Thật sự thì tôi không còn theo những
cách đấu tranh của những người được gọi là đấu tranh nữa. Một thời gian dài vừa
qua nhìn lại mình, tôi chính thức nhận ra mình không phải là người đấu tranh.
Đúng như điều tra viên Thuỷ của an ninh Hà Nội nói với tôi trong một lần hỏi
cung.
- Ông chỉ chọc ngoáy chứ đấu
tranh gì cái loại ông. Lúc đấy tôi nghĩ Thuỷ nói khinh
miệt mình, nhưng về sau này tôi ngẫm ra thấy hắn nói đúng.
Khi gặp Trịnh Xuân Thanh, nhiều
người đấu tranh chê trách tôi là người đấu tranh cho tiến bộ mà lại đi bắt tay
với một tên quan chức tham nhũng. Lúc ấy tôi càng nhận ra rằng mình không phải
là người đấu tranh thật, đến cả an ninh và người đấu tranh dân chủ cùng nhận định
thế thì còn gì mà nghi ngờ nữa.
Từ đó tôi nhận mình không phải là
người đấu tranh, cũng chả có lý tưởng gì. Thật đấy, không phải tôi vờ vịt hay hờn
giận gì mà nói thế đâu. Các bạn cứ phân tích ra mà xem, tôi chưa bao giờ chính
thức đòi quyền con người, quyền tự do ngôn luận, đòi đa đảng, đòi dân chủ hay
nhân quyền gì hết. Tôi chỉ bình luận, chém gió về những việc nhà nước Việt Nam
làm theo đánh giá của tôi. Như người ta bình luận về bóng đá, hai đội đang diễ ra như thế nào, ai thắng
thua ra sao, ai ăn gian, tiểu xảo thế nào.
Tôi chưa bao giờ hô hào lật đổ chế
độ cộng sản, cũng chưa từng đòi xoá bỏ cờ đỏ và kêu gọi lá cờ vàng tung bay
trên quê hương. Nhưng tôi cũng không bao giờ phản đối những người mong muốn điều
đó, tôi vui nếu mong muốn đó thành sự thật. Vì nói thẳng ra rằng chả có gì xấu
hơn cái thể chế cộng sản này cả.
Tôi giúp đỡ tiền cho nhiều người,
nhưng đó cũng chẳng phải là ủng hộ đấu tranh gì cả. Chẳng qua họ là những người
bị bắt bớ, gia cảnh khó khăn. Tôi giúp đỡ họ như nhiều người làm từ thiện giúp
đỡ hoành cảnh nọ kia trên báo chí. Ở đây tôi giúp những người tôi từng biết,
như thế cảm giác thoải mái hơn là giúp
cho người mình không gặp, không biết bao giờ. Tôi tặng người này vài chục triệu,
người kia một hai ngàn usd mà chẳng bao giờ tôi quan tâm họ sẽ làm gì. Có thể
là vài hôm sau họ chửi tôi loại cơ hội, vài bữa nữa họ đụng độ với những người
đấu tranh khác, dăm tháng nữa họ thành tay sai cộng sản hay dân chủ cuội tôi
cũng chả quan tâm. Chưa bao giờ tôi giúp tiền ai để bảo họ làm gì, thậm chí họ
có định kể tôi nghe họ sắp làm gì tôi cũng ngăn cản không cho họ kể.
Đừng một người đấu tranh nào kể
cho tôi nghe việc anh ta đã làm hay sắp làm. Tôi không muốn nghe gì hết cả về
những điều ấy.
Tôi không phải là dân chủ cuội
hay đấu tranh cuội, cái này tôi khẳng định, vì tôi có phải là dân chủ hay đấu
tranh đâu để mà cuội.
Các bạn để ý, tôi chả bao giờ có
ý tưởng gì, khởi xướng kế hoạch gì, tôi cũng chả bao giờ bàn bạc với một người
đấu tranh nào về kế hoạch phát triển một phong trào gì đó.
Bọn dư luận viên liệt tôi vào những
người đấu tranh, đó là âm mưu thâm hiểm của chúng. Chúng biết tôi có nhiều tính
xấu, quá khứ bất hảo, vô học ...nên chúng liệt tôi vào hàng ngũ đấu tranh để mục đích bôi nhọ những
người đấu tranh chân chính. Các bạn đọc và các bạn đấu tranh đừng nên mắc mưu
chúng.
Nếu là người có lý tưởng đấu tranh, lẽ ra tôi
phải ở lại Việt Nam sát cánh cùng mọi người, chịu đựng những cam go như bao người
đấu tranh khác. Nhưng không, tôi có cơ hội là tếch thẳng một lèo mất hút con bà
hàng lươn, không một lần ngoái đầu nhìn lại. Tôi ở nước ngoài sung sướng, được
học bổng hậu hĩnh, đi đây đi đó và tự do khoác lác chẳng bị ai bắt bớ gì.
Nhiều người đấu tranh được ra nước
ngoài như tôi, họ nghèo lắm. Ở cuộc sống mới họ phải vật lộn đủ thứ để thích
nghi. Tôi sang Mỹ thăm anh bạn cũ Hải Điếu Cày, nói là bạn cũ vì tôi và anh gặp
nhau từ năm 2007. Lúc đó anh Hải đề cập chuyện tham gia câu lạc bộ nhà báo tự
do, đấu tranh cho tự do ngôn luận. Tôi lắc đầu từ chối, tôi bảo tôi chỉ chọc
ngoáy chế độ này cho vui, không có gan theo việc như vậy.
Anh Hải ở trong căn nhà chưa đầy
12 mét vuông, kê được cái giường và cái bàn viết, lúc tôi đến anh còn đang xoay
sở mấy trăm usd trả tiền thuê nhà.
Sự tương phản về kinh tế giữa tôi
và anh Hải nói lên điều gì.?
Một điều thôi, tôi không phải là
người đấu tranh. Tôi là kẻ cơ hội, luôn tỉnh táo nắm bắt những cơ hội tốt cho bản
thân mình, từ việc có học bổng nước ngoài và khi ra nước ngoài mánh mung, buôn
bán, đánh quả thế nào cho ra tiền.
Hôm nay lần nữa tôi xác định tư
thế của mình, để những nhà đấu tranh dân chủ thực sự không bị vấy bẩn vì người
như tôi, cho thiên hạ rõ rằng, những kẻ xấu như tôi không nằm trong hàng ngũ những
người đấu tranh dân chủ. Những gì tôi làm là mục đích cho cá nhân tôi mà thôi.
Như bọn Sơn Đông mãi võ múa may để bán thuốc dạo trị thương, tôi ba hoa chém
gió thu hút khác đọc đông để bán hàng gia dụng xoong nồi, bếp núc. Đừng nghĩ những
bài viết của tôi là mục đích gì cao cả rồi xếp tôi vào hàng ngũ những người đấu
tranh dân chủ.
Mấy ngày nay trong giới đấu tranh
rộ lên tranh cãi chung quanh việc luật sư Võ An Đôn và Hà Huy Sơn về việc Mẹ Nấm
không nhận tội và chịu bản án nặng nề. Trên tư cách một người ngoài cuộc, không
nằm trong hàng ngũ đấu tranh, nhìn nhân sự việc tôi có chút suy nghĩ muốn nói.
Thứ nhất nói riêng về việc luật
sư Hà Huy Sơn chuyển lời của công an đến mẹ Nấm về việc nhận tội sẽ được giảm
nhẹ. Tôi nghĩ việc này Hà Huy Sơn làm đúng, anh ta có thể cung cấp cho Mẹ Nấm
những giải pháp mà anh ta biết, và để Mẹ Nấm tự lựa chọn. Tôi chỉ nói riêng về
việc chuyển thông tin như thế, không ủng hộ về việc khác. Ví dụ công an nói thế
nào, anh Sơn gặp Mẹ Nấm nói công an nói vậy, nguyên xi lời.
Thứ hai tôi hoàn toàn ủng hộ luật
sư Võ Văn Đôn đã công khai việc công an cộng sản Việt Nam bắn tin đến mẹ Nấm
như vậy. Việc làm này là cần thiết và đúng nghĩa bảo vệ quyền lợi về danh dự
cho Mẹ Nấm. Phải nói trước khi phiên toà xẩy ra, người dân mới thấy tư cách
dũng cảm dám chấp nhận bản án tù đày dài đằng đẵng của Mẹ Nấm. Nếu luật sư Đôn
không nói ra, không ai biết đến chuyện đã có mặc cả và mẹ Nấm không chấp nhận sự
mặc cả ấy, thì sự dũng cảm của mẹ Nấm chỉ được đánh giá đúng một phần. Nhưng nhận
được thông điệp mặc cả trước như thế, mà Mẹ Nấm vẫn hiên ngang khước từ mới
càng rõ khí phách của cô.
Tôi không ưa Mẹ Nấm, trong lúc
này tôi vẫn nhận như vậy. Nhưng không ưa cách nói chuyện cô ta với những người
đấu tranh khác, là một chuyện khác hẳn với việc ưa hay không công việc của cô
ta làm, khí phách mà cô ta thể hiện. Chưa bao giờ tôi chỉ trích hay lên án những
phong trào mà cô ta khởi xướng, cũng chưa bao giờ tôi nhận định xấu về mục đích
những việc cô ta làm. Vài kẻ nghĩ rằng bây giờ tôi thấy cô ta như thế, phải có
lời khen, để che đậy chuyện tôi không ưa cô ta trước kia. Đúng là vớ vẩn, con
người tôi đã khẳng định mình là xấu xa, chả việc mẹ gì phải hối lỗi kiểu lập
công chuộc tội cả. Nói hôm nay là nói việc nào ra việc đó mà thôi.
Trong các phiên toà của chế độ cộng
sản xử người bất đồng chính kiến, luật sư chẳng là cái gì cả. Chẳng những thế
còn có tác dụng là cho người ta thấy chế độ cộng sản xử người bất đồng chính kiến,
có cho luật sự được tự do bào chữa, có lợi cho hình ảnh chế độ cộng sản mà
thôi.
Luật sư trong những phiên toà thế
này chỉ có hai phần việc cần làm, việc thứ nhất là chuyển nguyên văn những lời
mặc cả qua lại giữa hai bên. Việc thứ hai là biết rõ chẳng tác dụng gì đến kết
quả phiên toà, thì cung cấp những thông tin về quá trình tham gia bảo vệ người
bất đồng chính kiến, giúp cho dư luận thấy những trò đen tối, bất chấp luật
pháp của chế độ cộng sản và đồng thời cho dư luận thấy hình ảnh bất khuất, can
trường của những người đấu tranh. Đấy là việc nên làm, chứ không phải là tiết lộ
có hại cho thân chủ.
Là luật sư bào chữa, mong muốn thân chủ của
mình được nhận mức án phạt càng nhẹ càng tốt, hoặc vô tôi càng tốt hơn nữa. Đó
là mục đích chính đáng của nghề luật sư. Nhưng làm việc đó bằng luận cứ bào chữa,
bằng tranh tụng mới đáng tự hào. Chứ bằng những cách đi đêm, thoả hiệp thì
không đúng với bản chất nghề nghiệp, nhất là ở những vụ án chính trị thế này.
Cho nên đừng có vẻ thương hộ thân chủ, và đừng có vẻ ân hận là mình đã không
làm được gì giảm nhẹ cho thân chủ.
Mẹ Nấm nhận mặc cả thoả hiệp,
nhân tội cúi đầu xin khoan hồng để làm gì. Giảm được bao nhiêu năm, xuống 5 hay
3 năm ? Như Nguyễn Văn Hoá thành khẩn nhận tội từ lúc bị bắt cho đến lúc ra toà
vẫn thành khẩn xin khoan hồng, nói rằng bị thế lực này nọ xúi dục mà vẫn còn bị
7 năm tù
Nếu Mẹ Nấm sợ hãi bản án này, hẳn
cô ta đã không làm ngay từ đầu những việc mà cô ta biết sẽ phải gánh chịu những
đòn thù khốn nạn và man rợ của chế độ cộng sản, cô ta là người nể phục Trần Huỳnh
Duy Thức, hẳn nhiên cô ta lường được những gì mình bị cộng sản trả thù.
Và hơn hết, cô ta không phải bây
giờ mới đi tù. Là một con người có trách nhiệm với đất nước, ai ý thức được điều
đó đều đã trở thành tù nhân của chế độ cộng sản. Từ hơn mười năm trước đây khi
đi vào con đường đòi hỏi chủ quyền cho đất nước và quyền con người cho dân tộc
Việt Nam, Mẹ Nấm tức Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đã trở thành một tù nhân từ đó. Việc
một con người bị giam lỏng về thể xác như quyền tự do đi lại, cuộc sống gia
đình và giam chặt chả có nghĩ lý gì khác nhau. Điều mà cộng sản không làm được trước một người mẹ
đang nuôi hai đứa con thơ là chúng không giam được tinh thần, ý chí của cô ta.
Đó là sự thất bại nhục nhã nặng nề của chế độ tàn bạo này.
Đừng đánh giá rằng những năm tháng tù đày xa
cách con cái, những đứa trẻ con của Mẹ Nấm không được nuôi dạy tốt và lấy điều
đó ra để uy hiếp khủng bố tinh thần. Ở cái đất nước này đầy những loại bố mẹ
ươn hèn, xu nịnh hàng ngày chăm con cái, nhưng có gì đảm bảo chúng thành người,
nhiều trường hợp con cái của những loại ấy lớn lên thành loại ăn chơi đàng điếm,
phá gia chi tử. Nhưng có trường hợp mẹ mất
sớm, cha đi tù gần 10 năm như gia đình Huỳnh Ngọc Tuấn, những đứa con của anh
ta vẫn sống tốt và đầy tư cách thành người. Đấy là ở hồi thông tin, tin tức còn
hạn chế, những người như anh Tuấn không được biết đến như những người đấu tranh
bây giờ.
Cuối cùng cũng nói rõ quan điểm của
mình về việc làm của Hà Huy Sơn và Võ An Đôn, tôi nghĩ rằng những gì Võ An Đôn
làm là đúng, chỉ có điều anh ta nên nói có ý kiến của công an như thế với Mẹ Nấm
trước phiên toà, không cần thiết phải nói ai là người chuyển lời.
Ở vụ án này, tôi nể phục Nguyễn
Ngọc Như Quỳnh và Võ An Đôn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét