “ánh sáng chủ nghĩa xã hội” họ phải
chứng kiến biết bao nhiêu cảnh bạo hành.
Chỉ cần đọc trên báo chí do đảng
cộng sản kiểm soát người ta cũng biết những cảnh công an giao thông đánh đấm
túi bụi người đi xe gắn máy, dù họ chỉ phạm một lỗi nhỏ như vượt đèn đò hoặc
quên đội nón an toàn. Báo chí cũng thông tin bao nhiêu thanh niên khỏe mạnh bị
bắt vào đồn công an, một hai ngày sau đó lăn ra chết bất ngờ, hoặc treo cổ tự vận!
Người dân nào cũng biết rằng đó là những nạn nhân bị tra tấn đến chết, nhưng
không ai có thể kêu oan. Người Việt nào cũng biết những bà con nông dân đi kêu
oan vì mất đất, mất ruộng, đã bị công an ném lựu đạn cay và đánh, đấm như thù hằn.
Rồi đến cảnh một làng xúm nhau đánh mấy người bắt trộm chó, đánh chết không
tha! Bạo hành trở thành lối sống bình thường, người ta thấy mãi rồi quen! Một
chế độ côn đồ chuyên dùng bạo lực tạo nên một xã hội bạo hành.
Đảng Cộng Sản đã gieo rắc không
khí bạo hành khủng bố từ khi họ chưa cướp được chính quyền, họ tự biện minh bằng
“bạo lực cách mạng.” Khi cướp được quyền hành, họ tiếp tục dùng bạo lực để thủ
tiêu các mầm mống đối kháng. Việt Cộng đã giết hàng ngàn viên chức xã ấp Việt
Nam Cộng Hòa từ trước khi ào ạt đổ quân vào miền Nam.
Trong lịch sử Việt Nam chưa có
chính quyền nào tàn bạo như chế độ Cộng Sản. Các chế độ vua quan phong kiến và
thực dân đều thua xa! Cộng Sản là bọn nắm quyền duy nhất vu cáo, đấu tố và giết
các địa chủ bằng cách chôn sống, chôn sống treo ngược đầu xuống dưới, và chôn đứng
nhưng để hở đầu trên mặt đất rồi cho trâu kéo cầy đi qua để lưỡi cầy chém vào đầu!
Chỉ dưới chế độ Cộng Sản mới có
những bồi bút làm thơ kêu gọi người Việt Nam giết đồng bào mình:
“Giết! Giết nữa! Bàn tay không
ngơi nghỉ
Cho ruộng đồng lúa tốt, thuế mau
xong
Cho đảng bền lâu
Cùng rập bước chung lòng
Thờ Mao Chủ Tịch, thờ Xít-Ta-Lin
bất diệt!”
Nghi án một du khách Úc chết bí ẩn
ở vịnh Hạ Long
Tác giả các câu thơ khát máu đó,
Tố Hữu, sau lên làm thủ tướng! Học sinh cả nước Việt Nam phải học thuộc thơ Tố
Hữu và thơ Hồ Chí Minh, bị tiêm nhiễm lối suy nghĩ “giết người để cho ruộng đồng
lúa tốt, để nhanh chóng nộp thuế cho nhà nước Cộng Sản!
Nền giáo dục cộng sản ngay bây giờ
còn dạy học sinh những hành động “man rợ” trong cả tài liệu giáo khoa. Trong cuốn
sách “Thực hành kỹ năng sống” viết cho học sinh lớp Một, được Nhà Xuất Bản Giáo
Dục phát hành, đã in những bài dậy “luân lý” chưa bao giờ thấy trên trái đất!
Trong một bài nhan đề “Bạn An dũng cảm,” học sinh được nghe chuyện một cô giáo
rắc phân gà trên nền nhà và bảo các học sinh hãy thử “nếm phân gà.” Tất nhiên,
các học sinh đều ghê sợ, từ chối. Nhưng nhân vật khuôn mẫu là “Bạn An” được cô
giáo “động viên và hướng dẫn” nên đã dám nếm thử phân gà! Và Bạn An thấy không
sợ ăn phân nữa! Bạn An còn động viên các học sinh khác hãy “dũng cảm” như mình!
Cũng trong tập sách trên, còn những bài học dạy trẻ em đi trên tấm thảm rắc mảnh
ve chai bể vỡ để học tính dũng cảm. Ngoài việc đi trên mảnh thủy tinh, các em
còn được dậy đi trên đinh, lấy kim tiêm tự đâm vào tay, huấn luyện lòng dũng cảm!
Chính nền giáo dục đồi trụy này
đã tiêm nhiễm vào đầu óc từ trẻ em đến các nhà giáo, tập quen một phản ứng tự
nhiên là sử dụng bạo lực. Chúng ta đã chứng kiến trên mạng những cảnh các học
sinh xúm nhau đánh đập bạn cùng lớp ngay trong sân trường! Dư luận tháng trước
đã xôn xao vụ một cô giáo ở huyện Thường Tín, Hà Nội, trừng phạt một học sinh lớp
Bốn bằng cách cho 42 em bạn cùng lớp tát tai em bé này, nạn nhân khóc lóc van
xin cũng không tha! Nay lại đến cảnh hai cô giáo đập gậy, đập dép vào đầu, thúc
đầu gối vào bụng các học sinh mầm non! Rồi ngày mai còn những cảnh nào khác?
Nhưng cả các cô giáo và các học
sinh đều là nạn nhân của một chế độ cuồng tín cổ võ bạo lực! Nhất là trong khi
đó chính các nhà giáo lương không đủ sống mà còn bị các vua quan mới khinh rẻ,
lợi dụng. Tại Hà Tĩnh, các cô giáo đã bị đưa đi đóng vai hầu bàn trong các bữa
tiệc do quan chức địa phương đãi “khách lớn”! Một trong số 21 giáo viên mầm non
ở Hồng Lĩnh đã tâm sự: “Trong bữa tiệc, khi chén bia chén rượu vào, sẽ không
tránh khỏi những hành động như ôm vai, bá cổ. Tỏ thái độ thì không được, sợ mất
lòng quan khách; thậm chí là bị cấp trên phê bình gay gắt!”
Khi chuyện này được đưa ra trước
quốc hội, ông bộ trưởng Giáo Dục và Đào Tạo còn chống chế, biện hộ cho các quan
địa phương, nói rằng các cô giáo chỉ đến “cho vui vẻ thôi mà!” Chỉ có trong chế
độ Cộng Sản các nhà giáo mới bị khinh rẻ và làm nhục như thế!
Cô giáo 22 tuổi trong video clip
mới lên mạng đã xin lỗi các phụ huynh học sinh, giải thích rằng cô “không kiềm
chế được cảm xúc.”
Nhưng cô muốn nói tới thứ cảm xúc
nào trong lòng? Chỉ một cảm xúc tức giận rất cao mới dẫn đến việc bạo hành như
đánh đập tới tấp một em bé. Nhưng tại sao cô tức giận? Cô giận cái gì? Nhìn một
đứa bé khóc lóc mà cũng làm cho cô gái 22 tuổi nổi nóng tới vậy hay sao? Nhưng
tại sao em bé khóc, nếu không phải đã vì bị cô đánh? Cô đã nuôi con nhỏ bao giờ
chưa? Đã thấy các em, các cháu của mình bị đòn rồi khóc bao giờ chưa?
Thực ra cơn giận của con người
thường do nhiều động cơ thúc đẩy, hợp lại rồi gây ra. Nguyên nhân trực tiếp là
hình ảnh đứa trẻ khóc, bình thường không làm cho chúng ta nổi giận. Nhưng trong
lòng chúng ta có thể đã chất chứa những hạt giống giận dữ khác, bao nhiêu nhân
duyên tích tụ trong đáy lòng. Có những nỗi bực dọc hàng ngày, nỗi lo lắng vì đời
sống thiếu thốn, uất hận vì bị đối xử bất công. Các cô giáo trong cuốn phim hai
phút này đã bị bắt đi hầu rượu các quan lớn hay không? Các cô có đang tranh
giành lợi lộc hoặc ưu quyền với đồng nghiệp nào không, mà bị họ lén quay phim rồi
tung lên mạng?
Cho nên, khi thấy những cô giáo
hành hạ học sinh, chúng ta giận nhưng cũng phải thương. Giận thì giận, mà
thương thì vẫn thương. Bao nhiêu thầy, cô giáo là nạn nhân của nửa thế kỷ sống
với Cộng Sản!
Khi nào đảng Cộng Sản còn nắm quyền,
còn sử dụng bọn công an côn đồ đàn áp những người dân đòi tự do dân chủ, thì
không khí bạo hành còn tràn ngập xã hội Việt Nam. Chỉ khi nào chấm dứt chế độ độc
tài chuyên chế này thì nền giáo dục nước ta mới trở lại bình thường, với các
giá trị nhân, lễ, nghĩa, trí, tín, với khẩu hiệu thương người như thể thương
thân, một chữ nên thầy, một ngày nên nghĩa, tiên học lễ hậu học văn, vân vân!
Ngô Nhân Dụng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét