
Tướng Robert E. Lee (trái) và ông Hồ Chí Minh. Nguồn: cắt từ
internet
Câu chuyện di dời bức tượng của tướng Robert Lee ở
Charlottesville, vị tướng bại trận của miền Nam trong cuộc chiến tranh giải
phóng nô lệ giữa hai miền Nam-Bắc Mỹ, gây ra cái chết của một luật sư Mỹ và 2 cảnh
sát viên, cùng hàng chục người bị thương hôm 12/8/2017, vẫn tiếp tục căng thẳng
vì những tuyên bố và cách hành xử của Tổng thống Donald Trump. Đó là sự bộc
phát cao trào kỳ thị, phân biệt chủng tộc của các nhóm Thượng Tôn Da Trắng,
Klu-Klux-Klan và Tân Quốc Xã.
Nhiều người dân Mỹ đặt câu hỏi: Tại sao việc di dời bức tượng
tướng Robert Lee ở Charlottesville, Virginia lại là nguyên nhân gây ra xung đột
sắc tộc dưới nhiệm kỳ của ông Trump? Bức tượng tướng Lee đã tồn tại ở công viên
thành phố Charlottesville từ năm 1924, hơn 92 năm, không có chuyện gì xảy ra.
Tại nhiều trường trung học, thầy, cô giáo đem vấn đề ra cho
học sinh tranh luận công khai theo chiều hướng nhân bản để tìm đúng câu trả lời:
“Thực chất của vấn đề là gì, nằm ở đâu?” Không quá khó khăn để người ta thấy rõ
là mọi việc bắt nguồn tự sự kỳ thị chủng tộc của các nhóm Thượng Tôn Da Trắng
được sự ủng hộ ngầm của ông Donald Trump.
Chính quyền các tiểu bang, thành phố Mỹ, nơi có tướng Lee,
hay đài kỷ niệm của Nam quân trong cuộc chiến Bắc-Nam nhanh chóng nhận ra tầm mức
quan trọng của biến cố Charlottesville, nên lập tức có phản ứng thích hợp.
Có lẽ để tránh những cuộc bạo động như đã xảy ra ở
Charlottesville, khắp nơi trên nước Mỹ, từ trường đại học, thành phố đến tiểu
bang, hàng loạt các tượng đài, bia tưởng niệm các nhân vật lãnh đạo, thủ lãnh
Liên Minh Tự Trị miền Nam trong cuộc nội chiến bị hạ bỏ hay di dời sau ngày
14.08.2017.
Ngày 18.08.2017 lúc 2 giờ sáng, tiểu bang Maryland đã cho
tháo gỡ bức tượng của Roger B. Taney trước tòa nhà Quốc Hội Tiểu Bang – tác giả
chính của điều khoản Dred Scott năm 1857, quy định người Mỹ da đen không được
có quốc tịch Mỹ cho dù đang là nô lệ hay đã được tự do đi nơi khác sinh sống.
Thống đốc Larry Hogan thuộc đảng Cộng Hòa, đã yêu cầu di dời bức tượng vào đầu
tuần, theo ông, việc loại bỏ, di dời những biểu tượng như thế sẽ đem lại nhận định
đúng đắn về chính trị.
Trường đại học University of Texas ở Austin, Texas với tượng
tướng Lee, tượng Albert Sidney Johnston và John Reagan được tháo gỡ trong đêm
21.08.2017, rồi Baltimore, Brooklyn, tới Durham – North Carolina, Gainesville,
Jacksonsville – Florida, New Orleans, Lexington – Kentucky, Memphis… Riêng tượng
của Jefferson Davis, tổng thống miền Nam của Liên Minh Tự Trị ở Texas đã bị phế
bỏ từ năm 2015.
Thị trưởng thành phố Baltimore, bài Catherine Pugh là người
đã ra lệnh dỡ bỏ 4 đài tưởng niệm nội chiến Nam-Bắc trong thành phố, nói rằng để
bảo đảm an ninh công cộng cho người dân. Những tượng đài này đã được đem đi trước
bình minh ngày 16.08.2017.
Tượng đài, bia tưởng niệm của tướng Robert Lee, kỳ đài của Nam
Quân trong cuộc nội chiến đã tồn tai lâu đời, có cái đã hơn 100 năm, không có
chuyện gì xảy ra. Tuy nhiên, khi cao trào thượng tôn chủng tộc da trắng bộc
phát từ lúc ông Donald Trump lên làm tổng thống đưa đến cuộc bạo động ở
Charlottesville khiến nhiều người trong Chính phủ, trong Quốc Hội thấy cần thiết
phải đánh giá lại sự hiện diện của những tượng đài, bia tưởng niệm này.
Đối với đa số người Mỹ da trắng ở các tiểu bang mà kinh tế
chủ yếu là nông nghiệp, dân sống ở các tiểu bang này phần lớn là nông dân, ít học,
sống quanh quẩn với chăn nuôi, trồng trọt, dễ bị kích động, xúi dục… Robert Lee
là một vị tướng lỗi lạc, tài ba, một anh hùng, là biểu tượng sáng chói của chủng
tộc da trắng, nhưng trong lúc đó dưới mắt người da đen và nhiều người Mỹ da trắng
khác, Robert Lee lại là hình ảnh của một người kỳ thị màu da, một chủ nô độc
ác, tàn nhẫn với cả phụ nữ và trẻ em.
Sự nhận định, đánh giá đầy mâu thuẫn, xung khắc đối với tướng
Robert Lee tương tự như nhận định của người dân Việt Nam về ông Hồ Chí Minh.
So sánh giữa tướng Lee và ông Hồ, người ta thấy có những
tương đồng và khác biệt. Điểm tương đồng, cả hai người đều là nhân vật của lịch
sử, ảnh hưởng đến vận mệnh đất nước, sinh mạng nhiều người trong một giai đoạn
và sau khi chết, được dựng tượng đài nhiều nơi.
Sự khác biệt là cuộc đời tướng Lee không được thần thánh
hóa. Tướng Lee sống ra sao, gia đình như thế nào, học hành, làm việc, chỉ huy
quân đội, đánh trận nào thắng, trận nào thua đều được quân sử Mỹ ghi lại rõ
ràng, minh bạch, kể cả những hành động trái với đạo đức, nhân phẩm con người
như tra tấn, đánh đập, phơi nắng, xát muối lên lưng nô lệ…
Ngược lại, cuộc đời ông Hồ Chí Minh được đảng CSVN tuyên
truyền, tô son, trét phấn, trang điểm, đánh bóng thành một huyền thoại, khi ông
có gần 200 tên gọi, bí danh, bút danh. Khởi đầu, từ việc ông Hồ theo thương
thuyền qua Pháp, xin vào học trường thuộc địa để ra làm quan phục vụ mẫu quốc,
không được nhận vào trường Pháp nhưng cũng được hô biến thành “Bác Hồ ra đi tìm
đượng cứu nước”.
Do sống sau bức màn sắt, không được giao tiếp với thế giới
bên ngoài, đa số người dân miền Bắc, kể cả nhiều trí thức, văn, nghệ sĩ…bị
tuyên truyền, nhồi nhét vào trong đầu năm này qua năm khác rằng ông Hồ Chí Minh
là một quốc phụ, người khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, một anh
hùng trọn đời hy sinh cho dân tộc, đất nước, một người tài ba trong tất cả các
lãnh vực, từ quân sự, đến thơ văn, ẩm thực… không lãnh vực nào không thông
thái.
Hệ thống và đường lối tuyên truyền, giáo dục nhồi sọ của chế
độ CS đã khiến họ trong mấy chục năm dài tôn sùng ông như thánh sống. Một lời
nói bình phẩm, xúc phạm đến thanh danh hay tỏ vẻ nghi ngờ về khả năng của ông Hồ
đều bị đánh giá là phạm thượng, dễ dàng bị kết tội, dẫn đến bắt bớ, tra khảo,
tù đày…
Đến hôm nay, sự tôn sùng ông Hồ của người dân miền Bắc đã
sút giảm rất nhiều, vì những huyền thoại chung quanh ông đã bị bóc mẻ dần, rơi
rớt từng mảng lớn. Ông chỉ là một người tầm thường với tham muốn vật dục, hỉ nộ
ái ố đầy đủ, cũng vợ con, cũng nhân tình khắp nơi và đặc biệt cực kỳ hám danh
qua việc ông tự viết sách ca tụng mình qua bút danh Trần Dân Tiên, tác giả cuốn sách “Vừa đi đường vừa kể chuyện” hay cuốn
“Những mẫu chuyện về đời hoạt động của bác Hồ”…
Những câu nói nổi tiếng của ông như “Vì lợi ích mười năm phải
trồng cây, vì lợi ích trăm năm phải trồng người” là ông lấy từ câu “Nhất niên
chi kế mạc như thụ cốc, thập niên chi kế mạc như thụ mộc, bách niên chi kế mạc
như thụ nhân” của Quản Trọng hay tác phẩm Ngục Trung Nhật Ký mà CSVN đã hãnh diện
khoe khoang là do ông viết chính là của môt người Hán. Tuy nhiên lòng tôn kính
ông Hồ vẫn còn tồn tại không ít trong số cán bộ, đảng viên CS, nhất là những
cán bộ, đảng viên, cựu sĩ quan lớn tuổi.
Với đại đa số người dân miền Nam, đặc biệt những người tị nạn
đã chạy trốn CS từ năm 1954 và sau này 1975 đều coi ông Hồ như một kẻ sát nhân
khát máu, chịu trách nhiệm việc giết hại và làm oan ức hàng trăm ngàn người
trong chiến dịch Cải Cách Ruộng Đất hồi thập niên 1950 ở Việt Nam. Ông Hồ Chí
Minh cũng nằm trong danh sách 13 nhà độc tài bị kết án phạm tội diệt chủng thế
kỷ 20.
Một điểm khác biệt lớn nữa là khi nội chiến Nam-Bắc Mỹ chấm
dứt, hoàn toàn không có sự trả thù quân dân miền Nam như người cộng sản VN đã
làm khi thống nhất được đất nước bằng vũ lực. Lòng người dân Mỹ sau chiến tranh
không bị ly tán, người lính trong Liên Minh Tự Trị miền Nam được phép giữ lại
xe, ngựa, vũ khí, quân trang, quân dụng và tự do trở về quê quán sinh sống, làm
ăn như cũ. Không có tù đày, giam cầm, bắt bớ, không có học tập đường lối, chính
sách nhà nước như chế độ CS Hà Nội đã hành xử với những binh lính, sĩ quan,
công chức miền Nam Việt Nam.
Người dân Mỹ sau nội chiến, không hận thù, oán trách, căm
ghét lẫn nhau. Khi tượng đài kỷ niệm tướng Lee được dựng lên, hầu như không có
sự phản đối nào của người da đen. Một phần có thể do sự phân biệt đối xử chưa
được xóa bỏ hoàn toàn, người da đen không dám phản đối, phần khác tượng đài được
dựng lên không phải để ca ngợi, biểu dương, thần thánh hóa tướng Robert Lee mà
chỉ có mục đích văn hóa, ghi nhận lại lịch sử một thời của nước Mỹ. Do đó, tượng,
đài kỷ niệm tướng Lee không quá to lớn, hùng vĩ, tốn kém.
Người cộng sản Việt Nam chắc chắn không học được gì từ biến
cố Charlottesville cũng như cách hành xử của chính quyền thành phố, các tiểu
bang Mỹ. Tượng đài ông Hồ Chí Minh trên đất nước càng nhiều thì khi chế độ CSVN
sụp đổ, những biểu tượng này sẽ bị đập phá, phỉ nhổ, chà đạp càng dữ dội, khốc
liệt như tượng đài các lãnh tụ CS trên khắp thế giới. Vào lúc đó, nếu không tẩu
thoát kịp ra nước ngoài, có thể các lãnh đạo CSVN cũng khó toàn mạng vì sự căm
thù, oán hận của người dân.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét