Sáu năm về trước (2013), sáng kiến đầy tham vọng của Bắc Kinh mang
tên "Một vành đai, một con đường" (BRI) ra đời nhằm kết nối cơ sở hạ
tầng dọc con đường tơ lụa trên bộ, nối Trung Quốc với Âu châu, và nguồn tiền
được bảo trợ bởi Ngân hàng Đầu tư Cơ sở hạ tầng châu Á (tiếng Anh: Asian
Infrastructure Investment Bank - AIIB) của Bắc Kinh.
Đến năm
2017, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã tổ chức một tiệc chiêu đãi 28 lãnh
đạo các quốc gia nhằm giới thiệu BRI với các nước.
Tại
vùng Đông Nam Á, Trung Quốc chi hàng tỷ USD để thuyết phục các nước về sáng
kiến này, như một tham vọng của một cường quốc mới nổi.
Ngày
16.12.2018, bên lề Hội nghị Bộ trưởng Ngoại giao Hợp tác Mekong-Lan Thương lần
thứ 4 Lào, Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Vương Nghị kêu gọi Việt Nam thúc đẩy
việc kết nối sáng kiến Vành đai Con đường của Trung Quốc với kế hoạch BRI của
Việt Nam.

Ngày
20.12.2018, tại Diễn đàn Xúc tiến Kinh tế Việt Nam – Trung Quốc, Chủ
tịch UBND TP Hà Nội Nguyễn Đức Chung trong bài phát biểu cũng cho biết: để
triển khai có hiệu quả sáng kiến của Trung Quốc, chính quyền Hà Nội mong
rằng, trong thời gian tới sẽ tiếp tục đẩy mạnh hợp tác giữa Hà Nội, các
tỉnh, TP của Việt Nam với các tỉnh, TP của Trung Quốc.
Trong
tuyên bố chung nhân chuyến thăm của ông TBT Nguyễn Phú Trọng đến Trung Quốc vào
đầu năm 2017, cũng khẳng định: Tích cực thúc đẩy kết nối chiến lược phát triển
giữa hai nước, bao gồm kết nối khuôn khổ "Hai hành lang, một vành đai” với
BRI.
Những
dữ kiện nêu trên cho thấy tiến trình gắn kết dài hơi về mặt chủ trương, chính
sách của Nhà nước Việt Nam với BRI.
Tuy
nhiên, sáng kiến của Trung Quốc đang vấp phải những phản ứng ngược của các nước
trong thời gian gần đây, khi câu chuyện "bẫy nợ từ sáng kiến" đang
khiến các quốc gia dè chừng. Báo Pháp Luật Tp. HCM trong bài viết ngày 16.1 đã
đặt câu hỏi "Sáng kiến Tập Cận Bình: Hỗn độn hay nguy hiểm?", theo
đó, sáng kiến Vành đai và Con đường còn bị lợi dụng để triển khai các dự án bất
khả thi và tham nhũng.
Và thực
sự, sáng kiến này đang trở thành một con đường tham nhũng thực sự, với sự duy
trì quyền và tiền từ Bắc Kinh theo hướng "dùng tham nhũng nuôi BRI".
Mới đây
nhất, hãng tin FP đã có bài viết sâu về tình trạng này qua trường hợp của
Malaysia.
Thủ
tướng Malaysia Najib Razak, người từng bắt tay nhiệt thành với Chủ tịch Trung
Quốc Tập Cận Bình trong buổi lễ chào mừng Diễn đàn về BRI tại Bắc Kinh vào ngày
15.5.2017. Và một năm sau, khi ông Najib Razak bị phế truất, chủ thể xuống tinh
thần nhất lại là những quan chức ở Bắc Kinh.
Najib
Razak – kẻ từng là Thủ tướng và giờ là tên tham nhũng tại Malaysia đã trải thảm
đó tối đa cho Trung Quốc vào Malaysia. Các dự án cơ sở hạ tầng khổng lồ do
Trung Quốc hậu thuẫn mọc lên khắp nơi, cho đến khi vụ nổ 1MDB diễn ra.
Najib
Razak bị cáo buộc là sử dụng số tiền mà Trung Quốc đổ vào Malaysia để nạp vào
quỹ đang cạn kiệt (1MDB - cạn kiệt do ông Thủ tướng tham nhũng).
Wall
Street Journal sau đó đã tiết lộ rằng, trong cuộc họp giữa quan chức Malaysia
với các đối tác Trung Quốc, Malaysia lúc đó đề nghị Bắc Kinh tài trợ các dự án
cơ sở hạ tầng tại Malaysia với kinh phí đội vốn (tiền mặt). Hàm ý rằng, số tiền
“đội” lên này có thể được dùng để giải quyết khoản nợ của 1MDB.
Nếu
đúng như những gì bị cáo buộc, thì rõ ràng, Trung Quốc đã khai thác các chế độ
tham nhũng để thúc đẩy BRI. Cụ thể là, trình tự và thủ tục của việc cho phép
một quốc gia bên ngoài xây dựng cơ sở hạ tầng trên vùng lãnh thổ luôn là một
trình tự và thủ tục đặc biệt, nhất là tại các quốc gia đề cao sự minh bạch. Thế
nhưng, tại các quốc gia tham nhũng, thì các khoản bôi trơn có thể làm cho mọi
chuyện trở nên dễ dãi hơn. Điều này đồng nghĩa, sáng kiến này tương hợp với các
chế độ tham nhũng, và mối quan hệ này có lợi hai chiều, khi các nhà lãnh đạo
nhận BRI coi đây là cơ hội để duy trì và hợp pháp hóa tham nhũng của chính họ.
Nhiều
quốc gia nhận đầu tư BRI phải chịu mức độ tham nhũng cao. Trong Ma trận rủi ro
hối lộ của TRACE, hầu hết các quốc gia tham gia BRI đều xếp hạng ở mức dưới
50%. Điều này không khó giải thích, khi các chế độ tham nhũng thường có
các quy trình lập pháp mơ hồ, cơ chế trách nhiệm yếu, các tổ chức truyền thông
bị trói buộc và chính phủ độc tài không cho phép bất đồng chính kiến (nhằm phản
biện).
Đối với
các chính trị gia ở các quốc gia này, BRI cung cấp một loạt các công cụ để cho
phép tham nhũng: cho phép chuyển đổi tiền mặt dễ dàng, cơ sở hạ tầng hoành
tráng để xoa dịu dư luận xã hội, và mối quan hệ tốt với một trong những quốc
gia hùng mạnh nhất thế giới.
Malaysia
đã thể hiện sự năng động này.
Chẳng
hạn, một doanh nghiệp nhà nước Trung Quốc đã được trả trước 2 tỷ USD cho hai dự
án đường ống của Malaysia mà nó mới chỉ bắt đầu xây dựng. Một dự án BRI khác,
dự án hỏa xa Bờ Đông (East Coast Railway Link) của Malaysia, đắt đến nỗi các
nhà chức trách nghi ngờ chi phí của nó bị thổi phồng một cách giả tạo (20 tỷ
USD).
Và như
đề cập phía trên, số tiền bị “thổi lên” đã được chính quyền Najib chi trả cho
các khoản nợ của 1MDB.
Kazakhstan
là một quốc gia nằm trong danh sách các nước hiện diện BRI, quốc gia dầu khí
nhưng gắn với chế độ chuyên quyền này là một “mẫu ưa thích” của Bắc Kinh: Chính
phủ Kazakhstan, một Chính phủ tham nhũng bậc cao, xếp hạng 3/180 quốc gia (từ
dưới lên) theo Chỉ số Nhận thức Tham nhũng năm 2017 của Tổ chức Minh bạch Quốc
tế.
Trở lại
với câu chuyện Việt Nam, trong một nghiên cứu của Centre for Flobal Development
đã cho thấy, 8.000 tỷ USD mà Trung Quốc đổ vào hạ tậng BRI trên khắp Á, Âu và
Phi đang cho thấy sự thiếu bền vững trong diện rộng, gia tăng vỡ nợ có chủ
quyền ở các nước tương đối nhỏ và nghèo, Việt Nam mặc dù được xếp hạng rủi ro
thấp tuy nhiên, việc các nhà lãnh đạo cao cấp Việt Nam trong năm 2017 tuyên bố
"hoan nghênh sáng kiến" cũng đã cho thấy những rủi ro tiềm năng đối
với đất nước. Đó là vì sao, Việt Nam, bằng cách nào đó cũng đã và đang có khả
năng trở thành “mẫu” tiếp theo của Trung Quốc (sau sự đổ vỡ ở các nước như
Malaysia) trong triển khai dự án này.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét