
Phần I - NHẬN
ĐỊNH VỀ THẾ GIỚI
LĨNH VỰC CHÍNH
TRỊ
Hiện nay trong lĩnh vực chính trị, thế giới chia làm hai
khối rõ rệt: một bên là khối tự do, một bên là khối Cộng Sản. Mặc dầu gần đây, có xảy ra một mặt những cuộc tranh chấp đôi
khi lên đến một cao độ đáng chú ý giữa các quốc gia trong khối Cộng Sản, cũng
như trong khối Tự Do, một mặt
khác nhiều thỏa ước có tính
cách chính trị, văn hóa, khoa học hay kinh tế đã được ký kết giữa những quốc gia thuộc khối
khác nhau, sự phân biệt trên vẫn còn giữ nguyên giá trị.
Lý do của tình trạng đó là sự khác biệt giữa hai khối do hai
quan niệm khác nhau về phương
pháp lãnh đạo. Hai bên đều tuyên bố mục đích tối hậu của mình là mưu cầu hạnh phúc cho nhân dân. Tuy nhiên, để đạt mục đích đó, khối Tự Do
chủ trương khắc phục cho được sự tự ý tham gia của quần chúng
vào công cuộc xây dựng hạnh phúc đó. Trái lại khối Cộng Sản chủ trương một sự tham gia cưỡng bách.
Hai quan niệm đều có ưu và khuyết điểm. Sự chọn lựa một trong hai quan niệm trên không
căn cứ trên các ưu và khuyết
điểm ấy mà lại do những hoàn cảnh lịch sử, mà chúng ta sẽ thấy. Nay chỉ cần
biết rằng sự khác biệt giữa hai quan niệm ấy đã dẫn dắt đến các sự khác biệt về
lý thuyết chính trị, về bộ máy chính phủ, về hệ thống kinh tế và về quyền sở
hữu.
LĨNH VỰC VĂN
HOÁ
Bây giờ nếu chúng ta đứng vào lĩnh vực văn hóa thì nhận thấy
thế giới lại chia ra làm nhiều khối hơn. Trước tiên là khối Âu Mỹ gồm các nước ở Âu Châu, kể cả Nga Sô và các nước Đông Âu thuộc Nga. Các nước ở Bắc và Nam Mỹ và những quốc gia do người Âu lập ra ở Úc Châu, Tân Tây Lan và Nam
Phi. Khối này gồm các nước
thuộc vào xã hội Tây Phương
thừa hưởng văn hóa Hy Lạp và
La Mã khi xư a và vănhóa Gia
Tô sau này.
Khối thứ hai gồm các quốc gia Ả Rập ở từ vùng cận Đông đến Hồi Quốc, Thổ Nhĩ Kỳ, Soudan, Ai Cập
và các quốc gia Bắc Phi Châu. Khối này lập thành xã hội Hồi Giáo thừa hưởng văn hóa Hồi Giáo.
Khối thứ ba gồm các quốc gia ở phía Đông Đại lục Âu Á: Nhật Bản, Đại Hàn, Trung Hoa và Việt Nam, lập thành xã hội Đông Á thừa hưởng văn hóa xưa của Trung Hoa.
Khối thứ tư
gồm Ấn Độ và – ngoài các nước
nhỏ phụ cận phía Bắc Ấn Độ – Miến Điện, Thái Lan, Lào, Cam Bốt, Mã Lai và Nam Dương lập thành xã hội Ấn Độ thừa hưởng văn hóa Ấn Độ. Và sau hết khối Hắc Phi gồm các quốc gia mới
xuất hiện ở Phi Châu lập thành xã hội Hắc Phi có một văn hóa phôi thai.
LĨNH VỰC KHOA
HỌC KỸ THUẬT
Bây giờ nếu chúng ta đứng vào lĩnh vực khoa học và kỹ thuật,
thì chúng ta lại nhận thấy các khối chính trị văn hóa nói trên tự nhiên biến
mất, và lại hiện ra một hiện trạng thống nhất bất ngờ. Tất cả các quốc gia trên
đều theo đuổi một khoa học – khoa học Tây phương, đều áp dụng một kỹ thuật – kỹ thuật Tây phương, dù kỹ thuật đó thuộc về lĩnh vực chính
trị, hay quân sự, hay giáo dục, hay sản xuất, hay kinh tế, hay kỹ nghệ, hay vận
tải và giao thông. Vì những lý do gì mà tùy theo lĩnh vực, thế giới khi thì hợp
thành một khối, khi lại chia ra nhiều khối? Các sự kiện lịch sử dưới đây sẽ giải thích rõ hình trạng mới xem
qua phức tạp đó.
VĂN MINH TÂY
PHƯƠNG CHINH PHỤC THẾ GIỚI
Trở ngược
lại dòng lịch sử và nhìn vào bản đồ thế giới vào khoảng thế kỷ XIV, thời kỳ mà
các phương tiện giao thông
còn nghèo nàn, thì chúng ta nhận thấy rằng cách đây không quá 600 năm các xã
hội mà chúng ta đã phân biệt trên kia trong lĩnh vực văn hóa đã có. Chẳng những
thế, lúc bấy giờ ranh giới giữa các xã hội trên lĩnh vực văn hóa lại cũng là
ranh giới trên các lĩnh vực chính trị, kinh tế và kỹ thuật. Nhưng sau đó, văn minh Tây phương thoát khỏi thời kỳ phôi thai và phát
triển một cách hùng mạnh. Nền văn
minh này tự tạo cho mình một sinh lực dồi dào nhờ thừa hưởng được văn hóa Hy Lạp và La Mã xây dựng trên những căn bản lý trí chính
xác và nhờ ở kinh thánh Gia
Tô gieo cho quần chúng một đức tin mãnh liệt.
Nhờ đó, người
Tây phương tìm được nhiều phát minh khoa học và
sáng chế được nhiều kỹ thuật
khả dĩ giúp cho họ vượt biển
và chinh phục nhiều đất đai mới. Lúc đầu họ chiếm những vùng dân cư thưa và lạc hậu ở Nam và Bắc Mỹ lập thành những quốc gia mới theo kiểu
Âu Châu. Nhưng lần lần theo
đà phát triển càng ngày càng mãnh liệt và càng ngày càng nhanh của xã hội Tây
phương, người Tây phương khắc phục được
nhiều kỹ thuật mới lạ khả dĩ đặt vào trong tay họ những mãnh lực vật chất không
xã hội nào đương đầu nổi.
Và vào thế kỷ 16 họ đã bắt đầu chinh phục xã hội Hồi Giáo
lân cận. Thế kỷ 17 và 18 chứng kiến sự thất bại của các quốc gia trong xã hội Ấn
Độ và thế kỷ 19 đến lượt các
quốc gia trong xã hội Đông Á. Đến thế kỷ 20 văn minh Tây phương đã hoàn toàn chinh phục thế giới và
nhờ đó mang lại cho các dân tộc Tây phương một nền thịnh vượng
chưa từng thấy. Tất cả các
quốc gia ngoài xã hội Tây phương
đều bị biến thành thuộc địa hay bán thuộc địa. Chỉ trừ một vài dân tộc như Thổ Nhĩ Kỳ và Nhật Bổn vì nhờ đã
sớm nhận định được bí quyết
thành công của người Tây phương là ưu thế của họ trong lĩnh vực khoa học và kỹ
thuật. Những nước này đã “Duy
Tân” kịp thời, khắc phục những kỹ thuật của Tây phương để chẳng những tự vệ đối với sự tấn
công của Tây phương mà lại còn,
cũng như các nƣớc trong xã
hội Tây phương, mang lại cho
dân tộc của họ một mức sống dồi dào hơn.
Tất cả các nước
khác như Việt Nam đều phải
chịu mang ách nô lệ, và cũng như
Việt Nam, đã mất một cơ hội thứ nhứt để xây dựng cho dân tộc mình một quốc gia
hùng cường và để mang lại
hạnh phúc cho đời sống của quần chúng.
Ngày nay tình trạng thống nhất của thế giới trong lĩnh vực
khoa học và kỹ thuật có hai ý nghĩa.
1. Văn minh Tây phương đã chinh phục thế giới, và đã chinh phục bằng khoa học kỹ thuật.
2. Các quốc gia nào muốn tồn tại đều phải khắc phục khoa học
Tây phương và kỹ thuật Tây phương.
Nhưng muốn
khắc phục được khoa học Tây
phương và kỹ thuật Tây phương, trước tiên phải khắc phục lối suy luận của
Tây phương đặt trên căn bản
chính xác về lý trí. Và sau đó khắc phục những tập quán trong đời sống hằng ngày
khả dĩ nuôi dưỡng và duy trì
lối suy luận trên. Nếu chỉ hấp thụ khoa học và kỹ thuật không, thì không sáng
tác được. Mà không sáng tác được khi người Tây phương tiếp tục sáng tác là mối đe dọa của Tây phương vẫn còn mãi.
Vì vậy cho nên, ngày nay trên thế giới vấn đề Tây phương hóa
là một vấn đề thiết yếu cho các quốc gia muốn tồn tại, mặc dầu Tây phƣơng hóa
theo kiểu khối Tự Do hay Tây phương hóa theo kiểu khối Cộng Sản. Và đó cũng là một
vấn đề thiết yếu cho nước
Việt Nam. Sau này chúng ta sẽ xem vấn đề Tây phương hóa là như
thế nào, và việc Tây phương
hóa có hại đến tinh thần dân tộc không.
Ngô Đình Nhu (1910-1963)
Ngô Đình Nhu (1910-1963)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét