
Liệu Aung San Suu Kyi có bị thu giải Nobel hòa bình?
Trong bài "Ủn, Block và cấm vận" tôi khuyên „chớ hy vọng nhiều vào sự
chuyển đổi ngoạn mục ở Myanmar“, có bạn không đồng ý. Tôi không phải là
một nhà phân tích chính trị có kinh nghiệm, ngược lại là đằng khác. Tôi
chỉ biết từ bản thân mình: học tập lối suy nghĩ văn minh khó như thế
nào.
Dân tộc Myanmar đã chấp nhận chế độ độc tài 50 năm, chắc chắn phải có
lý do của nó. Chế độ độc tài không tự nhiên tồn tại lâu dài để phá huỷ
mọi cấu trúc kinh tế xã hội xứ đó như vậy. Nói một cách khác: Chế độ bạo
tàn không phải do bạo chúa tạo ra, mà do dân chúng cho phép nó tồn tại.
Cùng thời gian với việc Pháp đô hộ Đông Dương thế kỷ 19, Myanmar cũng
bị Anh thôn tính và sát nhập vào khối „British India“ (Anh-Ấn). Phong
trào Ghandi đã buộc Anh phải từ bỏ chế độ thuộc địa ở tiểu lục địa Ấn Độ
và từ đó hình thành các nhà nước: Ấn Độ, Pakistan, Bangla Desh, Sri
Lankavà Myanmar. Lịch sử ngàn năm của vùng này là lịch sử của các cuộc
xung đột tôn giáo cũng như chủng tộc đẫm máu, là lịch sử của các chế độ
nô lệ nặng nề, phân chia xã hội thành các giai tầng khác nhau.
Vì vậy mặc dù ở tất cả các nước này đều có chế độ dân chủ đại nghị,
có nhiều đảng phái chính trị, có nền kinh tế thị trường, nhưng chưa nước
nào đi xa. Thậm chí Sri Lanka vẫn còn ngập trong nội chiến đến tận 2010
với hàng trăm ngàn người chết. Ở những nền „dân chủ“ này, số phận người
dân nông thôn, nhất là phụ nữ, cũng khốn nạn như ở bất cứ địa ngục trần
gian nào.
Riêng ở Myanmar thì tư tưởng XHCN đã đưa tướng Nê-Win lên cầm quyền
từ 1962 và hậu quả ra sao thì cả thế giới đều thấy. Cái gọi là Liên bang
Cộng hòa XHCN Burma (Tên trước kia của Myanmar) không những đã biến từ
một vùng đất giầu có nhất Đông Nam Á thành một địa chỉ cứu trợ nhân đạo
thường niên của Liên Hiệp Quốc, mà còn duy trì một cuộc nội chiến kéo
xuyên thế kỷ chống lại các cuộc nổi dậy của các dân tộc Shan, Karen và
người Kachin theo thiên chúa giáo. Bên cạnh cái nồi da xáo thịt đó còn
có cuộc chiến tranh thuốc phiện giữa các băng đảng người Hoa và ngượi
Bamar. Tất cả những xung đột đó là mảnh đất cho chế độ bạo tàn. (1)
Người Hồi giáo ở đâu đó vẫn bị coi là hung dữ thì ở Myanmar lại trở
thành sắc dân bị đàn áp nhất, yếu hèn nhất. Việc đàn áp người Rohingya
do các Phật tử Myanmar gây ra lâu nay ít đươc biết đến, vì nó bị tội ác
của giới quân sự Miến Điện che lấp. Số phận bi thảm của một triệu người
Rohingya cũng bị khuất sau số phận của 51 triệu người Miến Điện. Chỉ sau
khi chính quyền dân sự của khôi nguyên Hòa bình Aung San Suu Ky ra đời,
nhân lọai mới biết rằng đạo Phật có thể khác hẳn những gì người ta biết
qua tư tưởng của Dalailama, hay qua các bài thiền của Làng Mai.
Chiến thắng của phe dân chủ Myanmar đưa uy tín một số tổ chức Phật
giáo Myanmar lên cao đã khiến cho cuộc diệt chủng người Rohingya của các
thế lực này trở nên có hệ thống. Aung San Suu Kyi, niềm hy vọng của cả
nhân loại tiến bộ, đã không có bất kỳ hành động nào để chặn đứng cuộc
thảm sát này. Phải chăng bà bị giới quân sự trói tay? Nhưng điều gì đã
khiến bà, một chiến sỹ nữ quyền, lên tiếng bác bỏ các cáo buộc của người
Rohingya về các vụ hãm hiếp hàng loạt? Tình cảm dân tộc chăng? Một
chính khách vỹ đại cũng vẫn có lúc quay về con người tầm thường.
Làn sóng kêu gọi đòi lại giải hòa bình Nobel của bà Aung mấy hôm nay
đang dâng cao trên mạng. Nhiều chính sách ưu tiên đầu tư cho Myanmar
đang bị xem xét. Một số nhà đầu tư vùng Vịnh đang dừng các hoạt động của
họ ở Myanmar.(2)
Cuộc cách mạng dân chủ Myanmar với ngọn cờ của nó mà nhiều người
Việt, trong đó có tôi, đã hết lời ca ngợi, cũng có những vết đen ghê
người. Còn một quãng đường xa nữa, cuộc cách mạng đó mới đến đích.
Tôi nêu tất cả những chuyện lịch sử khó hiểu này của nước Myanmar ra
chỉ để nói lên sự thật cay đắng: Mỗi dân tộc chỉ được hưởng thành quả
tương xứng với tầm vóc văn hóa, lịch sử của chính dân tộc đó.
Hiểu được như vậy, chúng ta sẽ không cảm thấy bất hạnh khi biết giáo
sư Tương Lai tuyên bố ra khỏi đảng để sống với quá khứ Hồ Chí Minh của
ông. Lý lẽ của ông là điều đáng tranh luận, nhưng ông dám làm theo lương
tâm là điều không ai có thể bác bỏ.
Những người chửi bới ông thực ra đang suy nghĩ giống những tăng lữ
phật giáo Myanmar, hiện đang chôn vùi thành quả của chính họ và nhân
dân.
Hiểu như vậy chúng ta sẽ thấy người Áo, người Do Thái, hay người Việt
Nam chỉ xứng đáng được hưởng một giang sơn như tầm vóc và sự hy sinh
của họ mà thôi. Nghe thấy buồn nhưng chẳng có cách nào khác. Cứ đi rồi
sẽ đến!
An ủi duy nhất là cái thiện cuối cùng sẽ thắng, nếu không thì giờ đây
ngồi trong hang, ăn lông ở lỗ làm sao ai có Facebook để like và
unfriend nhau.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét