Nhiều nhà phân tích chính trị
Pháp đã mô tả cảnh Tổng Thống Emmanuel Macron đánh bại hai đảng lớn lâu đời bằng
hình ảnh “phá hủy (để) sáng tạo” (destruction créative). Ông Macron gây đảo lộn
chính trường, thay đổi bộ mặt chính trị nước Pháp. Năm 2016, ở nước Mỹ cũng diễn ra
cảnh tương tự. Donald Trump cũng “đại náo thiên cung” đảng Cộng Hòa, giành
lấy vai ứng cử viên tổng thống, rồi đại thắng đảng Dân Chủ.
Ngay từ Tháng Ba năm ngoái, có
người đã gọi cuộc tranh cử của ông Trump là “disruptive innovation,” tạm dich
là “phát minh (gây) xáo động;” một hiện tượng trong thương trường. Đó là David
Plouffe, năm 2008 từng vận động tranh cử cho Tổng Thống Barack Obama, và năm
ngoái đang làm phó chủ tịch công ty Uber! Plouffe nói: Uber gây xáo động thị
trường xe chở khách, Trump gây xáo động trong chính trị. Plouffe nghĩ tới Uber
khi thấy Donald Trump đánh bại các ứng cử viên Cộng Hòa khác dù không chi đồng
quảng cáo nào trong ngày “Super Tuesday.”
Cảnh thắng lợi của ông Trump tại
Mỹ và Macron tại Pháp có lẽ mô tả bằng từ “phát minh xáo động” (disruptive
innovation) thích hợp hơn từ phá hủy sáng tạo (creative destruction). Phá hủy
sáng tạo do nhà kinh tế học Joseph Schumpeter đặt ra từ năm 1942. Ông nói tới
những sản phẩm mới xuất luôn hiện nhờ phát minh, sáng kiến, khiến các sản phẩm
cũ, lỗi thời bị gạt khỏi thị trường. Schumpeter coi đó là đặc tính của kinh tế
tư bản, diễn ra thường xuyên không ngừng.
Cha đẻ của từ mới “phát minh xáo
động” là Clayton Christensen, giáo sư trường Quản Trị Kinh Doanh đại học
Harvard, trong cuốn The Innovator’s Dilemma, (Thế lưỡng nan của nhà phát minh,
in năm 1997).
Cảnh “phát minh” gây “xáo động”
diễn ra khi một xí nghiệp nhỏ có sáng kiến tìm khai thác một “mảnh” hay một
“góc” đang bị bỏ quên trong thị trường mà mấy công ty lớn đang chế ngự. Họ bán
những món giá trị thấp hơn nhưng giá rẻ hơn sản phẩm của những công ty lớn. Các
công ty nhỏ này tiếp tục cải thiện sản phẩm, tiến qua những “góc thị trường”
bên cạnh, dần dần xâm chiếm và thay thế các công ty lớn. Những sáng kiến và
phát minh này bao gồm các sản phẩm và dịch vụ mới, nhưng quan trọng hơn nữa là
đưa ra các mô hình kinh doanh, với các phương pháp tạo ra và phát mãi những gì
họ cung cấp cho thị trường.
Christensen đã thấy nhiều công ty
lớn chỉ chú trọng các sản phẩm đắt tiền, mức lời cao, họ bỏ quên các mảnh “thị
trường thấp.” Những công ty nhỏ, ít vốn, tấn công vào các mảnh trống trải này.
Từ những góc nhỏ bé đó họ bành trướng, sau cùng làm rung chuyển tất cả thị trường.
Khi các công ty lớn nhìn ra mối đe dọa này thì quá trễ!
Máy vi tính nhỏ, để bàn, thường gọi
là PC (Personal computers) là một thí dụ. Các đại công ty chế tạo computer, như
IBM, Control Data Corporation (CDC), Honeywell, RCA… lúc đó chú trọng làm những
máy vĩ đại, bán cho các xí nghiệp lớn, trong khi các công ty tin học mới ra đời,
như Apple, chỉ lo làm những máy vi tính nhỏ, bán giá rẻ, xâm nhập vào mảnh thị
trường bị bỏ quên. Đến khi IBM, CDC, RCA ngoảnh đầu lại, tìm cách bước vào thị
trường máy PC thì quá trễ. Dần dần các máy PC, Mac đã xâm chiếm vào cả phần thị
trường các đại học mà trước đây do các máy lớn chiếm cứ. Bây giờ ít người còn
biết đến tên CDC, RCA, Burroughs, DEC, NCR!
Danh sách các công ty mới đã
thành công trong mươi năm qua cho chúng ta thấy cảnh “phát minh xáo động diễn
ra khắp nước Mỹ và thế giới: Amazon, eBay xâm nhập ngành bán lẻ và đang làm các
công ty siêu thị nhức đầu, Google chiếm chỗ các thư viện, Craigslist làm rao vặt
mua bán trên mạng, Skype len vào thị trường viễn thông, Uber đang gây khốn đốn
cho các taxi, trong khi Airbnb làm khổ tâm các khách sạn, Netflix cũng khiến
các rạp hát điêu đứng, Facebook, Twitter đang thế chỗ các công ty truyền thông!
Tất cả đều là hiện tượng “disruptive innovation.”
Ông Christensen cho rằng Uber
không hoàn toàn là disruptive innovation, vì họ không bắt đầu bước vô làng với
một sản phẩm giá trị thấp và rẻ tiền. Uber cũng không nhắm vào một mảnh thị trường
bị bỏ quên mà tiến thẳng vào “giữa trận địa địch thủ.” Emmanuel Macron có thể
so sánh với Uber. Donald Trump đánh bại các đối thủ trong đảng Cộng Hòa rồi thắng
bà Clinton mới đúng là một hiện tượng “phát minh xáo động.”
Ông Trump khích động được một “mảnh
thị trường” bị các chính trị gia “chuyên nghiệp” và “lão thành” của cả hai đảng
bỏ quên! Điều này ai cũng công nhận. Sau khi nhậm chức, ông Trump vẫn chăm chút
bảo vệ “mảnh thị trường” mà ông đã khai thác thành công!
Điểm thứ hai là từ lúc đầu ông
Trump đã “rao bán” một sản phẩm “thấp” mà các “nhà cung cấp” khác “coi rẻ,”
không đáng để họ đem ra thị trường. Ngôn ngữ của ông rất bình dân, không gọt
giũa, không có vẻ gì trí thức, thượng lưu. Ông gắn cho đối thủ như Cruz, Bush,
Rubio, Clinton, những “nhãn hiệu” rất dính, mà người “thanh lịch” thường tránh.
Ông kích thích những tình tự như ganh ghét, kỳ thị, và đời tư của ông cũng
không thể dùng làm gương mẫu cho các bậc cha mẹ dậy con! Chương trình tranh cử
của ông Trump chỉ gồm những khẩu hiệu, chính sách nào cũng đại cương, lơ mơ
không chi tiết.
Cuối cùng, những cử tri của ông lại
hài lòng với thứ sản phẩm đó! Họ không đòi hỏi phẩm chất phải tốt hơn, họ lại
khen ông là “Chân thật! Không giả dối!” Chính họ từng là những nạn nhân của
“disruptive innovation” trong thị trường! Họ mất việc vì các cơ xưởng sản xuất
không đuổi kịp kỹ thuật mới, đến kiệt lực vì cạnh tranh, hoặc bị các xí nghiệp ở
nước khác cướp mất thị trường. Bây giờ chính các cử tri đó giúp ông Trump tạo cảnh
“phát minh xáo động” trong chính trường Mỹ. Các đối thủ của Trump như Marco
Rubio, Jeb Bush, khi nhìn ra thì đã quá trễ! Bà Clinton, hầu như cho tới đêm kiểm
phiếu mới nhìn ra!
Hai cuộc bầu cử năm nay tại Anh
và Pháp cũng là những hiện tượng “disruptive innovation.” Ông Jeremy Corbyn,
lãnh tụ đảng Lao Động ở Anh trước đây không thấy hy vọng nào cạnh tranh nổi với
bà Theresa May đảng Bảo Thủ. Sau 30 năm làm dân biểu, ông Corbyn vẫn đứng bên lề
ngay trong đảng của ông. Trong cuộc bỏ phiếu vừa qua, bất ngờ ông thắng lớn,
chưa đánh bại nổi bà May nhưng kết quả cũng “vượt bực!”
Ông Corbyn đã khai thác một “góc
thị trường” mà bà May bỏ quên: Các cử tri từ 18 đến ngoài 30 tuổi! Họ thường ủng
hộ đảng Lao Động, nhưng lần này họ được kích thích với liều thuốc mạnh nhất:
Ông Corbyn hứa sẽ hoàn toàn xóa bỏ học phí bậc đại học! Lời hứa đó, cộng với những
khẩu hiệu cũ như công bằng xã hội, hòa bình thế giới,… rất hiệu nghiệm.
Cuộc thắng lợi của ông Emmanuel
Macron và đảng La République En Marche (LREM) còn “disruptive” ngoạn mục hơn nữa
! Ông Macron lìa bỏ đảng Xã Hội để thực hiện thứ “Innovation de rupture” mà một
người làm kinh tế như ông chắc đã nghiên cứu.
Kết quả cũng giống như ông Trump ở
Mỹ: hai “đại công ty” lâu đời chịu thua một nhà sản xuất mới ra lò có mấy
tháng, người Mỹ gọi là “start up.” Đảng Cộng Hòa hữu phái mất một nửa số ghế,
chỉ còn 113 dân biểu. Đảng Xã Hội đang chiếm đa số còn thua nặng hơn nữa, mất gần
90%, từ 290 tụt xuống 30 (Đang lo phá sản, như ký giả Từ Nguyên kể trong Người
Việt Online). Một nhãn hiệu chính trị lâu năm ở Pháp là Front National của bà
Marine Le Pen cũng thảm bại.
Giống như các xí nghiệp gây náo động
thị trường, các ông Trump, Macron và Corbyn đã biết khai thác những góc thị trường
bị các “đại công ty lâu đời” bỏ quên. Một điểm khác, là họ cũng sử dụng các
phương pháp và kỹ thuật mới, mà những đối thủ chưa biết khai thác. Ông Trump
dùng Twitter, các ông Corbyn, Macron cùng Facebook, các kỹ thuật mới không ngờ
thay đổi chính trị những nước Mỹ, Anh, Pháp. Những phương tiện truyền thông này
có cùng một đặc điểm là tính chất “đồng thanh tương ứng. đồng khí tương cầu.”
Những con chim nghe tiếng hót giống mình thì hót đáp lại nhau, các con thú ngửi
mùi thấy giống thì đi tìm nhau. Những người “đồng thanh đồng khí” đi tìm nhau,
gây hiệu quả cộng hưởng! Trâu tìm trâu, ngựa tìm ngựa, cứ thế họ tăng số người ủng
hộ một ứng cử viên lên gấp bội!
Các đảng chính trị lớn đang lo về
kinh nghiệm của hãng Kodak, một nạn nhân nổi tiếng của disruptive innovation.
Hàng thế kỷ, công ty này vẫn thành công vì cung cấp máy chụp hình, phim và giấy
in hình. Họ biết khách hàng muốn gì và tìm đủ cách giúp khách hàng thỏa mãn, với
bao nhiêu phát minh, sáng chế. Nhắm vào các khách hàng sành điệu và có tiền, đó
là nguyên tắc thành công. Khách hàng nào mà chẳng thích máy hình tốt, hình đẹp?
Chân lý đó không bao giờ thay đổi!
Nhưng kỹ thuật thay đổi. Người ta
chụp hình cách khác, chơi hình cách khác. Năm 2012, Kodak khai phá sản.
Một đường thoát cho các đảng
chính trị muốn tránh cảnh Kodak là làm như General Electrics, các công ty xe
hơi,… họ đi mua các xí nghiệp mới lập với những phát minh có thể gây xáo động.
Mua và sáp nhập (merger and acquisition) các xí nghiệp mới, để sử dụng những
phát minh và những bộ óc phát minh! Cộng Hòa ở Mỹ đã “hợp lại” với ông Donald
Trump trong năm bầu cử vừa qua, còn đảng Xã Hội ở Pháp thì để mất cơ hội phát
minh vì không dung nổi ông Emmanuel Macron.
Tất nhiên, bài học chính trị bầu
cử này chỉ áp dụng được ở các nước dân chủ. Người dân được tự do chọn người cầm
quyền, cũng như tự do chọn khi ra chợ mua hàng hóa hoặc dịch vụ.
Trong các nước độc tài đảng trị
thì khác. Cả cái chợ chỉ có một tên đầu trâu mặt ngựa bán món hàng duy nhất! Ai
có sáng hiến hoặc phát minh nào thì cho đeo còng số tám! Người tiêu thụ không
mua cũng không được, tên chủ chợ đầu trâu mặt ngựa dí dao bắt phải mua! Không
có cách nào khác, phải đuổi cái tên đầu trâu mặt ngựa đi thì mới có chỗ cho
phát minh, sáng kiến!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét