Bộ Trưởng Mattis thắp nhang tại chùa Trấn Quốc, Hà Nội.
Có thể hiểu “deadline” thực sự cho trữ lượng dầu khai thác ở
Việt Nam chỉ được khoảng 3 năm nữa, tức đến năm 2021 - trùng với kỳ đại hội đảng
lần thứ 13, nếu còn có đại hội này.
“Tin mừng”
“Móng mỏ Bạch Hổ còn quanh quẩn 10 triệu tấn, tối đa chỉ
khai thác được 4-5 năm nữa thôi”, ông Từ Thành Nghĩa - Tổng giám đốc
Vietsovpetro - thông báo “Tin mừng” tại Hội nghị tổng kết năm 2017 của Tập đoàn
Dầu khí Việt Nam (PVN) vào đầu tháng 2/2018. Điều đó có nghĩa là ngay cả mỏ Bạch Hổ - cung cấp sản lượng
lớn nhất, chiếm hơn 60% sản lượng của PVN từ xưa đến nay - đã vào giai đoạn suy
kiệt.
Thông tin trên rất dễ khiến giới chóp bu Việt Nam mất ngủ,
cho dù họ đã thừa biết thực trạng “thiếu ăn” đó, khi hầu hết các mỏ dầu ở Việt
Nam đều đã khai thác trong thời gian dài và hiện đang trong giai đoạn cuối dẫn
tới suy giảm sản lượng tự nhiên.
Cũng phá sản “tầm nhìn đến năm 2030” của ngành dầu khí Việt
Nam, đặc biệt dưới thời Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.
Vào năm 2010 - 2011, PVN và chính phủ của ông Dũng đã hết sức
lạc quan khi ước tính trữ lượng dầu của Việt Nam đủ để khai thác đến năm 2030.
Nhưng chỉ vài năm sau đó khi tốc độ khai thác được đẩy mạnh gấp đôi, “deadline”
cho trữ lượng dầu lại được gia giảm đến năm 2025.
Còn bây giờ thì chẳng còn ai nói đến “năm 2030” nữa.
Trong hai năm trở lại đây, “deadline” mới đã được thiết lập:
trữ lượng dầu chỉ còn đủ để khai thác trong 4 -5 năm.
Nhưng “deadline” trên cũng chỉ mang ý nghĩa hết sức tương đối.
3 năm khai thác tối đa là khoảng thời gian có thể dễ hình dung hơn.
Trong khi đó, Việt Nam vẫn phải tiếp tục thăm dò để gia tăng
trữ lượng dầu khí…
Nhưng theo báo cáo của PVN, gia tăng trữ lượng dầu khí năm
2017 đạt thấp hơn nhiều so với mục tiêu chiến lược đề ra. Mục tiêu đề ra trong
nước là 20-30 triệu tấn/năm và ở nước ngoài là 8-12 triệu tấn/năm (tổng cộng là
28-42 triệu tấn/năm) thì năm 2016, 2017 PVN đều không hoàn thành và đạt thấp
hơn nhiều (năm 2016 đạt 16,66 triệu tấn quy dầu và năm 2017 đạt 4,0 triệu tấn
quy dầu). Hầu hết các mỏ đều đã khai thác trong thời gian dài và đang trong
giai đoạn cuối dẫn tới suy giảm sản lượng tự nhiên hàng năm từ 15% tới trên
30%.
2017 là năm gia tăng trữ lượng dầu khí thấp nhất từ trước đến
nay, chỉ đạt 4 triệu tấn dầu, thấp nhất lịch sử. Một quan chức của PVN là Tổng
giám đốc Nguyễn Vũ Trường Sơn phải thừa nhận: “trước đây hàng năm, PVN khoan
30-40 giếng thăm dò, chi phí tốn từ 2-2,5 tỷ USD, gia tăng được 35-40 triệu tấn
quy dầu. Thế nhưng, từ 2015 trở lại đây, đầu tư của ta và nước ngoài chỉ đâu đó
400-500 triệu USD cho tìm kiếm thăm dò, giảm 5 lần so với trước”.
2015 cũng là một năm “lịch sử” dành cho ngân sách Việt Nam.
Khoảng trống toang hoác ngân sách
Sau tiết lộ chấn động “ngân sách trung ương chỉ còn 45 ngàn
tỷ đồng mà không biết chi cho cái gì” của Bộ trưởng kế hoạch và đầu tư Bùi
Quang Vinh vào cuối năm 2015, tình hình ngân sách chính phủ (bao gồm cả ngân
sách đảng cầm quyền) chưa bao giờ quay quắt như những năm sau đó. Đến đầu năm
2017, chính tân thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã phải thốt ra lời cảnh báo “sụp đổ
tài khóa quốc gia”. Tình trạng ngân sách cho đến lúc đó là “khó khăn gấp bội
năm 2016” - như tiết lộ của vài chuyên gia tài chính của chính quyền.
Một trong những “khó khăn gấp bội” như thế có nguồn gốc từ
thực trạng giảm thu trong xuất khẩu dầu thô. Từ năm 2015 đến nay, giá dầu thô
quốc tế đã sụt gần một nửa và do đó đã khiến số thu từ xuất khẩu dầu thô của Việt
Nam cũng giảm khoảng 40%, tức hụt đến 50.000 - 60.000 tỷ đồng.
Kết thúc năm 2017, lần đầu tiên sau nhiều năm ngân sách Việt
Nam bị hụt thu trên 3% so với dự toán đầu năm, phản ánh tình trạng sức khỏe của
nền kinh tế, các doanh nghiệp và người dân đang lao vào suy thoái năm thứ 10
liên tiếp, cùng ngày càng nhiều phản kháng xã hội nổi lên đối với chính sách
thuế “thu cùng diệt tận giai đoạn cuối” của Bộ Tài chính.
Kết quả thu ngân sách về thực chất chỉ đạt 96,8% dự toán của
năm 2017 là một chỉ dấu lớn cho thấy thu ngân sách 2018 nhiều khả năng còn tồi
tệ hơn năm 2017 và có thể sẽ sụt tới 5-7% so với dự toán đầu năm 2018, nếu
không tính tới phần đè dân thu thuế và “bán mình” - tức phải bán vốn nhà nước tại
các doanh nghiệp để có tiền trám vào khoảng trống toang hoác của ngân sách quốc
gia.
Đó chính là nguồn cơn vừa sâu xa vừa trực tiếp khiến chính
quyền Việt Nam phải tìm mọi cách tăng thu ngân sách, dù lẽ ra họ cần kéo giãn
tiến độ khai thác dầu để “bảo đảm an ninh năng lượng” như những từ ngữ hoa mỹ
và thời thượng hiện nay.
Tại kỳ họp quốc hội tháng 5 - 6 năm 2017, Chính phủ còn phải
nêu ra một đề xuất đặc biệt: gia tăng sản lượng khai thác dầu thô. Tuy nhiên,
phía Ủy ban kinh tế quốc hội lại “lăn tăn” trước đề xuất này. Lý do đơn giản là
trữ lượng dầu thô của Việt Nam chẳng còn bao nhiêu, do đó “cứ đào lên mà ăn”
như tốc độ hiện nay thì chẳng mấy lúc sẽ hết sạch.
Hy vọng cuối cùng Cá Voi Xanh
Một trong những tiềm năng có thể cứu vãn ngân sách là mỏ khí
đốt Cá Rồng Đỏ ở lô 136/03 thuộc Bãi Tư Chính. Nếu Repsol - một công ty Tây Ban
Nha liên doanh với Việt Nam - khoan thăm dò thành công thì ngân sách cùng chế độ
Việt Nam sẽ được chia phần không ít.
Nhưng nguồn thu ngoại tệ từ khí đốt của ngân sách Việt Nam lại
bị “đối tác chiến lược toàn diện” Trung Quốc thẳng tay bóp nghẹt.
Tháng Bảy năm 2017 đã xảy ra “biến lớn” ở mỏ khí đốt trên.
Nhiều nguồn tin quốc tế và trong nước cho biết vào ngày
24/7/2017, chính quyền Việt Nam đã phải yêu cầu ngừng hoạt động thăm dò khí đốt
của Repsol ngay tại Bãi Tư Chính - khu vực vẫn được Bộ Ngoại giao chiến đấu võ
miệng “thuộc vùng chủ quyền không tranh cãi của Việt Nam”. Tâm thế “giương cờ
trắng” quá dễ và quá nhanh vào lúc Trung Quốc mới chỉ tung một đòn phủ đầu tâm
lý là một bằng chứng không thể rõ hơn: Bộ Chính trị Hà Nội đã trở nên yếu ớt đến
mức bị “người đồng chí 4 tốt” o ép theo cách có muốn kiếm tiền ngay trong vùng
hải phận của mình cũng không còn được.
Sau thất bại ở Bãi Tư Chính, hy vọng hiếm muộn còn lại của
chính quyền Việt Nam chỉ còn là mỏ khí đốt Cá Voi Xanh ngoài khơi Quảng Nam, Quảng
Ngãi. Mỏ này có trữ lượng khoảng 150 tỷ mét khối - nơi mà tập đoàn dầu khí khổng
lồ ExxonMobil của Mỹ đã được giới quan chức Hà Nội bật đèn xanh cho việc chính
thức khởi động dự án đầu tư khai thác khí đốt tại mỏ Cá Voi Xanh.
Có thể xem mỏ Cá Voi Xanh là dự án dầu khí lớn nhất của Việt
Nam. Dự kiến khai thác khí ở mỏ này sẽ đóng góp gần 20 tỷ đô la vào ngân sách
Việt Nam.
Nhưng lại đang có những dấu hiệu cho thấy ExxonMobil phải tạm
ngừng khai thác mỏ Cá Voi Xanh do sức ép của Trung Quốc. Kịch bản thất bại đến
mất ngủ ở Bãi Tư Chính đang lặp lại, khiến giới chóp bu Việt Nam mất ăn dầu khí
ngay trên vùng lãnh hải của mình.
Trong bối cảnh ngân sách Việt Nam đang nhanh chóng cạn kiệt
và đặc biệt đang quá thiếu ngoại tệ để trang trải nợ quốc tế - lên tới 10 - 12
tỷ USD/năm, và để phục vụ cho nhu cầu nhập khẩu hàng hóa từ các nước, đồng thời
phải bảo đảm dự trữ ngoại hối, 20 tỷ USD là con số rất đáng để giới lãnh đạo Việt
Nam tỏ một chút can đảm trước “đồng chí tốt” Trung Quốc.
Trong cơn quẫn bách mất ngủ lẫn mất ăn, một khả năng có thể
đã xảy ra Hà Nội một lần nữa phải “cầu viện” Hoa Kỳ, mà cụ thể là kêu gọi một sự
hỗ trợ từ hải quân Hoa Kỳ. Những chuyến đi con thoi của hai bộ trưởng quốc
phòng Việt Nam Ngô Xuân Lịch và James Mattis giữa hai nước, cùng triển vọng một
tàu sân bay của Mỹ có thể hiện diện trong vùng biển Đà Nẵng, mà không phải là
Cam Ranh, trong thời gian tới rất có thể là một động tác phục vụ quan điểm
“tăng cường hơn nữa sự hiện diện của hải quân Hoa Kỳ ở Biển Đông” nhằm đối trọng
với những sức ép đang gia tăng không ngừng và có thể kích động chiến tranh từ
phía Trung Quốc. Và nhằm bảo vệ ExxonMobil và mỏ Cá Voi Xanh.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét