DIỄN GIẢ
Đúng kế hoạch, đúng hẹn, cả hội trường chờ đợi. Diễn giả đã đến.
Ông nhanh nhẹn, chuẩn xác, tinh thần tươi tắn bước lên bục diễn đàn, ông
gõ tay vào micơrô, đồng thời để cặp tài liệu lên bục gỗ. Hai động tác
đó ông cùng làm một lúc, thật thiện nghệ, thật điêu luyện. Ông ngưng
thần nhìn thẳng xuống thính giả (đó là kỹ thuật thu hút người nghe và ổn
định trật tự hội trường của ông).
Ông nói:
Thưa các đồng chí, tôi xin phép được bắt đầu làm việc. Để tiết kiệm
thời gian, để cuộc nói chuyện của tôi hiệu quả, nghĩa là thiết thực với
các đồng chí. Tôi đã chia nội dung của cuộc nói chuyện này làm ba phần.
Thưa các đồng chí đó là phương pháp của tôi (cười), ở đâu tôi cũng làm
như thế (cười). Thưa các đồng chí, phần đầu là nhập đề, Phần hai là nội
dung chính, phần ba là kết luận và tóm lại toàn bộ hai vấn đề trên, phải
không các đồng chí. (Ngừng lời một lát diễn giả nói tiếp). Thưa các
đồng chí, tôi xin trình bày ngay đây:
Như chúng ta đã biết, vâng như chúng ta đã biết, hôm nay tôi chỉ
trình bày ba vấn đề. Vậy, như chúng ta đã biết vấn đề đầu tiên là vấn đề
thứ nhất, vấn đề thứ hai là vấn đề thứ nhì. Còn lại là vấn đề thứ ba,
vâng, đương nhiên nó là vấn đề cuối cùng. Thưa các đồng chí, vấn đề cuối
cùng còn là vấn đề chót, nhưng dù sao trước khi kết thúc vấn đề chót,
chúng ta sẽ cùng nhau mổ xẻ, bàn bạc sâu sắc lần lượt từng vấn đề.
Tôi sẽ trình bày tiếp ngay đây. Thưa các đồng chí, vậy trước hết tôi
xin đi thẳng (đi vòng vẫn được) vào vấn đề đầu tiên, chính là vấn đề
thứ nhất mà tôi đã đề cập ở trên.
– Vâng, thưa các đồng chí, như các đồng chí đã biết (tới đây diễn giả im lặng một hồi để tăng sức tập trung của thính giả).
Ông nói tiếp:
– Để vắn tắt, ngắn gọn, tôi xin vào nội dung ngay sau khi trình bày
xong phần nhập đề. Như vậy là tôi đã chuyển sang vấn đề thứ hai, tôi
nhắc lại: Vấn đề thứ hai chỉ là vấn đề thứ nhì, xin các đồng chí quán
triệt, triệt để cho.
Nói chung là căn bản phải quán triệt, triệt để. Để triệt để, ta phải
nắn chắc nó, vâng thưa các đồng chí vấn đề là ở chỗ chúng ta phải nắn
thật chắc (tới đây diễn giả hỏi thính giả) các đồng chí có đồng ý với
tôi không?
– Đôôồng ý… (cả hội trường rầm rộ vỗ tay như khoái trá cái sự cần
nắn thật chắc nó, hình như hầu hết các đại biểu nữ thích chi tiết này).
Diễn giả tiếp tục, ông nói:
– Thưa các đồng chí tóm lại là chúng ta đã thống nhất với nhau phải
nắm thật chắc vấn đề. Nhưng tôi vẫn xin được nhấn mạnh, tóm lại khác hẳn
với thả ra, đó là hai mặt của một vấn đề, ở đây chúng ta không được
nhầm lẫn vì điều đó giúp chúng ta tránh được tình trạng "đánh tráo khái
niệm" (không biết đây là chữ của thằng khỉ nào) một cách vô tình.
– Một lần nữa cả hội trường lại rầm rộ khoái trá, lần này sự hưởng
ứng của nữ giới nổi trội hẳn lên. Có nhẽ các chị khoái cười nhiều về sự
khác nhau của tóm lại với thả ra, Diễn giả nghĩ vậy, rồi nói tiếp:
– Thưa các đồng chí, xin trật tự cho, như vậy là chúng ta đã phấn
khởi. Vậy hễ đã phấn khởi rồi phải tin tưởng, hễ đã tin tưởng ta lại
càng phấn khởi, phải không các đồng chí?
Tôi đề nghị chúng ta hô to ba lần PHẤN KHỞI-PHẤN KHỞI-PHẤN KHỞI, TIN TƯỞNG-TIN TƯỞNG-TIN TƯỞNG.
Cả hội trường hô vang như sấm dậy. Diễn giả đã thành công, ông xúc
động vung tay đấm rõ mạnh vào cặp tài liệu để trên bục diễn đàn rồi hô
to:
– TI… IN… IN -TƯỞNG!
Còn vẫn như mọi khi, trong cặp tài liệu ông đã để sẵn chiếc gối bông.
Kính thưa quý vị bạn đọc, như quý vị đã biết diễn giả đã
thành công. Vâng, như quý vị đã biết chuyện đến đây là… chưa hết chỉ vì
không khí xúc động của hội trường kéo hơi dài, thật không lợi cho sức
khỏe của thính giả. Hơn ai hết diễn giả hiểu sâu sắc điều đó, ông quyết
định cảnh tỉnh thính giả.
– Vâng, thưa các đồng chí. Như các đồng chí đã biết, chúng ta cần
bảo đảm sản xuất. Cần bảo đảm năng suất của nó. Thưa các đồng chí tôi
muốn nói về sản xuất (Diễn giả nuốt nước bọt). Ông nói tiếp:
– Khi hưng phấn kéo dài…
Nhưng các thính giả đang ở trong tình trạng phấn khởi quá mức. Nhất
thời ông chưa làm chủ được tình hình. Trong khoảng thời gian lúng túng
đó ông giác ngộ việc gây được phong trào khác hẳn việc điều khiển phong
trào tiến lên trúng hướng. Ông đứng im phắc, lấy phong độ bình thản nhìn
bao quát cả đám người trước mặt. Sự im lặng cao cường đã hiệu quả. Tự
mỗi người im lặng hướng về ông. Ông nghĩ tiến lên là căn bản và ông đã
"căn bản tiến lên" (chữ của ai quên mất tiêu rồi).
Ông nói:
– Thưa các đồng chí, tôi đang đợi phút này, và phút này đã đến. Tôi
thật xúc động khi tất cả chúng ta hòa trong bầu không khí sôi động với
tinh thần phấn khởi, hồ hởi, tin tưởng đến thế.
Bây giờ đây vấn đề bức xúc đặt ra cho chúng ta là sản xuất. Vâng
thưa các đồng chí, sản xuất ở cả tầm vi mô và vĩ mô. Vì vậy tôi xin được
trở lại vấn đề: "Khi hưng phấn kéo dài".
– Vâng khi hưng phấn kéo dài, đứng về mặt y học mà nói là không lợi
cho sức khỏe của chúng ta mấy. Vì vậy để tạm ngừng buổi nói chuyện ở
đây, tôi muốn anh chị em ra về trong tinh thần cân bằng sâu sắc về hoàn
cảnh ích lợi cho sản xuất.
Vì vậy tôi biếu các đồng chí hai câu thơ kết cho hôm nay và cũng là để chúc mừng xuân mới:
Anh hoang mang khi chưa nắm tình hình.
Nắm tình hình, tình hình rất hoang mang.
Hà Nội 10-11-94.
HgHg.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét