Lời Giới Thiệu: John Garnaut có đọc tác phẩm “100 năm cuộc chạy đua” của tiến sĩ Michael Pillsbury hay không thì không rõ. Hay các tác phẩm khác của giới chuyên gia hàng đầu của Hoa Kỳ về Trung Quốc như Perry Link, Andrew Nathan v.v… Điều rõ ràng là chính Garnaut cũng là người tự bỏ công nghiên cứu tỉ mỉ các chính sách và chủ trương của Trung Quốc từ thời Mao Trạch Đông (qua đó hiểu thêm lịch sử chiến quốc kéo dài hàng nghìn năm của họ), và sự liên hệ xuyên suốt từ thời Mao đến thời Tập qua ý thức hệ cộng sản, cũng như qua sách lược của Stalin và Lenin để thành lập một biểu đồ (road map) liên kết tất cả lại với nhau.
Garnaut cũng theo dõi các chuyên gia hàng đầu của Úc về Trung Quốc, trao đổi và thảo luận với các giáo sư John Fitzgerald, Hugh White, Clive Hamilton, và với dân biểu Andrew Hastie, ngoài giới tinh hoa, ký giả, chiến lược gia khác tại Úc. Kinh nghiệm làm việc tại Bặc Kinh từ năm 2007, tiếp xúc với các giới lãnh đạo hàng đầu trong công việc của mình, cũng như các nhà trí thức và đối kháng gốc Hoa, các trí thức ngoài luồng, và các tài liệu mật, giúp cho Garnaut nghiên cứu chi tiết và qua đó vạch ra con đường mà Trung Quốc dưới thời Tập Cận Bình sẽ chủ trương hành động bằng ý thức hệ chính trị của mình ra sao.
Những người Việt quan tâm nên đọc kỹ bài “Những nhà thiết kế tâm hồn: những gì nước Úc cần biết về ý thức hệ ở Trung Quốc của Tập Cận Bình” của John Garnaut. Đảng Cộng sản Việt Nam cũng một thời sử dụng các chiến lược và chiến thuật của Mao, điều mà ông Hồ Chính Minh cũng công khai thừa nhận tư tưởng Mao làm kim chỉ đường cho Việt Nam nhất là từ thời 1950 trở đi, chứ ông chẳng có tư tưởng gì cả. Chỉ có điều các lãnh đạo Việt Nam chỉ là học trò, lại mang tư duy lệ thuộc từ ngàn năm một cách vô thức, nhưng không có tham vọng lớn gì cho dân tộc mà chỉ toàn tham vọng rất thiển cận cho cá nhân, gia đình và bè phái, nên đất nước tang hoang và mục ruỗng là hậu quả tất yếu sau nhiều thập niên dài.
Chủ nghĩa cộng sản, hay chủ nghĩa xã hội, đối với Lenin, Stalin, Mao, hay Tập, hay các lãnh đạo cộng sản khắp nơi từ trước đến nay, thật ra chỉ là chiêu bài, là phương tiện thôi. Điều quan trọng nhất đối với giới lãnh đạo cộng sản khắp nơi, đặc biệt tại Nga và Trung Quốc, và đàn em Việt Nam, là làm sao có thể điều hành quốc gia và làm sao duy trì quyền lực. Bởi rằng nếu không làm được điều này, nhất là trong nền văn hóa chính trị lâu đời của họ, thì không chỉ mất ghế, mất quyền, mà còn có khi mất tất cả, mất cả mạng sống, hay bị tru di tam tộc trước đây. Chiến dịch đốt lò của Nguyễn Phú Trọng, chẳng hạn, cũng không nằm ngoài chiêu bài này, sách lược học được từ Tập Cận Bình.
Mong đợi những người với tư duy và văn hóa hành xử này có thể tôn trọng pháp luật, kể cả hiến pháp, là điều không tưởng. Với tư duy và nỗi sợ hãi như thế, những kẻ lên cầm quyền trong mọi đảng cộng sản, tại Trung Quốc hay Việt Nam hay mọi nơi khác, là luôn sử dụng chiêu bài yêu nước làm vỏ bọc cho ý thức hệ quyền lực của họ. Do đó các cuộc đấu tranh chống tham nhũng thật ra chủ yếu là để thanh trừng các thành phần có khả năng đe dọa quyền lực của họ, dù nằm trong hay nằm ngoài Đảng.
Đọc xong bài này, những ai còn lờ mờ hay ngây thơ với chủ nghĩa cộng sản/xã hội, hay từng đọc tác phẩm “Chia tay ý thức hệ” của Hà Sĩ Phu nhưng thắc mắc tại sao cho đến nay các chế độ cộng sản vẫn chưa chịu chia tay ý thức hệ này, hy vọng hiểu ra được các nguyên do cốt lõi này.
Những ai đọc xong bài này vẫn còn muốn tìm hiểu thêm về trường hợp Việt Nam thì xin mời đọc ba tác phẩm giá trị của chính người Việt Nam. Hai tác phẩm đầu: “Văn học Việt Nam dưới chế độ cộng sản” của nhà phê bình văn học Nguyễn Hưng Quốc, tức tiến sĩ Nguyễn Ngọc Tuấn, là cuốn sách cực kỳ giá trị nếu chưa đọc. Nó đã làm cho chế độ cay cú với ông, hạch hỏi ông nhiều lần khi về Việt Nam, và rồi cấm ông nhập cảnh nhiều lần. Luận án tiến sĩ của ông “Chủ nghĩa hiện thực xã hội chủ nghĩa trong văn học Việt Nam…” trình bày chi tiết quan hệ về văn học và chính trị mà chính tác giả Garnaut đã trình bày dưới dây.
Ngoài ra, sau khi đọc xong bài viết dưới đây của Garnaut, những nhận định của Garnaut một cách tổng quát có thể khá tương đồng với một chiến lược gia nổi tiếng của Việt Nam trong thế kỷ 20: Tùng Phong Ngô Đình Nhu. Cách đây 6 thập niên, tác phẩm “Chính đề Việt Nam” cho thấy ông Ngô Đình Nhu cũng nhìn ra được rất rõ và rất sớm Stalin của Nga cũng như Mao của Trung Quốc chỉ dùng chủ nghĩa cộng sản cho mục tiêu phát triển quyền lực quốc gia hơn là một thế giới đại đồng không tưởng, xem việc chống lại chủ nghĩa tư bản/cấp tiến của phương Tây là lý do không thể tách rời cho cuộc đấu tranh không ngừng của họ. Rất tiếc hàng triệu sinh linh Việt Nam đã nằm xuống cho những mưu toan chính trị của một phường vô hại có văn hóa thấp.
Mời quý vị đọc nguyên tác này, nếu có thể thì đọc bằng tiếng Anh. Vì giá trị của bài này nên tôi có nhờ bạn Nguyệt Hà giúp dịch toàn bài này sang tiếng Việt để mọi người có cơ hội tìm hiểu. Xin lưu ý rằng về mặt dịch thuật, vì sự bất tương đồng của ngôn ngữ gốc và ngôn ngữ dịch, nên có những đoạn, câu hoặc chữ dịch nguyên văn có thể làm tối nghĩa. Do đó có những đoạn, câu hoặc chữ được dịch để chuyển tải tư duy/ý nghĩa mà tác giả muốn truyền đạt nhưng theo cách hành văn/ngôn ngữ Việt Nam một cách tốt nhất có thể nghĩ đến. Tất nhiên là có thể chưa hoàn hảo. Nếu quý bạn đọc thấy có chỗ nào có thể cải tiến thì xin cho chúng tôi hay để biên tập cho hoàn chỉnh hơn. Những đoạn trong ngoặc kép [] là chủ yếu làm rõ ý nghĩa, không phải nguyên văn tác giả.
Phạm Khú Khải
Úc Châu, 18/08/2019
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét