Sân bay Tân Sơn Nhất cũng đang
quá tải.
Thách thức đầu tiên sau khi dự án
sân bay Long Thành được thông qua và triển khai, té ra lại là tiền đâu.
18 ngàn tỷ còn không có, tìm đâu
ra $18 tỷ?
Kinh phí giải phóng mặt bằng cho
sân bay Long Thành ban đầu dự kiến 18.000 tỷ đồng, nhưng đến giờ số tiền lên đến
23.000 tỷ. So với nhu cầu vốn đặt ra, ngân sách mới đáp ứng được 5.000 tỷ, tức
mới được trên 25%, số còn thiếu đến 18.000 tỷ đồng. Mà đó thực ra cũng mới chỉ
là con số dự toán sơ khởi…
Bây giờ mới là nỗi tréo ngoe của
một nền kinh tế đã quá quen in tiền để bù đắp lạm phát nhưng cũng đồng thời
thúc đẩy lạm phát: tiền bạc ngân khố đã trở nên khan hiếm đến mức sẽ là điên loạn
nếu cứ trơ mặt phô trương dự toán làm sân bay Long Thành lên đến 18 tỷ USD mà Bộ
Giao thông Vận tải “vẽ” ra thời Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng để kịp trình cho Quốc
hội “gật sớm”.
Nhưng lại cần nhắc lại câu chuyện
Bộ trưởng giao thông vận tải thời đó là Đinh La Thăng - đã từng tuyên bố “sân
bay Long Thành là món nợ với nhân dân”.
Tính toán sai thời điểm... vay
ODA?
Chẳng hiểu nhân dân đã làm gì nên
tội để bị nhóm lợi ích ODA bắt gánh nợ công đến vài ba ngàn USD mỗi đầu người
và còn âm mưu chất đống cao hơn, chỉ biết rằng không bao lâu sau một tuyên bố
khác “Vì dân và hành động”, ông Thăng đã bị truất phế khỏi chức ủy viên bộ
chính trị và cương vị bí thư thành ủy TP.HCM vào năm 2017.
2017 cũng là thời gian mà dự án
sân bay Long Thành bắt đầu được triển khai, thậm chí còn bị xem là triển khai
quá chậm. Nguyên nhân chính yếu lại thuộc về tài chính.
Trước đây, trong mọi tính toán
khôn lanh và khá trót lọt của mình, nhóm lợi ích ODA đã “lobby” được các bộ
ngành, lãnh đạo chính phủ và gần hết trong số 500 mái đầu gục gặc nghị sĩ.
Nhưng có lẽ vẫn có một li sai lệch mà đã tới thảm cảnh sai lầm chiến lược về
tài chính như ngày hôm nay.
Có thể, đó chính là sai lệch
trong tính toán về bối cảnh và thời điểm đi vay.
Theo “truyền thống”, các dự án
“khủng” như Sân bay Long Thành, Cao tốc đường bộ Bắc - Nam, Điện hạt nhân Ninh
Thuận… đều phải đi vay quốc tế tới 80% tổng dự toán. Trong dĩ vãng, đã có nhiều
dự án vay ODA đầu xuôi đuôi lọt, “vẽ” được và vay được, làm giàu khủng khiếp
cho các nhóm lợi ích, để từ đó những nhân vật này cứ tưởng sẽ mãi “nhân điển
hình tiên tiến”.
Thời điểm chốt con số cuối cùng
cho dự án sân bay Long Thành là vào cuối năm 2015, tức cuối đời thủ tướng Nguyễn
Tấn Dũng. Vào lúc đó, những nguồn vốn ODA “gối đầu” từ năm trước và cả năm trước
nữa vẫn còn, do vậy nhóm lợi ích ODA không thể tránh khỏi ảo tưởng tình hình vẫn
tiếp tục triển vọng vào những năm sau đó.
Nhưng đến tháng 12/2015, Trưởng đại
diện Ngân hàng thế giới ở Việt Nam là bà Victoria Kwa Kwa bất ngờ thông báo với
Chính phủ Việt Nam là kể từ tháng 7/2017, Việt Nam sẽ không còn được vay vốn ưu
đãi nữa. Quả thật, sau đó đã dồn dập tin tức về không chỉ Ngân hàng thế giới mà
cả Quỹ tiền tệ quốc tế và Ngân hàng phát triển Á châu đều khẳng định từ tháng
7/2017, Việt Nam sẽ phải vay vốn ODA của quốc tế với mặt bằng lãi suất tăng gấp
ba lần trong lúc thời gian ân hạn giảm đi một nửa.
Cánh cửa ODA dành cho các dự án
‘khủng” bỗng dưng sập lại. Một trong những “nạn nhân” đầu tiên là dự án Điện hạt
nhân Ninh Thuận với số “vẽ” lên đến 20 tỷ USD, rốt cuộc đã bị Chính phủ của tân
thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc “dũng cảm” tuyên bố ngừng thực hiện.
Dự án sân bay Long Thành dĩ nhiên
cũng không thoát khỏi số kiếp hẩm hiu…
Ngân sách vô vọng
Kênh ODA đã cám cảnh như thế. Còn
ngân sách thì thế nào?
Ngân sách - bầu sữa ngọt ngào thường
nuôi dưỡng các nhóm lợi ích vào thời “ăn của dân không chừa thứ gì” và “phá
chưa từng có”, đang có nhiều dấu hiệu trở về cảnh trạng hoang tàn như thời “giá
- lương - tiền” những năm 1985 - 1986.
Trong cảnh trạng tàn phá đến thế,
nhưng bội chi ngân sách năm 2015 và năm 2016 vẫn không hề giảm, thậm chí còn có
chiều hướng tăng. Nếu năm 2013 được xem là “đỉnh” của bội chi ngân sách với
6,6% GDP, thì những năm gần đây tỷ lệ bội chi cũng tròm trèm 6% GDP.
Nếu đầu năm 2017, người thay Nguyễn
Tấn Dũng là Nguyễn Xuân Phúc bất chợt phải bật lên cảnh báo về “sụp đổ tài khóa
quốc gia”, thì đến giữa năm 2017, thậm chí Quốc hội còn phải “đạp lên đầu dân”
mà bàn đến chuyện tăng thuế xăng dầu, bắt dân đóng thuế bán hàng qua mạng, thậm
chí còn tìm cách thu thuế bằng cách bán… số đẹp.
Vậy thì lấy tiền đâu để trám vào
cái lỗ trống toác đến 18 ngàn tỷ dùng cho giải phóng mặt bằng ở dự án sân bay
Long Thành? Mà 18 ngàn tỷ đồng còn tìm không ra thì lấy đâu ra 18 tỷ USD - nhiều
gấp hai chục lần - để xây dựng “một trong những sân bay hiện đại nhất khu vực
Đông Nam Á”?
Nếu không có tiền, tương lai của
sân bay Long Thành vẫn chỉ là… bản vẽ. Có chăng năm thì mười họa mới có một đợt
xôn xao của giới cò đất để “đánh lên” bất động sản quanh khu vực dự án sân bay
này để “lượm bạc cắc”.
Kỳ họp quốc hội tháng 5 - 6 năm
2017 rốt cuộc đã chẳng thể tìm ra phương cách nào để kiếm ra 18 ngàn tỷ đồng
còn thiếu, bất chấp vài dấu hiệu rất đáng nghi ngờ của một cuộc vận động nội bộ
để “rút rỉa” tiền ngân sách trám vào cái lỗ trống toác kinh phí giải phóng mặt
bằng kia.
Ngân sách thời hết tiền. Sân bay
Long Thành càng chậm triển khai chừng nào, kẻ lắm thất vọng sẽ không chỉ là là
nhóm lợi ích ODA mà cả nhóm lợi ích quân đội.
Ông Lịch và ông Trọng đâu mất rồi?
Đã từ mấy năm qua, một bàn tay bí
ẩn và ma quái đã tung ra chiến dịch “dìm hàng” sân bay Tân Sơn Nhất. “Một trong
10 sân bay tệ nhất thế giới”, “sự cố mất điện đe dọa an toàn hàng không”, “quá
tải trầm trọng”… là những lý do được một số tờ báo - trong mối quan hệ không
khác gì “đi đêm” với nhóm lợi ích quân đội - dồn dập tung hê lên mặt truyền
thông, để luôn đi đến “giải pháp” cuối cùng là phải chuyển Tân Sơn Nhất về Long
Thành.
Nhưng ở đời tham quá hóa thâm,
không phải cái gì muốn đều được. Sau nhiều phản đối dữ dội trên mạng xã hội đối
với sân golf Tân Sơn Nhất, không biết vô tình hay hữu ý, kỳ họp quốc hội giữa
năm 2017 đã dậy lên con sóng đòi thu hồi sân golf này - có diện tích đến 157 ha
do Tập đoàn Him Lam và vài doanh nghiệp mang danh “Bộ Quốc phòng” chiếm dụng của
sân bay Tân Sơn Nhất từ hàng chục năm qua, nhất là trong khung cảnh không chỉ nội
vi sân bay các ngả đường đường dẫn vào sân bay này đã trở nên kẹt cứng đến mức
chỉ biết bay mới thoát.
Kể từ thời bộ trưởng quốc phòng
Phùng Quang Thanh với quá nhiều ân huệ “dưới gầm bàn”, chưa bao giờ nhóm lợi
ích quân đội phải đối mặt với sức ép công luận sôi sục như hiện nay.
Phản ứng từ nhiều tầng lớp xã hội
lại đang kéo theo phản bác của chính giới quân nhân và cựu quân nhân. “Quân ủy
trung ương cần có ý kiến” là một yêu cầu của Trung tá Lê Trọng Sành - Nguyên Cục
phó Cục tác chiến Quân chủng Phòng không không quân.
“Quân ủy trung ương” ở đây không
ai khác là Bí thư quân ủy Nguyễn Phú Trọng và Phó bí thư quân ủy kiêm bộ trưởng
quốc phòng Ngô Xuân Lịch - những nhân vật chưa bao giờ dám lộ diện để hồi âm
trước đòi hỏi “trả sân golf về sân bay” của công luận.
Chỉ cần sức ép công luận được duy
trì đủ mạnh trong một thời gian nữa trong khi sân bay Long Thành vẫn vô vọng
nguồn kinh phí giải tỏa và triển khai, không chừng cả hai ông Ngô Xuân Lịch và
Nguyễn Phú Trọng sẽ phải ra mặt để xóa đi cái bất công khủng kiếp ấy.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét