Ngày 29/8, tại Hội nghị Quân ủy Trung ương, Tổng bí thư đảng cộng sản
Nguyễn Phú Trọng lại kêu gọi phải đẩy lùi cái gọi là “tự diễn biến, tự
chuyển hóa”. Ngay sau đó, trong ngày quốc khánh 2/9, một đảng viên cộng sản kỳ cựu
và cũng là một trí thức, Giáo sư (GS) Tương Lai, đã ra tuyên bố rời bỏ
đảng cộng sản của Nguyễn Phú Trọng để tiếp tục trung thành với đảng Lao
Động của Hồ Chí Minh.
Theo như tôi hiểu, như vậy là đã có thêm một chính đảng công khai
ngoài đảng cộng sản ở trong nước, đó là đảng Lao Động. Đảng này có một
đảng viên công khai là GS Tương Lai và chúng ta vẫn chưa biết tên tuổi
công khai của những đảng viên khác.
Tuy thế, theo như GS Tương Lai tuyên bố, đảng Lao Động có nhiều cảm tình viên ở ngay trong đảng Cộng sản: “Tôi
hiểu rõ tôi không hề đơn độc. Trong Đảng còn nhiều đảng viên giữ được
lý tưởng và phẩm cách đảng viên Đảng của Hồ Chí Minh, họ đã và đang thầm
lặng nung nấu ý chí chiến đấu và bằng những cách riêng của mỗi người
đã, đang và sẽ đấu tranh làm cho Đảng trong sạch trở lại, xứng đáng với
vai trò lịch sử mà Đảng của Hồ Chí Minh từng có để cùng dân tộc đi tới
trong bối cảnh mới.”
Với tâm tình cực kỳ trân quý bất kỳ nỗ lực nào nhằm dân chủ hóa đất
nước, và rất yêu quý, tôn trọng GS Tương Lai, tôi cũng muốn thảo luận
thêm một vài vấn đề từ kiến thức hạn hẹp của tôi. Tôi ý thức rất rõ rằng
GS Tương Lai có tư duy, có chiến lược riêng và những gì ông phát biểu
trên truyền thông chưa chắc thực sự là những gì ông suy nghĩ mà có khi
lời phát biểu gây tranh cãi nào đó là để bảo vệ chính bản thân ông và
gia đình ông trong chế độ toàn trị.
Chiến thuật lập đảng chính thống của Hồ Chí Minh đã từng thất bại
Thật ra, chiến thuật mà GS Tương Lai đang áp dụng thì cố GS Hoàng
Minh Chính đã từng làm. Vào ngày 1/6/2006, GS Hoàng Minh Chính tuyên bố
“phục hoạt” đảng Dân Chủ Việt Nam. Hồ Chí Minh là người đã ra lệnh cho
GS Hoàng Minh Chính, dù đã là người cộng sản, vẫn đứng ra thành lập đảng
Dân Chủ vào năm 1944, để thu hút thành phần trí thức tham gia vào mặt
trận Việt Minh.
Khi cố GS Hoàng Minh Chính phục hoạt đảng Dân Chủ với tư cách là Tổng
thư ký vào năm 2006, ông lấy danh nghĩa chính thống, rằng đảng Dân Chủ
cũng là một đảng anh em với đảng Cộng sản, do Hồ Chí Minh sáng lập để
giới lãnh đạo cộng sản hiện tại không thể quy chụp đảng Dân Chủ là một
đảng “phản động”.
Tuy nhiên, sau khi cố GS Hoàng Minh Chính mất vào năm 2008, đến năm
2009 thì đảng Dân Chủ bị đàn áp và các lãnh đạo đảng cộng sản cầm quyền
vẫn chụp cái mũ “phản động”, “lật đổ chính quyền” cho các đảng viên đảng
Dân Chủ như Nguyễn Tiến Trung…
Do đó, tôi nghĩ rằng, nếu như đảng Lao Động bắt đầu phát triển lên
được nhiều đảng viên như đảng Dân Chủ ngày trước, thì lãnh đạo đảng Cộng
sản sẽ đàn áp. Hệ thống tuyên giáo và truyền thông có thể nhào nặn ra
hàng ngàn lý do để chụp mũ GS Tương Lai và các đảng viên Lao Động khác
là “phản động” để bắt bớ.
Người chết không thể lãnh đạo
Nếu chúng ta sa lầy vào cuộc tranh luận thân phận thực sự của Hồ Chí
Minh là gì, công hay tội của ông ra sao, thì sẽ rất mất thời gian vì
trong hoàn cảnh các sử gia không được lên tiếng một cách trung thực ở
trong nước, các nguồn tài liệu bị hạn chế, bưng bít thì sẽ rất khó để có
cái nhìn toàn diện, khách quan về Hồ Chí Minh.
Ở đây, những người dù ủng hộ dân chủ nhưng vẫn thần tượng Hồ Chí
Minh, cần nhận thức rõ là ông Hồ đã mất vào ngày 2/9/1969. Ông sẽ không
bao giờ sống lại để lãnh đạo hay chỉ đạo một đảng nào nữa. Thế nhưng,
thời gian vẫn tiến về phía trước, đất nước vẫn tiến về phía trước và dân
tộc này cần những con người lãnh đạo khác, giải pháp khác, tư tưởng
khác phù hợp với hoàn cảnh đất nước hiện tại.
Giả sử ông Hồ sống lại vào thời điểm này thì chắc chắn cái nhìn của
ông sẽ khác với trước đây vì hoàn cảnh toàn cầu và Việt Nam đã thay đổi
quá nhiều: không còn chiến tranh lạnh nữa, không còn phân chia Nam – Bắc
Việt Nam nữa, hầu như không còn ai trên thế giới tin vào chủ nghĩa Mác –
Lênin nữa,…
Do đó, GS Tương Lai nên đưa ra cương lĩnh hành động cụ thể của đảng
Lao Động để người dân có thể biết và ủng hộ, tham gia. Ông nên cụ thể
hóa “tư tưởng Hồ Chí Minh” vào giải quyết từng vấn đề vĩ mô cụ thể của
đất nước. Và cương lĩnh đó phải bảo đảm rằng, có thể hiện thực được qua
các bộ luật chuẩn mực chứ không phải chỉ hô hào chung chung như các lãnh
đạo đảng cộng sản vẫn làm.
Vấn đề không phải là đảng nào được độc quyền nhà nước, mà là thể chế chính trị
Ở lời tuyên bố trích dẫn ở phần đầu, GS Tương Lai cũng như một số
đảng viên Cộng sản vẫn hy vọng họ có thể làm cho đảng cộng sản “trong sạch trở lại, xứng đáng với vai trò lịch sử mà Đảng của Hồ Chí Minh từng có để cùng dân tộc đi tới trong bối cảnh mới.”
Thực ra, vấn đề gốc rễ của Việt Nam là một đảng độc quyền chính trị,
đứng trên pháp luật, tước đoạt quyền làm chủ của người dân. Bất kỳ đảng
nào chủ trương độc quyền nhà nước cũng sẽ dẫn đến tình trạng suy đồi, hủ
bại như đảng cộng sản hiện nay, dù đảng đó có tuyên bố là đi theo tư
tưởng kiệt xuất của một vĩ nhân nào đó.
Đảng Dân Chủ, đảng Xã Hội, đảng Lao Động, hay Quốc Dân Đảng, đảng Đại
Việt,… nếu như đi theo con đường độc tài thì cũng sẽ làm lụn bại quốc
gia, bức hại dân chúng bằng cách bắt người, cướp của trái phép như tình
trạng đất nước hiện tại.
Do đó, cái chúng ta cần tập trung là giải pháp tổng thể cho quốc gia,
xây dựng nền tảng xã hội là pháp luật chuẩn mực, bắt đầu từ bản hiến
pháp của toàn dân. Tập trung vào các giải pháp cục bộ cho cá thể hoặc
đoàn thể sẽ lại quay lại con đường lầm lạc, mị dân từ ngày đảng Cộng sản
cướp chính quyền năm 1945 đến nay.
Bản hiến pháp chuẩn mực của toàn dân phải đáp ứng được các tiêu chuẩn
tối thiểu: đó là bảo đảm quyền công dân, quyền con người; bảo đảm
nguyên tắc tản quyền, phân quyền nhà nước; bảo đảm giới hạn quyền lực
nhà nước; và phải được toàn dân phúc quyết.
Bản Hiến pháp 1946 mà GS Tương Lai nhắc tới như kết quả của “tư tưởng
Hồ Chí Minh” cũng chưa bao giờ được người dân chuẩn thuận phúc quyết,
nên vẫn chưa thể là một bản Hiến pháp chuẩn mực. Nhà nước hiện tại không
phải là một nhà nước pháp quyền, dân chủ, cộng hòa chính danh.
Không phải tranh cãi lý luận, mà là xây dựng lực lượng
GS Tương Lai đã tự nhận mình là: “Kiên trì dấn thân vào cuộc đấu tranh trên bình diện tư tưởng và lý luận một cách công khai.”
Nhưng thực tế là về mặt tư tưởng và lý luận, đảng Cộng sản Việt Nam đã
hoàn toàn thất bại, thể hiện qua việc giới lãnh đạo, ban tuyên giáo cộng
sản không bao giờ dám đối thoại một cách thẳng thắn, công khai, công
bằng với các tri thức như GS Tương Lai, dù mới đây ông Võ Văn Thưởng –
Ủy viên Bộ Chính trị, trưởng ban Tuyên giáo Trung ương đã tuyên bố hùng
hồn là đảng cộng sản “không sợ đối thoại, không sợ tranh luận”.
Có lẽ chính GS Tương Lai đã nhận thấy điều đó nên ông đã quyết định
xây dựng đảng Lao Động. Điều buộc các lãnh đạo của đảng cộng sản phải
ngồi xuống đàm phán là thế và lực của các lực lượng độc lập ngoài đảng
cộng sản phải đủ mạnh, đủ đông.
Dù hiện tại như chính GS Tương Lai nhận xét: “Vì tôi biết rằng
hiện tại chưa có một lực lượng chính trị nào có thể thay thế đảng cầm
quyền hiện nay và kinh nghiệm lịch sử cho thấy chỉ những người cộng sản,
những người đảng viên trong nội bộ đó tự chuyển biến để mà giải quyết
vấn đề thay đổi thế chế chính trị giống như những nước xã hội chủ nghĩa
khác đã làm.”
Đúng là hiện tại chúng ta chưa thấy có chính đảng nào công khai đủ
thế lực ngang ngửa với đảng cộng sản. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa
là trong tương lai sẽ không có. “Kinh nghiệm lịch sử” cũng cho chúng ta
thấy một điều khác, đó là “Tuy mạnh yếu có lúc khác nhau, Nhưng hào kiệt thời nào cũng có” (Bình Ngô đại cáo – Nguyễn Trãi).
Trong hoàn cảnh nhà cầm quyền cộng sản đang bắt bớ hàng loạt những
người hoạt động trong phong trào dân chủ, trong các hội nhóm xã hội dân
sự, các bloggers, việc GS Tương Lai tiếp tục tuyên bố trung thành với
một đảng khác đảng cộng sản, thực sự là một việc làm đầy dũng cảm và cần
thiết, để nhà cầm quyền biết rằng họ sẽ không bao giờ có thể làm tất cả
người dân Việt Nam run sợ.
Do đó, tôi chúc GS Tương Lai và các đảng viên cộng sản thật sự yêu
nước thương nòi khác sẽ xây dựng được đảng Lao Động đủ mạnh để thúc đẩy
tiến trình dân chủ hóa thật sự của đất nước, trên nền tảng một bản hiến
pháp chuẩn mực, dù có theo tư tưởng Hồ Chí Minh hay không. Tôi cũng chúc
tất cả các đảng phái chủ trương dân chủ hóa đất nước bằng con đường ôn
hòa, sẽ vượt qua thử thách, trở ngại để đi tới thành công.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét