Tù nhân lương tâm Nguyễn Mai Trung Tuấn. Hình chụp năm 2015. Photo: RFA
Đi tù ở tuổi vị thành niên
Nguyễn Mai Trung Tuấn, thành viên trẻ tuổi nhất trong nhóm
tám thành viên của một gia đình chống cưỡng chế đất tại Thạnh Hóa, tỉnh Long An
bị kết án tù vừa được cho về nhà trước thời hạn 6 tháng, chia sẻ về thời gian
hơn 2 năm tù đày khi em tròn 15 tuổi.
“Họ nhốt em từ 9 giờ sáng cho tới 11 giờ đêm và không cho em
ăn uống gì hết. Họ nói ‘Bây giờ mày khai không? Mày không khai là tao giết
mày’. Em nói “Tôi không có gì để khai. Gia đình tôi hoàn toàn bị mất tất cả rồi’.
Lúc đó họ còng tay chân em lại. Đến chiều, họ đánh vào ngực em, đá vào hông em.
Em thì có tiền sử bị hen suyễn và bị bệnh tim, cho nên em rất mệt. Em có nói ‘Sức
khỏe của tôi bây giờ bị kiệt sức. Cần được cấp cứu’. Em nêu ra vậy nhưng họ bỏ
mặc em trong phòng và đóng cửa lại. Một lúc sau là em ngất luôn.”
Lời bộc bạch vừa rồi là của em Nguyễn Mai Trung Tuấn, có thể
được xem như một dân oan trẻ tuổi nhất tại Việt Nam phải chịu án tù vì đã cùng
gia đình phản đối chính quyền địa phương “cướp đất” hồi trung tuần tháng 4 năm
2015.
Sau khi về đến nhà vào tối ngày 31 tháng 8 từ Trại giam Long
Hòa, Bến Lức, tỉnh Long An, sáng sớm hôm sau, em Nguyễn Mai Trung Tuấn mở đầu
cuộc trò chuyện cùng Hòa Ái với những hồi ức mà em bị tổn thương nặng nề về thể
chất lẫn tinh thần.
Em Nguyễn Mai Trung Tuấn cho biết bản thân và gia đình đón
nhận thông tin nhà cửa bị di dời từ năm 2009. Vụ việc kéo dài cho đến ngày 14
tháng 4 năm 2015, gia đình chọn cách đốt nhà, ném bom xăng và tạt axit lực lượng
cưỡng chế để phản đối chính quyền đã đẩy họ vào con đường cùng do đền bù với mức
giá rẻ mạt, không đủ cho việc tái định cư.
Cơ quan chức năng bắt giữ 13 thành viên của gia đình, trong
đó có ba mẹ và cả em Nguyễn Mai Trung Tuấn vì đã làm cho 20 người của lực lượng
cưỡng chế bị thương.
Biến cố của gia đình xảy ra vào ngày 14 tháng 4 năm 2015,
khi em Nguyễn Mai Trung Tuấn được 15 tuổi. Và những gì diễn ra tại buổi hỏi
cung trong cùng ngày 14 tháng 4 là ký ức hằn sâu trong tâm trí của một cậu bé
tuổi vị thành niên, theo như lời em vừa thuật lại. Không chỉ thế, phiên tòa sơ
thẩm tuyên bản án tù về tội danh ‘cố ý gây thương tích’ theo Khoản 3 Điều 104 Bộ
Luật Hình sự Việt Nam dành cho bị can Nguyễn Mai Trung Tuấn cũng sẽ không bao
giờ phai nhòa đối với em. Nguyễn Mai Trung Tuấn nhớ rõ từng chi tiết tại phiên
tòa sơ thẩm, diễn ra vào ngày 22 tháng 11 năm 2015:
“Khi tuyên án em 4 năm 6 tháng ở tòa sơ thẩm thì em có hô là
‘Đả đảo Cộng Sản Việt Nam-Đả đảo bản án bất công-Đả đảo phiên tòa xét xử không
công khai’. Em bị khống chế lên xe. Em vẫn la lên như thế khi lên xe thì có 3
người trấn áp em, đánh vào mặt em, đá vào ngực em.”
Bước vào tuổi đời vừa mới lớn, cậu bé Nguyễn Mai Trung Tuấn
đối diện với những năm tháng tù đày đầy bạo lực và sự nhẫn tâm của nhân viên trại
giam. Em cho biết trong suốt 2 năm 24 ngày ở tù, em phải làm công việc dọn dẹp
vệ sinh, bị chích điện 2 lần, liên tục bị nhân viên trại giam đe dọa, như lấy
dao mổ bụng và em cũng từng tuyệt thực 5 ngày để phản đối tình trạng phạm nhân
bị đánh đập.
Tiếp tục đấu tranh
Anh Trịnh Bá Phương và bà con dân oan Dương Nội. Courtesy:
Facebook Trịnh Bá Phương
Trả lời câu hỏi của RFA rằng bên cạnh những ký ức buồn, có
điều gì khiến em lưu luyến trong thời gian hơn 2 năm tù tại Trại giam Long Hòa
hay không, Nguyễn Mai Trung Tuấn nói rằng em được gặp gỡ và sống cùng các phạm
nhân mà sự đồng cảm của những hoàn cảnh cùng khổ đã giúp cho em vững vàng hơn:
“Những phạm nhân đó biết gia đình em bị mất đất mất nhà và
vì em chống đối nên em bị bắt bỏ tù. Họ cũng đồng cảm với em và có nói rằng ‘Nếu
như là anh, chị thì anh, chị cũng sẽ chống đối như thế tại vì gia đình chỉ còn
một phần đất mà cha mẹ bị bắt nữa’.”
Từ sự đồng cảm, cậu bé tuổi vị thành niên Nguyễn Mai Trung
Tuấn còn có lòng thương cảm dành cho các phạm nhân lớn tuổi hơn mình. Cậu kể về
trường hợp của một phạm nhân là người bán hàng rong, bị đi tù vì đã đốt chiếc
xe là phương kế sinh nhai duy nhất của gia đình, khi lực lượng trật tự đô thị
mang chiếc xe bán hàng đi. Hành trang sau khi ra tù của cậu thanh niên 17 tuổi
Nguyễn Mai Trung Tuấn là lời nhắn gửi của các phạm nhân đến cộng đồng nhờ giúp
đỡ lên tiếng đấu tranh cho những tù nhân bị tra tấn và bị đối xử một cách vô
nhân đạo:
“Em rất thương các anh, chị phạm nhân. Họ bị ép cung trong
lúc hỏi cung và họ bị đánh đập rất dã man, rất tàn bạo. Thậm chí, họ không được
cho gia đình thăm gặp. Nếu họ phản đối thì bị bắt làm những công việc nặng
không phù hợp với sức khỏe của họ và những người Cộng Sản của trại giam cho là
họ chống đối, kỷ luật các anh, chị và đánh anh, chị đến nỗi họ đập đầu vào tường
tự giận.”
Ra tù với tình trạng sức khỏe không tốt, nhưng tinh thần của
Nguyễn Mai Trung Tuấn thật rắn rỏi với lời khẳng định:
“Em vẫn tiếp tục đấu tranh để đòi lại công lý, đòi lại dân
chủ nhân quyền cho gia đình em và cho cả những người dân Việt Nam bị đán áp, áp
bức, bị bắt bỏ tù.”
Đài Á Châu Tự Do ghi nhận cộng đồng cư dân mạng xã hội bày tỏ
sự vui mừng trước thông tin Nguyễn Mai Trung Tuấn cùng 7 thành viên của gia
đình được ra tù. Họ chào đón và ủng hộ em với ý chí chọn lựa tiếp tục con đường
không bị khuất phục trước những bất công của xã hội.
Anh Trịnh Bá Phương, một cư dân mạng và cũng là con trai của
tù nhân lương tâm Cấn Thị Thêu từng hai lần bị tuyên án tù vì đấu tranh giữ đất
và chống tham nhũng, chia sẻ rằng những người con của các dân oan như chính anh
hay Nguyễn Mai Trung Tuấn và nhiều người khác nữa sẽ không đơn độc trong những
ngày tháng của cuộc đấu tranh vì xã hội tốt đẹp hơn, tương lai đất nước tươi
sáng hơn với cuộc sống của dân chúng bình đẳng và nhân bản hơn. Anh Trịnh Bá
Phương cho biết rất xúc động trước tấm lòng của nhiều người dành cho tù nhân
lương tâm trẻ tuổi nhất Nguyễn Mai Trung Tuấn, dành cho những đứa bé là con của
2 nữ tù nhân lương tâm Blogger Mẹ Nấm-Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và Trần Thị Nga,
cũng như dành cho 3 anh em của gia đình mình. Anh Trịnh Bá Phương kể lại một
vài kỷ niệm của riêng anh:
“Khi bước chân đến Sài Gòn, lúc đầu tiên bắt chiếc xe Uber
thì anh lái xe đã nhận ra em và anh ấy đã chở đi qua nhiều tuyến phố. Sau đó
anh ấy không lấy tiền và nói muốn chia sẻ cùng với em. Trong lần mới gần nhất
em thăm mẹ em vào ngày 6 tháng 7. Khi em đến Pleiku thì bạn bè và các anh em trong
đó dành cho gia đình em tình cảm rất lớn. Khi em vừa vào đến nơi thì có bạn đã
chuẩn bị một chiếc xe ô tô, dự định đưa em đến trại giam Gia Trung luôn ngay
chiều khi em vừa đến Pleiku. Tuy nhiên, em cũng lo sợ vì muộn giờ. Đến sáng hôm
sau, có một bạn khác mà em được biết anh ấy là một giang hồ, anh ấy đã chuẩn bị
một chiếc xe 4 chỗ để đưa em, bạn em cùng 1 người dân Dương Nội đến thẳng trại
giam Gia Trung.”
Cậu thanh niên Nguyễn Mai Trung Tuấn hay anh Trịnh Bá Phương
đều nói với RFA rằng niềm tin của họ về sự dấn thân, tiếp bước thế hệ ông bà,
cha mẹ mình chắc chắn sẽ gặt hái kết quả vì có sự đồng lòng của những người với
tên gọi “dân oan”.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét