Giáo sư Tương Lai.
Nhà trí thức bất đồng hàng đầu ở Việt Nam, Giáo sư Tương
Lai, từng là thành viên nhóm cố vấn cho các cựu Thủ tướng Võ Văn Kiệt và Phan
Văn Khải, tuyên bố dứt bỏ mọi liên hệ với Ðảng Cộng sản Việt Nam ngay vào ngày
Quốc khánh 2017 của Việt Nam. Cựu Viện trưởng Viện Xã hội học Việt Nam này trả
lời đài VOA về tuyên bố bỏ đảng bị Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng thao túng trong
cuộc phỏng vấn sau đây:
Giáo sư Tương Lai tuyên bố bỏ Đảng Cộng sản Việt Nam
Giáo sư Tương Lai: Tuyên bố của tôi mà một vài đài xem không
kỹ, nghe không kỹ cho nên nói chưa chính xác, tôi xin nói lại, tuyên bố của tôi
là dứt bỏ mọi liên hệ với đảng Nguyễn Phú Trọng thao túng để tiếp tục chiến đấu
với tư cách là đảng viên Đảng Lao động, đảng của Hồ Chí Minh.
Toàn bộ nội dung của vấn đề gói gọn trong cái câu mà tôi đưa
lên hàng đầu ấy. Tôi dứt bỏ mọi liên hệ với cái đảng hiện nay, là đảng do Nguyễn
Phú Trọng đang thao túng, không còn là đảng của Hồ Chí Minh nữa, để tiếp tục
chiến đấu với tư cách là đảng viên của Đảng Lao động Việt Nam, là đảng của Hồ
Chí Minh. Tôi muốn nhấn mạnh điều ấy.
VOA: Hiện nay ở Việt Nam chỉ có một đảng lãnh đạo duy nhất
đó là Ðảng Cộng sản Việt Nam, xuất thân từ Đảng Lao động, đảng của Hồ Chí Minh
– như vậy Ðảng Cộng sản Việt Nam hiện nay vẫn là Đảng Lao động?
GS Tương Lai: Vấn đề đề chính là chỗ ấy. Với tuyên bố này của
tôi, tôi muốn tách bạch nó ra. [trong tuyên bố] tôi nói rằng khi mà cái đảng
Nguyễn Phú Trọng thao túng, không chỉ riêng Nguyễn Phú Trọng thôi, mà trước đó
là Nông Đức Mạnh và những người khác nữa – thao túng thì nó không còn là đảng của
Hồ Chí Minh nữa.
Nhưng tôi vẫn ở lại trong cái đảng này để làm gì? Ở lại
trong cái đảng này để biết rằng có những đảng viên Đảng Lao động hiện đang sinh
hoạt trong cái đảng bị Nguyễn Phú Trọng thao túng. [Họ] bất đồng ý kiến sâu sắc
với Nguyễn Phú Trọng và bè lũ. Nhưng chúng tôi hy vọng rằng có rất nhều người,
kể cả những người ở mức độ rất cao, cũng giống như chúng tôi hiện nay là bất
bình và không chấp nhận sự thao túng đó của Nguyễn Phú Trọng. Chúng tôi tìm mọi
cách để mà chuyển biến dần để để làm cho cái tư tưởng giáo điều, bảo thủ, lệ
thuộc vào Trung Quốc, được chính quyền Bắc Kinh bảo kê cho họ giữ lấy quyền lực,
làm thân phận chư hầu cho Trung Quốc. Chúng tôi phản đối điều đó. Nhưng mỗi một
người, tùy theo vị trí mà có cách hành động. Và vì vậy, khi tôi ở trong đảng
này, nhưng không bao giờ tôi hành động theo đường lối, chủ trương, chỉ thị của
đảng do Nguyễn Phú Trọng thao túng cả. Chúng tôi vẫn chiến đấu, vẫn hành động với
tư cách một đảng viên của Đảng Lao động Việt Nam chưa bị tha hóa dưới sự thao
túng của Nguyễn Phú Trọng.
VOA: Hiện nay số người có tư tưởng theo Đảng Lao động nguyên
thủy của Hồ Chí Minh còn nhiều hay không, hay đa số đều đi theo Ðảng Cộng sản
hiện nay của Nguyễn Phú Trọng rồi?
GS Tương Lai: Tôi không nghĩ như vậy. Đấy là ông nghĩ như vậy,
chứ không phải là tôi nghĩ như vậy. Tôi nghĩ rằng trong cái đảng hiện nay có rất
nhiều người phản đối sự thao túng của Nguyễn Phú Trọng. Và với tư cách là đảng
viên, họ chiến đấu cho lý tưởng của Đảng Lao động Việt Nam khi họ tham gia, chứ
họ không chịu sự thao túng của Nguyễn Phú Trọng.
Khi tôi tuyên bố vấn đề này, chính là tôi muốn rạch ròi cái
vấn đề này ra.
VOA: Khi Giáo sư đưa ra tuyên bố này, trong mấy ngày qua,
Giáo sư có gặp khó khăn gì từ phía đảng cầm quyền hiện nay không?
GS Tương Lai: Chắc chắn là người ta không đồng ý với tôi, và
người ta cũng sẽ tìm cách khống chế, đàn áp. Cái đó tùy thuộc vào diễn biến của
tình hình. Và tôi nghĩ hiện nay, chưa biết họ sẽ hành động như thế nào, nhưng
đã dấn thân vào cuộc đấu tranh thì phải chấp nhận tất cả những gì có thể diễn
ra.
VOA: Trong một bà viết ngày 21 tháng 8, Giáo sư có nói lý do
tại sao Giáo sư nói chuyện, trả lời phỏng vấn báo đài nước ngoài. Xin hỏi Giáo
sư rằng báo đài nước ngoài, trong đó có đài VOA của chúng tôi, hiện nay vẫn bị
xem là báo đài của lực lượng thù địch phải không?
GS Tương Lai: Tôi không biết về phía nhà cầm quyền nghĩ như
thế nào, nhưng cá nhân tôi không nghĩ đó là một lực lượng thù địch, thì tôi mới
trả lời ông chứ. Nếu tôi nghĩ là lực lượng thù địch thì tôi trả lời ông làm gì.
Nhưng mà vì trong cái chế độ toàn trị, phản dân chủ, trên các tờ báo chính thống
của nhà nước, nó chỉ có một chiều, cho nên người ta không nghe được thông tin một
cách khách quan và thông tin chính là một cái nguồn sống của con người.
Tôi không nghĩ tất cả các thông tin của các đài nước ngoài,
trong đó kể cả đài [VOA] của các ông, đề nói lên sự thật cả đâu, cũng có nhiều
cái, nhiều chỗ bịa xạo.
VOA: Nếu tư tưởng của Đảng Lao động Việt Nam của Hồ Chí Minh
của ông sẽ trở nên chính thống, phổ biến trở lại ở đất nước Việt Nam, thì quan
điểm của ông vẫn tiếp tục là chỉ có một đảng lãnh đạo – đó là Đảng Lao động Việt
Nam thôi?
GS Tương Lai: Không. Bây giờ vấn đề đa nguyên, đa đảng mới
được đặt ra. Những người trí thức như tôi hiểu rằng cái gì mà độc quyền, cái đó
đi đến sai lầm. Muốn có dân chủ, phải có đối lập và phải có phản biện. Vì vậy
đa nguyên và đa đảng là là một nhu cầu của cuộc sống. Chỉ có cái đảng toàn trị,
họ sợ sự phản biện, họ sợ sự đối lập, cho nên họ bằng bạo lực, bằng lừa bịp để
họ cấm đoán điều này.
Nhưng trong thực tế không phải như vậy. Chính ông Hồ Chí
Minh, trước đây khi thành lập chính phủ liên hiệp kháng chiến sau năm 1946, sau
Cách mạng tháng 8, thì đó là chính phủ đa đảng đấy chứ. Và chí ít sau đó cũng
có 3 đảng, Đảng Lao động Việt Nam, Ðảng Dân chủ, và Đảng Xã hội Việt Nam, chính
là do ông Hồ Chí Minh chủ động thúc đẩy việc thành lập, và tạo mọi điều kiện để
thành lập. Ðảng Dân chủ là đảng của các nhà thông thương, các nhà kinh tế. Đảng
Xã hội là đảng của các nhà trí thức.
VOA: Nếu Giáo sư có một đề nghị về cơ cấu của đảng để lãnh đạo
đất nước, thì Giáo sư đề nghị như thế nào cho Ðảng Cộng sản hiện nay?
GS Tương Lai: Như tôi đã nói ngay từ đầu – sự vật nó vốn là
đa nguyên. Một cấu trúc phải đa nguyên mới có thể phát triển. Vì thế tư tưởng
đa đảng, đa nguyên bây giờ mới có, mà nó đã có từ lâu rồi. Mà nạn nhân đầu tiên
– nói đầu tiên có lẽ cũng không phải hoàn toàn đúng, nhưng rõ nhất là ông Trần
Xuân Bách, lúc bấy giờ là ủy viên bộ chính trị, bí thư trung ương đảng, là một
người rất thông minh và tài năng. Tôi được tiếp xúc với ông nhiều lần, và tôi
biết đấy là một người rất tâm huyết. Ngay khi ông vừa mới đề xướng ra ý này thì
đã bị Nguyễn Văn Linh “dập nát đầu” ngay lập tức, và đuổi ra khỏi trung ương
ngay, kỷ luật ngay. Thì đấy là cái tấm gương, một bài học để cho những người
sau này, tuy rằng muốn có tư tưởng đó, cũng không dại gì bộc lộ tư tưởng sớm
đâu, họ vẫn phải giữ gìn lại để khi có điều kiện, có thời cơ thì họ mới đề xuất
điều này ra. Đấy là bài học lịch sử mà những người am hiểu thời cuộc đều biết cả.
Không thể gói gọn một gói là tất cả những đảng viên của đảng cầm quyền hiện nay
là đều vất đi, đều hư hỏng, nhất là những bộ phận cấp cao – nói như thế là
không am hiểu tình hình.
VOA: Từ cái bài học mà Giáo sư phân tích cho đến nay thì,
bây giờ dù muốn dù không, cũng không có thêm một hoặc hai đảng nào khác để có
thể có tiếng nói đối lập với Ðảng Cộng sản hiện nay.
GS Tương Lai: Đấy là ông ngồi bên ngoài nhìn tình hình, thì
ông nói như vậy. Và đấy là một sự nhầm lẫn rất lớn. Còn chúng tôi ở trong cuộc,
ở trong nước, chúng tôi hiểu tình hình hơn các ông. Và chúng tôi hiểu rằng
không phải ông Nguyễn Phú Trọng và những người phe cánh của ổng muốn làm gì thì
làm đâu. Họ biết rất rõ, uy tín của họ đang lung lay. Nếu mà không có sự hà hơi
tiếp sức của Bắc Kinh thì họ đã bị đổ vỡ từ lâu rồi. Cho nên những người đấu
tranh để đòi hỏi dân chủ hóa, càng ngày càng thúc đẩy phong trào dân chủ hóa mạnh
bao nhiêu, thì càng tạo điều kiện để thay đổi thế chế. Khi nói thay đổi thể chế,
chúng tôi muốn nói thay đổi một cách hòa bình, chuyển hóa dần dần, để các tư tưởng
bảo thủ, trì trệ một duy trì một chế độ toàn trị phản dân chủ dần dần phải thay
đổi, và thay đổi vào đó là một chế độ dân chủ hơn. Đương nhiên dân chủ không thể
một sớm một chiều mà có được. Dân chủ phải là kết quả của một quá trình đấu
tranh lâu dài với nhiều phương thức, nhiều hoạt động, nhiều lực lượng, nhiều sự
phối hợp và tùy theo tình thế. Ví dụ, khi Obama trải thảm đỏ để Việt Nam có thể
dứt bỏ mối quan hệ với Trung Quốc đi, thì Nguyễn Phú Trọng vẫn dùng chính sách
đu dây, vẫn bám chặt lấy Trung Quốc. Và thời cơ đó qua đi rồi. Đến bây giờ ông
Trump lên – tôi không bình luận về nước Mỹ, nhưng có một sự thật là ông Trump
không phải là người quan tâm lắm về những vấn đề nhân quyền và vấn đề dân chủ ở
nước các anh. Và ông ta là một doanh nhân, ông ta muốn cái gì phải có tiền đếm
được, thì vấn đề này trở nên khó khăn. Thì đấy, có những thời cơ, nhưng biết
đâu với một diễn biến nào đó, Bởi vì tình hình thế giới, tình hình chính trị của
khu vực đang diễn biến rất khác thường. Chính những diễn biến khác thường ấy tạo
nên những tiền đề mà những người dám đấu tranh và biết phương thức đấu tranh một
cách ôn hòa. Đến một lúc nào đó, thì lượng sẽ đổi thành chất, và lúc bấy giờ nó
có những đột biến, thì cái đó không ai lường trước được cả.
VOA: Cám ơn Giáo sư đã trả lời phỏng vấn của đài VOA.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét