Bí thư tỉnh ủy Trần Toàn Quốc (Chen Quanguo) tỉnh
Tân Cương tham dự một cuộc thảo luận tại Đại Hội Đảng CSTQ lần thứ 19, Bắc
Kinh, ngày 19/10/2017.REUTERS/Tyrone Siu/File Photo
Không thể im lặng mãi
trước những lời tố cáo của các tổ chức nhân quyền, của chuyên gia Liên Hiệp
Quốc, đe dọa trừng phạt của Quốc Hội Mỹ, Bắc Kinh buộc phải gián tiếp nhìn nhận
có nhà tù tập thể giam giữ người Duy Ngô Nhĩ ở Tân Cương.
Ngoại
trưởng Vương Nghị, trong tuyên bố ngày 13/11/2018 gọi đây là những «
trường đào tạo, giúp công dân thoát khỏi ảnh hưởng khủng bố, hội nhập vào xã
hội » trong chính sách « phòng ngừa bất ổn và khủng bố » của
Trung Quốc.
Toàn bộ
Tân Cương và 10 triệu dân Duy Ngô Nhĩ sống dưới ngọn roi của một bộ máy công an
trị có một không hai trên thế giới. Từ năm 2016, chính quyền tuyển mộ thêm
100.000 công an vũ trang bố trí khắp các thành phố và nông thôn. Hơn 100 sinh
viên từ Ai Cập, Thổ Nhĩ Kỳ hồi hương bị bắt, một số thiệt mạng trong nhà giam,
theo số liệu của Ủy ban Liên Hiệp Quốc bài trừ kỳ thị chủng tộc.
Ngoài
kềm kẹp thân thể, chính quyền Trung Quốc thiết lập một hệ thống giám sát điện
tử: camera nhận diện, máy đọc số xe, thiết bị bay tự hành, an ninh mạng
internet, điện thoại di động, xem lén điện thư… Trong thời gian này, khoảng một
triệu người Duy Ngô Nhĩ đã bị đưa vào các trại giam tập thể này nhân danh
« ổn định và hài hòa ».
Câu hỏi
đặt ra là vì sao Bắc Kinh tăng tốc trấn áp tại Tân Cương ? Vì sao phải cách ly
một phần mười dân Hồi giáo ?
Trong
chương trình « Décryptage/Giải mã » của RFI, Aynur Omer, nữ sinh viên Duy Ngô
Nhĩ, thành viên Hội Duy Ngô Nhĩ tại Pháp cho biết tình cảnh gia đình mình như
sau :
« Lần
đầu tiên tôi nghe nói đến trại cải tạo là vào tháng 6/2017 khi chú của tôi, một
công chức, bị bắt. Lúc đầu cha mẹ tôi trấn an là chú sẽ về thôi, sau đó gia
đình nói là chú bị bệnh phải lo điều trị, sau đó nói là chú đi xa không có tin
tức… Lúc đó mới biết là ở Tân Cương có nhà tù vĩ đại và chính quyền đang xây
rộng thêm. Lúc đầu tôi không tưởng tượng là cả triệu người bị giam ».
Sinh
viên Aynur Omer cho biết thêm hai người anh em trai của mẹ cũng bị bắt, một
người được thả còn một người vẫn bị giam. Bản thân cô cũng bị đe dọa không dám
về nước thăm gia đình, và cô đang chờ nhập quốc tịch Pháp để yên thân.
Theo
khuyến cáo của ngoại trưởng Trung Quốc thì công luận không nên nghe theo tin
đồn mà chỉ nên tin vào thông tin chính thức.
Trái
lại, theo Marc Julienne, chuyên gia của Viện Nghiên cứu Chiến lược Paris, sự
kiện Bắc Kinh giữ im lặng, không công khai nhìn nhận sự thật , chứng tỏ là
« có vấn đề »: chính sách giam cầm tập thể vừa vi phạm Hiến
Pháp Trung Quốc, vừa bất hợp pháp đối với luật quốc tế.
« Qua
các báo cáo thì chiến dịch bắt giam người Duy Ngô Nhĩ bắt đầu từ cuối năm 2016,
và chương trình xây dựng nhà giam lớn khởi công vào đầu năm 2017, phù hợp với
thông tin của cô Aynur Omer. Trung Quốc luôn chối là không có những trại tù cải
tạo theo nghĩa của các nước Tây phương. Trái lại, Bắc Kinh còn hãnh diện cho là
họ phát triển những trung tâm giáo dục, dạy nghề. Trên cơ sở lập luận chính
thức này, các học viên là những người tình nguyện xin vào trung tâm đào tạo,
trong đó họ được nội trú để học nghề »
Sinh
viên, doanh nhân có liên hệ với nước ngoài
Trong
tiến trình hoàn toàn trái phép này, nhân danh chống đe dọa khủng bố, cán bộ
đảng viên, công an, cảnh sát, quân đội đều có toàn quyền hù dọa, tra tấn để tìm
thông tin. Họ đe dọa sẽ trả đũa gia đình, thân nhân nếu người tù không hợp tác.
Ngay
giới doanh nhân, sinh viên có một thời gian sống ở nước ngoài cũng phải «
khai báo thành khẩn » với đảng Cộng Sản để được cải tạo và khoan hồng,
theo thuật ngữ, lời lẽ của chính quyền Trung Quốc từ thời « cách mạng
văn hóa, chống hữu khuynh » do Mao phát động. Chính vì thế mà chính
quyền Tập Cận Bình tuyên bố sẽ ra luật mới để hợp pháp hóa những « vùng
tối » trong chính sách đàn áp này. Chuyên gia Marc Julienne phân tích
:
« Đúng
là như thế. Các trại cải tạo ở Tân Cương là bất hợp pháp, Trung Quốc vẫn chưa
nhìn nhận. Trên thực tế, ngày 9 tháng 10 vừa qua, họ công bố luật mới. Tuy
nhiên, luật mới này thật sự chỉ là tu chính của một luật khác áp dụng tại địa
phương gọi là điều lệ chống cực đoan hóa tại Tân Cương. Thế nào là chống cực
đoan hóa ? Đó là một chương trình cải tạo « cá nhân và tập thể » qua các biện
pháp tẩy não học tập chính trị, theo dõi diễn biến tâm lý, sửa sai, học tiếng
quan thoại và luật Trung Quốc ».
Trung
Quốc giả điếc cho đến tháng 8 năm nay thì gặp phải hai sự kiện bắt buộc phải có
phản ứng cho dù cố lách.
Trường
dạy nghề, dùi cui và ngân sách của bộ Công An
Trước
hết là hình ảnh vệ tinh cho thấy trong vùng sa mạc hoang vu lần lượt mọc lên
những kiến trúc hình chữ nhật có tường cao bao bọc. Một nhóm phóng viên quốc tế
(AFP, BBC) tìm hiểu qua tài liệu chính thức, hóa đơn đặt hàng, giao hàng phát
hiện là toàn là dây kẽm gai, hơi cay, ghế tra tấn, 2.768 dùi cui, 1.367 đôi
còng sắt …
Thứ
đến, tại cuộc họp ở Genève ngày 10/08/2018, bà phó chủ tịch Ủy ban Liên Hiệp
Quốc bài trừ kỳ thị chủng tộc Gay McDougall chất vấn phái đoàn Trung Quốc: Có
đúng không ? « Nhân danh chống khủng bố và bảo vệ ổn định xã hội, chính
quyền Trung Quốc biến vùng tự trị Tân Cương của người Duy Ngô Nhĩ thành một
trại tập trung vĩ đại. Theo thẩm định, ít nhất một triệu người bị giam giữ
trong những nhà giam được gọi là để chống Hồi giáo cực đoan, và hai triệu người
khác nữa trong những nơi được gọi là trại cải tạo. Ở những nơi đó, họ bị nhồi
sọ chính trị ».
Phái
đoàn Trung Quốc không trả lời trực tiếp mà biện minh là « không kỳ thị
chủng tộc, không tra tấn ».
Chuyên
gia Marc Julienne: "Đó chính là điều nghịch lý trong thái độ của
Trung Quốc. Họ vẫn nói đó là các trung tâm dạy nghề trong khi mọi bằng chứng
thu thập được từ năm 2017 qua hình ảnh vệ tinh, nhân chứng sống, báo cáo, hóa
đơn đặt hàng, gọi thầu đều quy về một mối : đó là một chiến dịch quy mô trấn áp
đạo Hồi, bắt giam hàng loạt người dân trong cộng đồng Hồi giáo gồm đa số là Duy
Ngô Nhĩ và phần còn lại là Kazakhstan. Ngân sách xây « nhà trường » sao lại
thuộc bộ Công An ?"
Từ Tây
Tạng đến Tân Cương trong chính sách công an trị
Từ ba
năm nay Tân Cương yên tĩnh, Bắc Kinh khẳng định không một vụ khủng bố nào xảy
ra từ năm 2016, nhưng tại sao tăng tốc trấn áp ?
Theo
Human Rights Watch, các biện pháp tăng cường trấn áp tại Tân Cương được phát
động từ năm 2016 đúng vào năm Trần Toàn Quốc, sau 5 năm « bình định » vùng đất
Phật giáo Tây Tạng, được bổ nhiệm về khu tự trị người Hồi.
Tại Tây
Tạng, Trần Toàn Quốc sử dụng chiến thuật « thiên la địa võng »: Sa
thải hàng loạt cán bộ bị nghi ngờ có suy nghĩ độc lập. Toàn bộ hệ thống kênh
truyền hình Tây Tạng chỉ phát chương trình Trung Quốc, các nhà báo còn độc lập
bị thay thế bằng người của chế độ. Lãnh thổ Tây Tạng bị chia ô vuông như bàn
cờ, có một đồn cảnh sát chịu trách nhiệm, hộ khẩu trong mỗi tổ dân phố có hệ
thống theo dõi kép. Trong năm năm, Trần Toàn Quốc lập ra thêm 700 đồn cảnh sát,
84.100 tổ quản lý hộ khẩu, tuyển mộ thêm 12.000 công an để trấn áp mọi đề kháng
ở Tây Tạng.
Năm
2016, hung thần được bổ nhiệm làm bí thư Tân Cương. Theo chỉ thị của Trần Toàn
Quốc « các trung tâm dạy nghề phải được quản lý như trong quân đội,
phải bảo vệ như những nhà tù » (AFP).
Chỉ vì
con đường tơ lụa mới
Từ ba
năm nay Tân Cương yên tỉnh nhưng vì sao Bắc Kinh cần bàn tay thép của Trần Toàn
Quốc và kinh nghiệm trấn áp ở Tây Tạng để làm gì ?
Chuyên
gia Marc Julienne: « Các nguồn tin của tôi xác nhận là Trung Quốc kiểm
soát rất chặt, nhưng mối lo chính của họ là con đường tơ lụa mới, dự án cơ bản,
ưu tiên số một của chính sách kinh tế và đối ngoại của Bắc Kinh. Con đường tơ
lụa xuất phát từ Tân Cương, do vậy, một cách thuần lý, một cách « lô-gic » điểm
gốc phải ổn định. Vấn đề hiện nay là làm sao có thể biết trước là chính sách
đàn áp cho phép « bình định » được Tân Cương, hay trái lại, chỉ làm người dân
địa phương kháng cự mạnh mẽ hơn và làm tăng thêm khát vọng đòi độc lập.
Liệu
Tân Cương có may mắn hơn Tây Tạng hay không ?
Trong
bối cảnh quan hệ Mỹ-Trung căng thẳng trong nhiều mặt, ngoại trưởng Mỹ Mike
Pompeo nói đến biện pháp trừng phạt Bắc Kinh. Ngày 14/11 vừa qua, một nhóm dân
biểu và thượng nghị sĩ Hoa Kỳ thuộc cả hai đảng, đệ trình lưỡng viện Quốc Hội
một dự thảo nghị quyết kêu gọi hành pháp trừng phạt các quan chức cao cấp của
Trung Quốc, để trả đũa hành động vi phạm nhân quyền nghiêm trọng tại Tân Cương.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét