Thứ Ba, 27 tháng 2, 2018

2998 - Liên Hiệp Quốc, tòa nhà mang tính hình thức?

Nguyễn Quang Hồng Nhân


Phòng hội Trusteeship Council của Liên Hiệp Quốc tại New York City. (Photo: MusikAnimal via Wikimedia Commons)

Liên Hiệp Quốc vừa lên tiếng vấn đề liên quan đến Việt Nam, nạn nhân trong vụ án Formosa, những người dân vì hoạt động hợp pháp “nâng cao nhận thức cộng đồng về môi trường và sức khỏe, là không chấp nhận được." Baskut Tuncak, Đặc ủy nhân quyền phát biểu.

Người dân Việt Nam từ lâu vẫn trông đợi sự công bình, văn minh từ LHQ. Trong vô số các Hiệp Định có sự chủ trì của LHQ, Hiệp định Paris vẫn còn đó và vai trò, trách nhiệm thật to lớn trong sự thực hiện quyền dân tộc tự quyết cho các dân tộc. Nếu LHQ không giương cậy gậy dẫn đường, các dân tộc cũng theo chữ Thời, rồi đến lúc “vật cùng tất biến”, nhưng chắc chắn mọi sự sẽ không xảy ra trong hòa bình trật tự.

Từ Hội Quốc Liên đến Liên Hiệp Quốc nơi thể hiện niềm hy vọng của nhân loại hay vẫn chỉ là ước mơ từ tác phẩm về Một Nền Hòa Bình Vĩnh Cửu của Immanuel Kant, triết gia Đức. Giấc mơ của bao người chân chất trên hành tinh muốn sự thật, công lý, hòa bình được thể hiện dưới đất hay nơi đây mãi còn làm diễn đàn của những nhà mỵ dân ngụy biện trong một thế giới với những nền tảng khoa học thay đổi nhanh chóng từ căn để như những bệ phóng đưa nhân loại ra khỏi hành tinh này nếu có nhu cầu.

Thế nhưng về mặt nhân văn hầu hết các nhà lãnh đạo về thế quyền độc đoán và thần quyền cực đoan đều muốn giựt lùi con người lại về mặt tiến hóa, còn hơn thế nữa với những phương cách xấu xa nhất để tồn tại của nhóm bè đảng ‘mọi phương tiện để đạt mục đích nắm chính quyền thay vì là một nhà nước phục vụ dân, họ trở thành các tập đoàn mafia tham nhũng, hối mại quyền thế cướp của, giết người một cách tinh vi cũng nhân danh tôn giáo, nhân bản, triết học tiến bộ nhưng thật ra chỉ là ngụy thuyết. Và chuyện tha hóa về mặt nhà nước này chẳng may rơi vào các nước trong đó có Việt Nam, Miến Điện, Bắc Triều Tiên…

Rõ ràng nhà cầm quyền quân phiệt Miến Điện đã đàn áp dân chúng, bắt giam sư sãi, các nhà đấu tranh dân chủ, nhưng nghiệt ngã thay khi phe dân chủ thắng thế xảy ra khủng hoảng…. khiến cả nửa triệu người phải bỏ nhà cửa ruộng vườn, chưa kể hết những vụ hãm hiếp phụ nữ, sát hại trẻ em, và bệnh tật trên đường tỵ nạn.

Rõ ràng nhà cầm quyền Bắc Triều tiên trong sự tha hóa trụy lạc của giới cầm quyền trong lúc dân chúng đói khổ, thậm chí dồn tiền để cố chế cho được trái bom nguyên tử, còn về mặt quân phiệt đã từng bị Hoa Kỳ xếp vào trục liên minh ma quỷ hỗ trợ khủng bố.

Rõ ràng người dân Việt Nam trong nước không có cái quyền cơ bản nào cả theo lẽ của thân phận một hữu thể khi sinh ra làm người, hiện tại chỉ ngoài cái quyền được ăn như một con lợn, nhưng con heo còn có chủ vì sợ lỗ lã nên được canh chừng không cho ăn bậy. Còn con người tha hồ được tự do ngốn thuốc độc vào thân đến họa ung thư nhất là đường ruột đã báo động tại Việt Nam và nạn ghiền sex trong mọi giới của Việt Nam ngày nay do chính quyền chỉ kiểm duyệt, dùng bức tường lửa ngăn chận đối với các quyền tự do tư tưởng ngôn luận, còn thả cửa những trang dâm ô. Trong khi đó kẻ cầm quyền cũng tự do ăn bẩn từ thượng tầng đến hạ tầng của một cơ chế thối nát.

Thế nhưng giới lãnh đạo của các nước này cũng ra trước LHQ, cũng áo mão, cũng họp báo cũng nói nhân quyền, có khi còn hay hơn nhiều chính trị gia trong sự lãnh hội Công Ước Quốc Tế về những Quyền Dân Sự và Chính Trị thuộc nhân quyền, vậy đâu là phương cách thực hiện của tổ chức này. Hay tòa nhà kia nay chỉ còn là văn phòng của các ủy ban mang tính hình thức?

Người viết chứng kiến các tù nhân lương tâm trước cái chết đã từng đánh đổi với lời nói cuối cùng hô vang các câu khẩu hiệu, hoặc kêu gọi đến LHQ hãy xem xét sự vi phạm nhân quyền của chính quyền Cộng sản Việt Nam, trong hy vọng ‘của tin còn một chút này’ cho dù đó là chỗ tuyệt vọng của con người. Tất nhiên lời kêu gọi từ lời nói cuối cùng trước tòa không mang ảo tưởng mọi sự sẽ được cứu vớt từ LHQ, nhưng ở đây từ vực sâu con người vẫn kỳ vọng: bao lâu nhân loại còn tồn tại đều có thể ngồi lại với nhau và trong tinh thần đối thoại – Đó là đặc điểm của con người.

Theo Aristote triết gia Hy Lạp một nhà nước phải quân bình giữa lý trí như cây gậy dẫn đường cho dân tộc đó gồm những tư tưởng, học thuyết minh triết. Hai là trái tim quả cảm tức lòng nhiệt thành nếu không biết kiềm chế sẽ sinh ra bao cuộc chiến tranh đến chủ nghĩa quân phiệt. Ba là những dục vọng khả giác, nếu không có sự quân bình nhất là giáo dục sẽ tạo ra một xã hội trụy lạc tha hóa trong tính nhân văn với đồng loại. Và đây là hình ảnh của Việt Nam hiện tại dưới sự cai trị của Cộng sản: cây gậy dẫn đường đến cái que cũng không có, lòng nhiệt huyết của thanh niên khi lãnh hải, lãnh thổ mất dần vào tay Trung Quốc nhưng bao sự phản kháng của thanh niên, sinh viên, học sinh đều bị nhà cầm quyền ngăn chận. Món quà mà đảng Cộng sản Việt Nam tặng cho thanh niên nam nữ đó là sex thỏa mái, trụy lạc ăn chơi sa đọa hay nói khác đi đây là chiến lược lâu dài của nhà cầm quyền Đại Hán qua các Lê Chiêu Thống thời hiện đại.

Nhưng của may còn một chút này theo Tôn Dật Tiên định nghĩa Trung Quốc chỉ là ‘một thau cát vĩ đại’. Cho nên ‘mèo trắng mèo đen miễn là bắt được chuột’ qua tư tưởng của Đặng Tiểu Bình, nay chúng ta có thể yên tâm vì hiểu rằng: dù vĩ đại đến đâu Trung Quốc cũng chỉ là một thau cát. Nên có thể nói được rằng vẫn là cơ may của các các dân tộc trong họa Đại Hán này. Các dân tộc Ngoại Mông, Tân Cương, Tây Tạng, Quảng Đông, Quảng Tây… đều có quyền đòi lại tự do cho dân tộc mình và đây là điều tất yếu xoay vần theo sự biến dịch của thời gian mà lịch sử Trung Hoa đã chứng minh.

Con đường tất yếu mang lại thẩm quyền cho người dân Trung Hoa, con đường của Tự Do, Dân Chủ như một hệ luận tất yếu và chỉ còn là vấn đề thời gian. Tôi không tin là các nhà chiến lược Phương Tây nhất là Hoa Kỳ không thể không nhận ra vấn đề này nhưng phương cách thực hiện để người dân Trung Hoa có được Tự Do dân chủ thời có thể nói được rằng Phương Tây chưa có những nhà chiến lược tầm cỡ đủ để tạo nên sự biến đổi lịch sử mang tính nhân loại này. Hay có quá nhiều bộ óc vượt tầm cỡ, nhưng không chọn ra được tính trội của một phương cách khả thi.

Người Việt Nam trong nước cũng như bên ngoài không thể chờ mong có sự giúp đỡ của người Mỹ để có Tự Do, Dân Chủ cho dù theo sát kiểu Mỹ đi nữa, chỉ có thể từ trong ra ngoài hãy cùng nhau nghĩ về cội rễ của mình mà thương đến thân phận làm người bị ngược đãi trên quê hương hầu dốc sức góp tay vào nhằm biến đổi đất nước, biến đổi chính mình. Hãy làm lại tất cả ngay với chính mỗi người như không tự viết sách hay nhờ thuê người khác viết mà khen tặng chính mình như Trần Dân Tiên, không học giả để lấy danh, hãy thực hiện nhân quyền, lòng tự trọng nơi chính bản thân mình trước.

Từ LHQ trở về cái tiểu vũ trụ trong mỗi cá nhân người Việt, không thể trong tâm còn là ‘một bồ dao găm’ mà bảo đi cứu người, đó chính là cái họa thêm cho dân tộc. Cho nên cuộc chiến để giành lại quyền làm người cho dân Việt – đây là một cuộc chiến làm lại chính mỗi người để chiến thắng cái xấu xa sự ác. Tôi không thể giao hoan với toàn gái mười lăm, mười sáu, đánh vợ hành hạ con, song cũng tìm tới nhân danh nhân quyền và ngay cả những người gọi là đại diện cho nhân quyền cũng cần xét lại tư cách nghiêm túc trong công việc của mình.

Quả vậy, cuộc đổi thay này sẽ không như các cuộc cách mạng trước đây, nỗi oan khiêng của mọi người dân đó là ngòi nổ sẽ là những ngọn đuốc dần đốt cháy chế độ cộng sản này. Nhưng để đến thành công bền vững mỗi người dân Việt ít nhiều phải làm lại chính mình để làm lại toàn xã hội, chứ không thể như hiện nay ‘nhà nhà gian dối, người người gian dối, gian dối từ ngay học đường với các thầy cô giáo làm chuyện đồi bại rồi bày vẻ cho các em học sinh chuyện hư đốn. Có như vậy chúng ta mới có một bộ mặt nhân văn thật sự trong cộng đồng nhân loại mai hậu.

Chúng ta cùng nhớ lại lá thư lịch sử từ các nhà lãnh đạo đại diện mọi lục địa và kêu gọi tổng thư ký LHQ hãy có hành động can thiệp vào Miến Điện theo lời của chủ tịch Freedom Now, Jared Genser cho báo chí được biết thông tin này.

Những người ký tên vào bức thư gửi cho Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc Ban Ki-moon trước đây để kêu gọi ông hãy đến Miến Điện để kêu gọi chính quyền quân sự nơi đây trả tự do cho nhà lãnh đạo đối lập Aung San Suu Kyi và các tù nhân chính trị khác và hiện nay Bà đang được trả tự do.

Họ gồm cả hai cựu Tổng Thống Hoa Kỳ George H.W. Bush và Jimmy Carter, cựu Tổng Thống Liên Xô Mikhail Gorbachev, cựu Thủ Tướng Úc John Howard, cựu Thủ Tướng Pháp Lionel Jospin, cựu Thủ Tướng Nhật Junichiro Koizumi và các cựu tổng thống Phi Luật Tân Fidel Ramos cùng Corazone Aquino.

“Đây là một nỗ lực chưa từng có của cả thế giới đối với người dân Burma, và tôi rất vui sướng là có nhiều người đã cùng với tôi nêu lên vấn đề quan trọng này,” theo lời Kjell Magne Bondevik, cựu Thủ Tướng Na Uy.

Các nhà cựu lãnh đạo từ hơn 50 quốc gia đã kêu gọi ông Ban hãy tự mình đến Miến Điện vào thời điểm đó để yêu cầu chế độ tại đây trả tự do cho 2.100 tù nhân chính trị. Và nay họ đã được tự do.

Thế giới tự do cũng không ngoảnh mặt với chúng ta vì trong đó có cả tiếng kêu than quằn quại của gần nửa triệu người chết trên biển Đông và trong ngục tù dưới chế độ bạo tàn Cộng sản. Nhân loại từ khi hình thành bên dòng lịch sử luôn là tiếng vọng như lời cầu bên dòng sông Babylon ‘Con cầu xin Chúa Chúa ơi…’ Nhưng ở đây và bây giờ với người dân Việt, chỉ có thể thay đổi được cục diện man rợ này khi tôi niệm với chính mình: tôi đang làm lại chính mình để xã hội tôi được thanh sạch, người dân có cùng màu da, anh em cội nguồn của tôi nay được tự do, dân chủ. Vì theo cách hiểu một người không có lòng ngay lời cầu sẽ khó được thuận theo ý Trời – cuộc chiến không binh đao nhưng có sức mạnh vô cùng này là một cuộc chiến từ lời cầu nguyện và hãy niệm!

Hãy cùng nhau biến LHQ thành một tổ chức hành động, tòa nhà kia không còn là những tường đá vô tri!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét