
Khu "biệt phủ" của gia đình giám đốc sở. Ảnh: Báo
Thương hiệu và công luận.
Những ngày qua truyền thông, báo chí, dư luận bàn tán nhiều
về thông tin "Biệt phủ" rộng 1,3 ha của ông Phạm Sỹ Quý, Giám đốc Sở
TN&MT tỉnh Yên Bái được đăng tải trên báo đời sống Việt Nam - ông Quý là em
trai bà Phạm Thị Thanh Trà, Bí thư Tỉnh ủy Yên Bái. Có lẽ từ trước đến nay, với “hàm” giám đốc Sở, cơ ngơi của
ông Phạm Sĩ Quý phải xếp vào dạng “kinh khủng” nhất.
Bởi vì, nó không phải là biệt thự, dinh thự vài trăm mét vuông như những quan chức khác mà là “biệt phủ” trong khuôn viên rộng 1,3ha tọa lạc ở một vị trí đắc địa tại TP.
Bởi vì, nó không phải là biệt thự, dinh thự vài trăm mét vuông như những quan chức khác mà là “biệt phủ” trong khuôn viên rộng 1,3ha tọa lạc ở một vị trí đắc địa tại TP.
Yên Bái, gồm
một ngôi biệt thự thiết kế kiểu giật tam cấp, lưng tựa đồi, nhìn ra hồ nước.
Bên cạnh đó là khu nhà sàn rộng chừng 60 m2. Trước mặt “biệt phủ”, có hồ nước
chiếm phần lớn diện tích khuôn viên phía trước. Xung quanh hồ nước, có thiết kế
phần động đá, trồng cây, hoa, khu nuôi gà cảnh…
Nói thật, thời phong kiến, trừ cung vua, phủ chúa ra thì đến
quan nhất phẩm như là thừa tướng, thượng thư cũng không bao giờ có dinh cơ như
thế.
Đọc báo mà không thể tin nổi, trong một ngày (20/7/2015) ông
Nguyễn Yên Hiền (Phó Chủ tịch UBND TP Yên Bái) ký 6 quyết định liên tiếp nhau để
chuyển đổi hơn 13.000 m2 đất rừng sản xuất, đất trồng cây lâu năm, đất nuôi trồng
thủy sản sang đất ở cho gia đình ông Quý. Vì đâu có sự vội vả như vậy, nếu ông
Quý chỉ là một thường dân thì liệu ông Hiền phó chủ tịch tỉnh có giải quyết
nhanh như thế không. Hơn nữa, sự việc xảy ra cách đây gần 2 năm mà đến bây giờ
mới phát hiện. Rõ ràng là có sự bao che, đồng lõa. Ở Yên Bái ai đủ khả năng một
tay che trời?
Hài ước hơn nữa, bà Phạm Thị Thanh Trà, Bí thư Tỉnh ủy tỉnh
Yên Bái chỉ nắm được thông tin về khu nhà, đất của gia đình của em trai mình
khi báo chí phản ánh? Và bà lập tức có văn bản giao cho UBND tỉnh thành lập
đoàn thanh tra liên ngành để kiểm tra. Bà hứa rằng, sau khi kiểm tra có kết quả,
tỉnh sẽ có thông tin rõ ràng đến báo chí, dư luận về vấn đề nêu trên.
Chắc chẳng cần đợi cơ quan chức năng tỉnh Yên Bái kiểm tra,
xác minh mọi người cũng đoán được câu trả lời là gì. Vì đã có biết bao nhiêu vụ
việc tương tự như thế, cũng làm dậy sóng dư luận, tốn biết bao giấy mực báo
chí, dân chúng bất bình nhưng rồi cũng chìm xuống như chưa hề xảy ra. Nhưng
chúng ta vẫn phải đợi xem họ nói gì, xem họ diễn trò như thế nào.
Còn về phần ông Quý, ông nói rằng, người đứng tên quyết định
sở hữu khu đất này là vợ ông - bà Hoàng Thị Huệ. Khối tài sản trên là do vợ ông
kinh doanh mà có. Khu đất cấp cho ông đều hoàn toàn theo đúng trình tự luật định.
Nói về giá trị khu đất, ông Quý cho rằng: “Đất là đất đồi, mấy chục triệu một
ha… Nhìn thế nhưng không có giá trị lớn lắm. Ở quê nhìn ngôi nhà to thế nhưng
chỉ là cái xác chứ giải quyết gì, không bằng 1-2 mét đất chỗ bình thường ở Hà Nội
chứ có gì đâu, giá trị chỉ thế thôi”.
Ông Quý còn nói với báo chí: “Bây giờ tôi trả lời ở góc độ
cá nhân thì cũng không khánh quan. UBND tỉnh Yên Bái đã giao cho TP.Yên Bái trả
lời rõ nội dung này để cho khách quan”.
Thật chẳng dám tin có sự khách quan ở đây. Thiếu gì cách để
người ta lấp liếm, biện hộ. Đến như ông Nguyễn Sỷ Kỷ, phó ban nội chính Đắk Lắk
phân trần về nguồn tiền xây biệt thự là do hồi trẻ chạy xe ôm thâu đêm tích
góp, rồi cũng xong.
Nhìn lại lịch sử mà thấy đau đớn. Cái thời cải cách ruộng đất
ở miền Bắc, gia đình nào có nhà lớn, ruộng đất nhiều, có người ở là bị quy vào
địa chủ và trở thành đối tượng của cuộc cải cách “long trời lở đất”. Kết quả
hàng trăm ngàn người đã chết oan uổng chỉ vì họ giàu có hơn những người khác.
Không những vậy, con cháu họ ba đời bị ghi vào lý lịch là xuất thân địa chủ và
bị phân biệt đối xử.
Công cuộc cải tạo công thương nghiệp sau năm 1975 ở miền Nam
(đánh tư sản) cũng nhằm vào những người giàu có (tư sản). Hàng trăm ngàn người
bị quy là vào thành phần tư sản mại bản, họ bị chính quyền cách mạng đuổi khỏi
căn nhà của mình, bị đưa đến vùng kinh tế mới và bị phân biệt đối xử mọi lúc mọi
nơi. Đã có bao cái chết tức tửi, căm hờn.
Ngày nay, khối kẻ giàu có do tham nhũng, cơ hội, gian lận…
nhưng không những không bị trừng phạt mà lại còn được thăng quan tiến chức. Khi
về hưu, sống sung túc, ung dung tự tại.
Làm giàu là quyền của con người, nhưng phải làm giàu một
cách minh bạch, chính đáng bằng công sức và trí tuệ của mình. Đặc biệt là quan
chức. Tại sao không công khai, công bố tài sản của quan chức để người dân được
biết mà cứ phải dấu, phải bí mật. Nếu tài sản họ có được là hợp pháp, không khuất
tất thì sợ gì dân biết?
Nhà nước không thiếu cơ quan giám sát, thanh tra, kiểm tra.
Nhưng ở địa phương nào, cấp nào, ngành nào cũng có chuyện cán bộ lãnh đạo giàu
có bất thường mà không ai biết. Khi bị phát hiện cũng không giải quyết triệt để
được. Nếu bây giờ thanh tra toàn diện một cách công khai, minh bạch thì có lẽ kết
quả sẽ khiến nhiều người đứng tim mà chết. Những gì báo chí phản ánh chỉ là phần
nổi của tảng băng chìm.
Khắp nơi đâu đâu cũng nghe khẩu hiệu “Cần, kiệm, liêm,
chính, chí công vô tư” nhưng đó chỉ là khẩu hiệu suông, nói để mị dân. Quan chức
ngày nay mấy ai dám khẳng định mình thanh liêm ? Nếu có, chắc chỉ đủ đếm trên đầu
ngón tay. Nhìn những biệt thự, dinh thự, biệt phủ của họ mà thấy thương cho người
dân đất nước này; những người dân nghèo khổ đầu tối mặt tắt kiếm ba bữa cơm
cũng không đủ no, những đứa trẻ không được đến trường vì cha mẹ không có tiền,
những người chịu chết vì không có tiền chữa bệnh, những cô gái bán mình làm dâu
xứ người vì gia cảnh quá nghèo….
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét