
Cách đây hơn 2 năm, Bộ trưởng Bộ 4T lúc ấy là Nguyễn Bắc Son
khi tiếp xúc với cử tri Hà Nội đã tuyên bố một cách hãnh diện rằng “Việt Nam tự
do báo chí hơn nhiều nước khác”.
Bộ trưởng Son nói không sai, vì theo bảng xếp hạng chỉ số tự
do báo chí năm 2016 của Tổ chức Phóng viên Không biên giới (Reporters Without
Borders) thì quả nhiên có “nhiều nước khác” mà thành tích đàn áp tư tưởng Việt
Nam chưa theo kịp. Đó chính là Trung Cộng, Turmenistan, Bắc Triều Tiên và
Eritrea. Tự do báo chí của Việt Nam được xếp hạng 175/180 nghĩa là chưa tồi tệ
bằng 4 quốc gia đội sổ ấy. Nhưng đó là chuyện của năm 2016.
Chuyện mới đây, ngày 7 tháng 2 vừa qua, Sở Thông tin và Truyền
thông Thành phố Đà Nẵng đã có công văn gởi báo Đà Nẵng, báo Công an Đà Nẵng,
Đài Phát thanh - Truyền hình Đà Nẵng cùng “các cơ quan báo chí Trung ương và địa
phương khác đóng trên địa bàn TP” phải cung cấp “bản thảo” trước khi in ấn và
phổ biến ra ngoài công chúng. Người trong nghề, khi nghe câu phải cung cấp bản
thảo cho Sở 4T ắt phải hiểu nó chỉ dùng cho mục đích kiểm duyệt, một mục đích
hoàn toàn đi ngược lại lời khoe khoang lố bịch của lãnh đạo Nguyễn Bắc Son năm
xưa. Vả lại, Sở dùng 2 chữ “cung cấp” cho có vẻ lịch sự chứ thật ra là buộc báo
chí phải nộp Sở kiểm duyệt bài viết trước khi đăng theo chỉ thị của Thành Ủy.
Dĩ nhiên hành động này bị phản ứng bởi giới báo chí quốc doanh mà Sở 4T Đà Nẵng
tưởng chỉ là những con cừu non.
Đây là một chuyện xét ra cũng thông thường đối với Bộ 4T và
Ban Tuyên giáo, vì kiểm duyệt trước khỏi phải kiểm duyệt sau, có thể tránh được
tình trạng “gỡ bài” sau khi những nội dung bị coi là nhạy cảm tiết lộ trước
công chúng. Hay nói một cách khác đây chỉ là trò bịt miệng báo chí, đề phòng
báo chí xé rào, tự diễn biến dù trên 800 báo, đài đang tỏ ra ngoan ngoãn nằm
trong bàn tay sinh sát của Bộ.
Thế nhưng ở Đà Nẵng lại xảy ra chuyện lạ. Chỉ một ngày sau
đó ngày 8 tháng 2, Sở 4T phải vội vàng rút lại công văn vừa ban hành kèm theo lời
“thành thật xin lỗi” với lý do yêu cầu của Sở không phù hợp với các quy định của
Luật Báo chí.
Tại sao không hợp với Luật báo chí thì không thấy Sở 4T viện
dẫn, nhưng rõ ràng là phải có áp lực từ đâu đó?
Chuyện ra lệnh nộp bài kiểm duyệt rồi rút lại kèm lời xin lỗi
cho thấy lối làm việc tùy tiện thường ngày của các viên chức cầm quyền cộng sản,
bất cứ khi nào họ cần tỏ rõ uy quyền của họ. Thứ uy quyền ấy không do dân ban
cho mà do đảng định nên rất to lớn và có thể tráo trở dễ dàng.
Chính Ban Tuyên Giáo thành ủy chỉ thị Sở 4T xin lỗi cũng với
lý do Sở này làm sai luật báo chí là không được kiểm duyệt.
Nhưng chẳng lẽ tuyên giáo đảng lại tôn trọng quyền tự do
ngôn luận trên giấy đến nỗi cương quyết thực hiện Điều 13 Luật Báo chí 2016
theo đó “Báo chí không bị kiểm duyệt trước khi in, truyền dẫn và phát sóng”?
Thật ra từ rất lâu mọi người đều biết quan điểm về cái gọi
là “tự do báo chí” của đảng là báo chí chỉ có nhiệm vụ chính “tuyên truyền đường
lối, chủ trương của Đảng và chính sách, pháp luật của Nhà nước đến nhân dân.”
Vì vậy nói tuyên giáo tôn trọng Luật báo chí cũng chỉ là lối nói của những anh
hề của đảng cộng sản trên sân khấu.
Nhìn lại thời gian qua, Đà Nẵng là ngòi nổ lớn tạo ra sự
tranh chấp một mất một còn giữa hai phe Nguyễn Xuân Anh bí thư thành ủy và Huỳnh
Đức Thơ chủ tịch UBND chỉ vì những tranh giành quyền lợi đất đai từ sau khi
Nguyễn Bá Thanh ra đi. Chìm bên trong là sự đấu đá quyền lực giữa hai phe lớn
hơn: Nguyễn Phú Trọng (phe Huỳnh Đức Thơ) và Ủy viên Bộ chính trị về hưu Nguyễn
Văn Chi (bố đẻ của Nguyễn Xuân Anh, theo phe Nguyễn Tấn Dũng). Kết cuộc thái tử
đảng Xuân Anh đã bị hạ bệ, bị lột sạch mọi chức vụ trong nỗi ngậm ngùi của người
cha trong khi Huỳnh Đức Thơ còn tại vị.
Nhưng số phận của Nguyễn Xuân Anh cũng chưa phải là kết thúc
một cách êm đẹp ở cái thành phố được phóng đại một cách lố bịch là “đáng sống
nhất” này. Từ khi Vũ Nhôm trốn đi Singapore rồi bị bắt lại và bị truy tố, nhiều
người nhìn thấy trước chắc chắn thời gian sau Tết âm lịch, Nguyễn Xuân Anh sẽ bị
mang ra xử như Đinh La Thăng vì tội cấu kết bán đất công.
Chính vì thế mà hai phe đang dùng truyền thông như một thứ
vũ khí để tung hỏa mù. Huỳnh Đức Thơ tuy đang ngồi trên chiếc ghế chủ tịch
thành phố nhưng cũng rất lo sợ những thông tin bất lợi về mình. Vì ở Đà Nẳng từ
Nguyễn Bá Thanh trở xuống, bàn tay lãnh đạo nào mà chẳng nhúng chàm, có điều nó
được khéo che giấu. Huỳnh Đức Thơ đã ra tay trước bằng cách cho Sở 4T ra văn bản
yêu cầu các báo nộp bản thảo để kiểm duyệt trước khi in. Nhưng trò chơi bịt miệng
dư luận này không còn ăn tiền nữa trong thời đại đảng mất dần quyền kiểm soát
dư luận.
Rốt lại vụ “thành thật xin lỗi” nói trên đúng là chuyện ruồi
bu vì nó chẳng thành thật chút nào. Và nó cũng chẳng phải là chuyện ruồi bu cuối
cùng của cán bộ cộng sản cầm quyền.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét