Tsunami,
raz de marée. Người ta dùng những chữ đó, không phải để nói về thủy
triều Nhật Bản, mà để mô tả kết quả bầu cử Hạ Viện Pháp. Phong trào En
Marche của tân Tổng thống Macron, như một làn sóng vũ bão, đã làm trôi
các chính đảng, tràn vào Quốc hội, thay đổi hoàn toàn bộ mặt chính trị
Pháp. Trò chơi ngoạn mục của Macron tiếp diễn.
Cuộc
bầu cử dân biểu ngày Chủ nhật 11/06 mới chỉ là vòng đầu, phải chờ vòng
hai, Chủ nhật tới, mới có kết quả chính thức, nhưng người ta phỏng đoán
không sợ sai lầm là phong trào La République en Marche, LREM, của Macron
sẽ thắng rất xa số ghế đa số tuyệt đối cần thiết, đè bẹp đối phương, từ
tả sang hữu.
Ngay từ tối Chủ nhật, người ta
đếm không hết những chính trị gia hàng đầu bị loại, tuyên bố sẽ rời bỏ
chính trị, hay lập những phong trào mới.
CƠN BÃO CHÍNH TRỊ
Dân
Pháp bỏ phiếu hai vòng, vòng đầu để loại bớt con số ứng cử viên đông
đảo (gần 8 ngàn ứng cử viên tranh nhau 577 ghế). Ứng cử viên nào chiếm
trên 50% số phiếu sẽ đắc cử. Nếu không, những người chiếm trên 12,5 % số
cử tri ghi danh sẽ lọt vào vòng hai.
Căn cứ
trên kết quả vòng đầu, người ta phỏng đoán LREM sẽ đưa vào hạ viện trên
400 dân biểu (từ 400 tới 460, tùy cơ quan thăm dò), trong khi chỉ cần
289 ghế (trên tổng số 577) để có đa số tuyệt đối ở Hạ viện, đủ để bổ
nhiệm Thủ tướng và thông qua các đạo luật. Nhắc lại: Quốc hội Pháp có
hai viện, thượng và hạ, nhưng Hạ viện giữ vai trò quyết định. Hai viện
thảo luận, biểu quyết về một đạo luật, nhưng khi có bất đồng ý kiến, Hạ
viện có tiếng nói cuối cùng.
LREM một mình, chiếm phần bánh lớn nhất. Còn lại mảnh vụn, trên 100 ghế, chia cho tất cả các đảng khác, từ tả sang hữu.
Hai
đảng LR (Les Républicains, Đảng Cộng hòa, hữu phái ôn hòa) và PS (Parti
socialiste, Đảng Xã hội, tả phái ôn hòa) đã thay nhau cầm quyền từ
nhiều thập niên, thua nặng. Hai đảng này, chiếm trên 90% số ghế trong
Quốc hội hiện tại, một sớm một chiều bị gạt ra lề đường.
LR,
liên kết với đảng đứng giữa UDI, chỉ chiếm trên dưới 100 ghế, mất một
nửa, trở thành một nhóm đối lập không có ảnh hưởng gì.
PS
còn thê thảm hơn nữa. PS, liên kết với đảng xanh và một vài nhóm tả
phái ôn hòa) sẽ mất 90% dân biểu, chỉ còn từ 20 tới 30 ghế, so với 290
ghế - đa số tuyệt đối trong Quốc hội cũ. Trong đệ ngũ Cộng hòa (từ
1958), chưa bao giờ người ta chứng kiến một cuộc thanh trừng dữ dội tới
mức độ đó.
Tất cả những người lãnh đạo đảng Xã
hội bị loại ngay vòng đầu bởi những ứng cử viên vô danh LREM, hôm qua
hàng xóm cũng không biết tên, biết mặt, kể cả tổng thư ký đảng, Jean
Chistophe Cambadélis (8 % phiếu bầu!), hay ứng cử viên Tổng thống Benoit
Hamon. Những nhân vật này, trước đây, với tên tuổi và địa vị của họ,
chỉ cần ghi tên cũng đã coi như thắng cử. Những ứng cử viên xã hội hiếm
hoi tai qua nạn khỏi là những người đã ủng hộ Macron, được LREM tha tội,
không đưa người ra tranh cử.
Hai đảng cực đoan,
FN (Front National, Mặt trận Dân tộc, cực hữu), và LFI (La France
Insoumise, Nước Pháp bất khuất, cực tả), lên như diều trong cuộc tranh
cử Tổng thống, cũng chịu chung số phận. LFI, liên hiệp với Đảng Cộng
sản, sẽ có không quá 10 dân biểu, không đủ 15 ghế để thành lập một nhóm
để có tiếng nói trong hạ viện. FN, đảng cực hữu đã đưa Marine Le Pen vào
vòng chung kết trong cuộc tranh cử Tổng thống, sẽ chiếm từ 1 tới 8 ghế.
Từ 11 triệu phiếu trong cuộc bầu cử Tổng thống, các ứng cử viên FN tụt
xuống còn dưới 3 triệu.
DÉGAGISME
Những lý do gì khiến Macron thắng một cách dễ dàng như vậy?
Tạm đưa vài lý do:
- Thứ nhất: dân Pháp đưa Macron vào điện Elysée, muốn cho ông ta đa số ở Hạ Viện để cải cách nước Pháp. Có người dùng chữ ‘’réparer‘’ (sửa chữa), ‘’réparer la France’’,
sửa chữa nước Pháp, như người ta sửa chữa một cái xe cũ. Macron đã
chứng tỏ, trong một tháng đóng vai Tổng thống, ông ta dù trẻ tuổi nhưng
có bản lãnh và khả năng lãnh đạo.
- Thứ hai: Các
đảng cầm quyền LR, PS không thích ứng với thời đại, vẫn suy nghĩ, hành
xử như trước, trong khi thế giới đã thay đổi, nước Pháp đã thay đổi,
người Pháp đã thay đổi. Xã hội Pháp ngủ gà, ngủ gật, chỉ chờ một người
có khả năng, táo bạo, một khuôn mặt mới. Khuôn mặt đó là Macron.
-
Thứ ba: Các đảng cực đoan lên như diều trong cuộc tranh cử tổng thống
nhờ những lý luận mị dân, những giải pháp đơn giản nhưng ăn khách (chấm
dứt di dân, chận đứng Hồi giáo với FN , chống tài phiệt, san bằng những
bất công với LFI). Những lời hứa hẹn đó không hấp dẫn nữa trong cuộc
tranh cử Quốc hội mà cử tri biết họ sẽ chẳng làm được gì vì sẽ là thiểu
số.
- Thứ tư: tất cả các đảng phái đều có cái
nhìn bi quan, mô tả nước Pháp với những viễn ảnh đen tối. Macron nhìn
tương lai một cách lạc quan, nghĩ nước Pháp có dư điều kiện để nắm lại
vai trò một cường quốc nếu chấp nhận cải cách. Các chính khách khác quay
đi quay lại những đĩa hát đã quen, cả nước đã thuộc lòng, Macron dùng
một ngôn ngữ thực tiễn, cụ thể, dễ hiểu.
- Thứ
năm, quan trọng hơn cả: tất cả đều là nạn nhân của ‘’chủ nghĩa
dégagisme‘’, ra đời từ những cuộc ‘’cách mạng mùa Xuân’’ trước đây ở Bắc
Phi. ‘’Dégager‘’ nghĩa là tống khứ, dẹp đi, cho về vườn, cho về nhà
ngồi chơi xơi nước tất cả những chính khách đã thay nhau cầm quyền, coi
chuyện quốc gia là đất dụng võ dành riêng cho mình. Xuất hiện ở Tunisie,
nơi tiếng Pháp còn thông dụng, những biểu ngữ ‘’DÉGAGEZ!‘’ lan tràn
khắp Bắc Phi, Trung Đông, ngày nay tới Pháp. Nếu có một chủ nghĩa nào
được dân Pháp chia xẻ, từ tả sang hữu, chủ nghĩa đó tên là “dégagisme‘’.
Bị ‘’dégagés’’, hàng loạt chính khách Pháp,
hôm qua còn mơ ghế Bộ trưởng, Thủ tướng hay Tổng thống, tuyên bố giã từ
võ khí. Quyết định đó không phải đơn giản, vì những người làm dân biểu
từ lâu năm, quen với đời sống vật chất thoải mái, đã quên thói quen làm
việc.
BẠC TRIỆU
Bị
mất ghế ở Quốc hội, ngoài khía cạnh chính trị, cũng là một vấn đề lớn
về kinh tế đối với các đảng phái. Nước Pháp là nước của đủ mọi hình thức
trợ cấp. Các đảng phái chính trị sống nhờ trợ cấp của nhà nước. Số tiền
trợ cấp tính trên số dân biểu, nghị sĩ và số phiếu mỗi đảng đạt được
(trên 1 euros một năm cho mỗi lá phiếu). Mục đích của việc tài trợ là để
tránh cho các đảng phái khỏi rơi vào tay các thế lực tài phiệt. Ngày
nay, các đảng phái có quyền nhận sự đóng góp của tư nhân, nhưng hạn chế
7500 Euros mỗi người, khác với Hoa Kỳ, tư nhân có thể đóng góp vô giới
hạn cho các chính đảng. Trong năm 2015, đảng Xã hội PS đã nhận trên 24
triệu euros trợ cấp, UMP, ngày nay là LR, 18 triệu. Khi LR mất một nửa
dân biểu và phiếu bầu, sẽ mất một nửa trợ cấp. LR chắc sẽ phải tính
chuyện bán trụ sở, dời tới một nơi rẻ tiền hơn. Đảng Xã hội, mất 90 %
dân biểu và phiếu bầu, sẽ phải nghĩ đến việc sa thải ít nhất 80% trong
số 600 nhân viên làm việc tại trụ sở Đảng.
Trái
lại, LREM với lực lượng dân biểu hùng hậu và số phiếu bầu đáng kể, sẽ là
đảng chính trị giàu nhất, dù chỉ ra đời từ một năm nay.
BÉNI DES DIEUX
Ngay
cả những người hồ nghi ngày nay phải nhìn nhận Macron là một hiện
tượng. Có người dùng thành ngữ ‘’béni des Dieux‘’ (được ân sủng của
Thượng Đế), hay hơn thế nữa, người đi trên nước (marcher sur l’eau),
giống như Jésus-Christ. Cái gì ông ta mó vào cũng trở thành vàng. Chỉ
cần in danh hiệu LREM, hình Macron thật lớn trên truyền đơn cũng đủ trở
thành dân biểu. Cũng như chỉ in bông hồng, biểu tượng của đảng Xã hội,
thật nhỏ, cũng đủ để bị loại, dù khả năng tới đâu, uy tín tới đâu.
Tới giờ này, mọi ngọn gió đều thổi sau lưng “the kid‘’, mọi chuyện đều thuận chiều, xuôi gió với Macron:
-
Đối phương chính trị, rất đông, đành bó tay, bất lực. Ông ta cũng chẳng
cần lên tiếng, cãi cọ. Nếu bên tả đả kích ông ta là tay sai của giới
kinh tài, kẻ thù của người nghèo, người yếu (ám chỉ quá khứ làm việc ở
ngân hàng của Macron), đã có bên hữu tố cáo ông ta là một tay thiên tả
nguy hiểm. Trên thực tế, Macron là người thực tiễn. Về mặt kinh tế, ông
ta có khuynh hướng tự do, trao hai bộ kinh tế và ngân sách cho Le Maire
và Darmanin, hai chính khách leaders hữu phái, cựu LR ly khai. Về mặt xã
hội, Macron có khuynh hướng nhân bản, nhưng thực tiễn. Ông ta nói muốn
phân phát, phải kiếm tiền; muốn giải quyết nạn thất nghiệp, phải cởi
trói các xí nghiệp khỏi thuế khoá quá nặng và thủ tục hành chánh, luật
lệ quá rườm rà, quá khắt khe.
- Những phản kháng, chỉ trích đến từ bốn phía không gây một tiếng vang, vì các đảng chính trị đã mất uy tín.
Ngay
cả những nghiệp đoàn, đã từng làm tê liệt nước Pháp mỗi lần chính phủ
muốn cải cách đôi chút cũng thuận lợi cho Macron. Nghiệp đoàn CGT, có
quá khứ Mác xít, cực đoan nhất, vừa mất vai trò số một qua cuộc bầu cử
trong các xí nghiệp tư. Nghiệp đoàn CFDT, thắng cử, là nghiệp đoàn ôn
hòa, chủ trương đối thoại để tìm giải pháp. Nghiệp đoàn thứ ba, Force
Ouvrière, tuyên bố sẽ không chống đối trên nguyên tắc, sẵn sàng thương
lượng.
Có nhiều dấu hiệu cho thấy Macron có thể
sửa đổi luật lao động bằng những sắc lệnh (ordonnances) khỏi cần biểu
quyết, vì vấn đề phải được giải quyết cấp bách, trong khi môt đạo luật
tranh cãi ở Quốc hội, đi qua đi lại từ Hạ tới Thượng viện, phải mất hai
năm, thêm một, hai năm nữa mới có hy vọng thực thi. Các nghiệp đoàn chắc
sẽ nhượng bộ, mặc dù những cải cách gần đây của Hollande, mềm dẻo hơn,
đã làm tê liệt nước Pháp, bởi vì Macron tuyên bố trước sẽ không lùi bước
và các nghiệp đoàn biết rằng nếu đưa ra Quốc hội, các dân biểu En
Marche sẽ biểu quyết tất cả những biện pháp Macron đề nghị.
TỪ MERKEL TỚI POUTINE
- Macron tiếp tục làm người ta ngạc nhiên, nếu không thán phục.
Khi
ông ta lập phong trào En Marche, thiên hạ mỉm cười. Một đảng chính trị
phải bắt đầu từ hạ tầng, phải trưởng thành, sinh sôi, phát triển, ít
nhất mười, hai mươi năm mới hy vọng thành hình. Macron đã làm trong một
năm.
Macron tuyên bố ra tranh cử Tổng thống, giới chính trị mỉa mai: lại thêm một anh khùng muốn lên TV cho hàng xóm biết mặt.
Macron
đắc cử. Chính giới nhăn mặt: để coi một anh chàng 39 tuổi, không kinh
nghiệm, xoay xở ra sao trước các con cáo già quốc tế. Macron tỏ ra rất
tự tin, rất chững chạc, rất… tổng thống. Tự nhiên với Merkel, ngang hàng
với Trump, thân thiện với Trudeau, cởi mở với các lãnh tụ Âu Châu.
Với
Nga, Macron đi một chiêu đáng nể. Poutine (Putin) đang gặp khó khăn ở
Syrie, khó khăn nội bộ vì bế tắc kinh tế, khó khăn với Âu Châu sau vụ
xâm lấn Crimée, khó khăn với Hoa Kỳ vì Quốc hội đang điều tra về liên hệ
giữa Trump với Nga. Hơn bao giờ hết, Poutine, cô lập, muốn nối lại
đường dây với Âu Châu. Người có can đảm đưa tay ra kéo Poutine xích lại
với Âu Châu là Macron. Âu Châu tán thưởng, vì biết rằng có rất nhiều vấn
đề trên thế giới sẽ không có giải pháp, nếu không có bàn tay của
Kremlin.
Macron đón tiếp Poutine trong khung
cảnh huy hoàng của cung vua ở Versailles, nhưng thẳng thắn trình bày
quan điểm của Pháp, của Âu Châu. Và không ngần ngại cho ‘’Nga hoàng‘’
một bài học về báo chí, khi đề cập tới những tờ báo Nga do Kremlin giựt
giây, đã bôi nhọ Macron và bà xã trong suốt thời gian tranh cử. Poutine
đứng chịu trận, mặc dù nổi tiếng là người có égo rất lớn. Người Pháp
hãnh diện thấy một lãnh tụ Tây đương đầu với một cường quốc, giống như
khi Villepinte, Bộ trưởng Ngoại giao của Chirac, đọc diễn văn ở trụ sở
Liên Hiệp Quốc, giải thích tại sao Pháp không nhắm mắt theo G. Bush Jr
trong cuộc phiêu lưu không lối thoát ở Iraq.
BRIGITTE
-
Ngay cả chuyện bà vợ Macron lớn hơn chồng 24 tuổi cũng trở thành một
lợi khí chính trị. Macro nói việc người ta diễu cợt dạy ông ta một điều:
người ta không thể làm gì, xây dựng gì nếu bận tâm tới cái nhìn của
người khác. Macron chứng tỏ mình muốn gì, có đủ nghị lực để vượt qua
những thử thách. Phụ nữ dần dần có cảm tình với Brigitte Macron vì thấy
bà ta đã chứng tỏ đời người đàn bà không chấm dứt ở tuổi 40.
-
Ngay cả trên bình diện ngoại giao, thời cuộc cũng mỉm cười với Macron.
Trump tìm cách làm suy yếu liên hiệp Âu Châu, Theresa May gặp khó khăn ở
Anh sau Brexit, đây là lúc cả Âu Châu muốn củng cố liên hiệp. Âu Châu
coi Macron, cùng với Merkel, là lãnh tụ của liên hiệp, vì Macron là
người đã tránh cho nước Pháp, và từ đó cho cả Âu Châu vì phản ứng
domino, rơi vào tay một đảng cực đoan, chủ trương bế quan toả cảng.
Đức
ủng hộ Macron vì thấy ông ta có thể cải cách nước Pháp, trái với một
Hollande quá e dè. Đức và Âu Châu cần một nước Pháp mạnh, vì Pháp cùng
với Đức là hai quốc gia rường cột của liên hiệp. Âu Châu, thất vọng với
các nhà lãnh đạo Pháp trước đây, đặt kỳ vọng trên hai vai ông tổng thống
trẻ.
NHỮNG KHUÔN MẶT MỚI
Trước
ngày bầu cử, các chính đảng tự tin, nghĩ họ có kinh nghiệm tranh cử, có
cơ sở ở các địa phương, sẽ chặn đứng cơn sóng Macron, với những ứng cử
viên chân ướt chân ráo, hầu hết chưa hề hoạt động chính trị, được tuyển
lựa qua … internet. Kết quả, LREM sẽ mang vào một đội dân cử hùng hậu
nhất trong lịch sử chính trị Pháp. Một bộ mặt khác của nước Pháp. Dân
biểu tiêu biểu của Pháp trước đây là một người da trắng, 66 tuổi, làm
nghề tự do (bác sĩ, kỹ sư) hay công chức. Dân biểu LREM là những người
thuộc nhiều sắc tộc, làm đủ nghề, trẻ hơn và trên 40% là phụ nữ.
Tất
cả đều thuận buồm xuôi gió với ‘’the kid‘’. Một điểm đen: số cử tri
tham dự bầu cử quốc hội quá yếu: 50% . Một nửa nước Pháp còn ngần ngại
đứng nhìn. Macron sẽ phải thuyết phục để họ khỏi nghĩ mình đứng ngoài
lề.
Thêm nữa, yếu điểm của một đa số quá mạnh
cũng có nghĩa là những khuynh hướng khác không có tiếng nói ở Quốc hội.
Khi một khuynh hướng không được diễn tả ở Quốc hội, nó có thể diễn tả
bằng bạo động ngoài đường phố. Nhất là ở một xứ thích biểu tình, đình
công, bãi thị như nước Pháp. Người ta chờ xem Macron xoay xở ra sao để
có thể sửa đổi luật lao động trong những tháng tới mà không làm tê liệt
nước Pháp. Đó là một thử thách trước mắt. Đối với Macron, đó là một thử
thách quan trọng hàng đầu, vì Macron coi việc giải quyết nạn thất
nghiệp, cùng với cải cách giáo dục, là ưu tiên số một để cải cách nước
Pháp. Nếu ông ta đầu hàng, tất cả những dự án cải cách khác sẽ bị xếp
xó, như trong quá khứ. Nếu thành công, Macron có thể tiếp tục làm công
việc chưa ai làm, chưa ai dám làm: ‘’sửa chữa‘’ nước Pháp.
Một
vấn đề khác: một đội ngũ dân biểu quá đông đảo, không kinh nghiệm, chưa
phải là đảng viên, có thể trở thành một đám nghị gật, hay ngược lại,
trở thành những dân cử thiếu kỷ luật, phản ứng không lường được. Giới
thân cận chính quyền trấn an: chuyện đó khó thể xảy ra, vì Macron làm
việc có phương pháp. Và những dân biểu mới được tuyển lựa trước hết trên
tiêu chuẩn muốn đóng góp cải thiện xã hội. Chờ xem. Cuốn phim Macron
còn nhiều màn bất ngờ, ngoạn mục.
Paris 12 /06 / 17
T.T.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét