Tổng thống Mỹ Donald Trump và chủ
tịch Trung Quốc Tập Cận Bình tại Mar-a-Lago, Florida, 06/04/2017. REUTERS/Carlos Barria
Thông tín viên Frédéric Schaeffer
của Les Echos tại Bắc Kinh hôm nay có bài viết mang tựa đề « Vì sao Trung Quốc
không lấp được khoảng trống do ông Trump tạo ra ».« Now, China lead ». Đó là nhận định
của tổng thống Pháp Emmanuel Macron trong hội nghị thượng đỉnh G7 tại Taormina
(Ý).
Lãnh đạo các nước giàu có nhất hành tinh đã cố gắng thuyết phục tổng thống
Mỹ Donald Trump không rút khỏi hiệp định khí hậu Paris, nhưng chỉ hoài công.
Theo biên bản được tờ Der Spiegel tiết lộ, thì Macron nói rằng hiện tượng thay
đổi khí hậu là nguy cơ có thực, thủ tướng Đức Angela Merkel nhấn mạnh nếu Hoa Kỳ
rút lui sẽ khiến cho Trung Quốc tha hồ tung hoành. Nhưng khi mọi người hiểu được
rằng Donald Trump không thay đổi quan điểm, Emmanuel Macron rút ra kết luận : «
Bây giờ thì Trung Quốc cầm đầu ».
Trump mở ra những cơ hội bằng
vàng cho Bắc Kinh
Donald Trump hy vọng « làm cho nước
Mỹ vĩ đại trở lại », nhưng ông lại dâng cho Bắc Kinh cơ hội duy nhất để trở
thành đại cường số một thế giới. Đây không phải là món quà đầu tiên ông Trump
dành cho Tập Cận Bình. Bác bỏ chủ nghĩa đa phương, đẩy nhanh sự co cụm của Mỹ,
chính quyền Trump ngay từ tháng Giêng đã rút khỏi hiệp định TPP vốn được thiết
kế để cô lập Trung Quốc. Tổng thống Mỹ nhiều lần chỉ trích Tổ chức Thương mại
Thế giới (WTO) và NATO, thậm chí còn từ chối khẳng định cam kết bảo vệ các đồng
minh.
Tất nhiên là các đối tác truyền
thống hoang mang. Thủ tướng Đức cay đắng tuyên bố, thời kỳ có thể tin cậy vào
Hoa Kỳ đã qua rồi, và vài ngày sau, bên cạnh Lý Khắc Cường, bà nói : « Trung Quốc
đã trở thành một đối tác chiến lược và quan trọng hơn ». Thủ tướng Trung Quốc
như mở cờ trong bụng.
Trước một Hoa Kỳ từ chối vị trí
thống lĩnh thế giới, Trung Quốc bỗng dưng đứng trước một đại lộ thênh thang để
trở thành đại cường hàng đầu. Donald Trump hứa hẹn chủ nghĩa bảo hộ ? Tập Cận
Bình bèn đóng vai sứ thần rao giảng cho tự do mậu dịch, tại Davos hồi tháng
Giêng. Trump ca ngợi sự co cụm lại ? Bắc Kinh tổ chức một hội nghị thượng đỉnh
quy mô vào tháng Năm để xúc tiến « Con đường tơ lụa mới », dự án thương mại và
hạ tầng khổng lồ nối liền Á-Âu. Trump rút khỏi TPP ? Tập Cận Bình liền thúc đẩy
hiệp định tự do mậu dịch của Trung Quốc là RCEP. Hoa Kỳ tố cáo hiệp định khí hậu
Paris ? Trung Quốc, nước gây ô nhiễm nhiều nhất hành tinh vội vã khẳng định sẽ
duy trì cam kết.
Mỗi lần như vậy là cơ hội bằng
vàng cho chế độ cộng sản Trung Quốc đánh bóng lại hình ảnh của mình với cái giá
rẻ rề, mở rộng ảnh hưởng và tự trình diễn như một lực lượng ổn định trước một tổng
thống Mỹ bốc đồng và một Hoa Kỳ khép mình lại. Donald Trump chính là nhân tố đẩy
nhanh sự hội nhập của Trung Quốc trên trường quốc tế.
Mô hình trái ngược với thế giới tự
do
Nhưng theo Les Echos, nếu tin rằng
người khổng lồ châu Á có khả năng đóng vai trò lãnh đạo thế giới mà người Mỹ bỏ
lại, có vẻ thiếu thực tế. Nhà nghiên cứu François Godement của think tank
European Council on Foreign Relations nhận định : « Mô hình quản lý của Bắc
Kinh về cơ bản không tương hợp với trật tự thế giới tự do. Trung Quốc chọn lựa
khi nào cam kết, khi nào rút lui », tùy theo lợi ích của mình.
Về thương mại, Trung Quốc muốn xuất
hiện như một tín đồ của tự do mậu dịch, nhưng lại đóng cửa thị trường nội địa với
các công ty nước ngoài. Về khí hậu, Bắc Kinh đổi sang thái độ bảo vệ môi trường
không phải vì muốn ủng hộ chủ trương của thế giới, mà vì áp lực trong nước :
không còn có thể làm ngơ trước sự bất bình ngày càng tăng của dân chúng về đại
dịch ô nhiễm.
Tương tự, Trung Quốc tham gia
tích cực hơn vào lực lượng gìn giữ hòa bình Liên Hiệp Quốc, nhưng lại mắt lấp
tai ngơ trước việc giúp đỡ người tị nạn hay can thiệp quân sự vào Libya hay
Syria. Chuyên gia François Godement nhấn mạnh, nhất là Bắc Kinh không ngần ngại
« bác bỏ thẳng thừng các quy định quốc tế nếu bất lợi cho mình tại khu vực »,
như đã chứng tỏ vào năm ngoái, khi kiên quyết không chấp nhận phán quyết của
Tòa án Trọng tài Thường trực La Haye về Biển Đông.
Bắc Kinh tiếp tục độc hành, từ chối
bị trói tay bởi các hiệp ước quốc tế mang tính ràng buộc. Chẳng hạn hiệp định
RCEP do Trung Quốc đề nghị thấp hơn hẳn so với TPP, vốn không chỉ giới hạn ở
hàng rào thuế quan mà còn cả các tiêu chuẩn về lao động, môi trường, sở hữu trí
tuệ. Ảnh hưởng đang lên của Trung Quốc cũng không khiến cho các nước láng giềng
lấy làm vui.
Và, phía sau những nụ cười ngoài
mặt, việc Trung Quốc và Liên Hiệp Châu Âu không thể thỏa thuận được về một
thông cáo chung sau hội nghị thượng đỉnh Bruxelles mới đây, đã nói lên rất nhiều
về những bất đồng dai dẳng. Viễn cảnh một bộ đôi Châu Âu-Trung Quốc lấp được
khoảng trống do Hoa Kỳ bỏ lại, không phải là ngày một ngày hai.
Bắc Kinh còn phải mất một thời
gian dài cho tham vọng quốc tế của mình. Ưu tiên hiện nay phải dành cho việc
duy trì tăng trưởng kinh tế trong nước. Và như vậy, Hoa Kỳ không còn lãnh đạo
thế giới không có nghĩa là Trung Quốc bỗng chốc vọt lên thành đại cường số một
hành tinh.
Chi phí cho Trump Hotel của các
nhà lobby Ả Rập Xê Út
Cũng liên quan đến tổng thống Mỹ,
Les Echos trích dịch bài viết trên tờ Time nói về vấn đề xung đột lợi ích, tuy
rành rành như ban ngày nhưng không còn làm ai ngạc nhiên.
Từ khi ông Donald Trump nhậm chức,
Trump Hotel đã trở thành nơi các nhà ngoại giao nước ngoài chọn lựa để tìm cách
tranh thủ cảm tình của tổng thống, với giá thuê phòng đắt đỏ và những ly
cocktail có giá trên 100 đô la. Từ tháng Mười năm ngoái đến tháng Năm năm nay,
các nhà vận động hành lang của Ả Rập Xê Út đã chi ra đến 270.000 đô la, cả tiền
phòng lẫn chi phí ăn uống, cho đến khi tổng thống Hoa Kỳ dành chuyến công du đầu
tiên cho quốc gia Trung Đông này.
Thật ra cũng chẳng cần cất công đến
tận Washington để nịnh nọt ông Trump. Sự hiện diện của các Trump Tower, từ
Manila đến Panama, đã xóa nhòa giới hạn giữa các mục tiêu của một tổng thống và
doanh nhân. Một chuyên gia cho rằng « Khách sạn chỉ là phần nổi của tảng băng
». Chính ông Trump năm 2015 nhìn nhận : « Tôi có chút ít xung đột lợi ích, vì
có một tòa nhà hết sức quan trọng ở Istanbul ».
Tuy nhiên luật liên bang về vấn đề
này lại không áp dụng cho tổng thống. Time nêu ra một sự mỉa mai của lịch sử :
Donald Trump được bầu lên nhờ lời hứa sẽ ra tay dọn dẹp những bất hợp lý ở
Washington D.C.
Anh : Thất bại cay đắng của
Theresa May và chủ nghĩa dân túy
Nhìn sang Anh quốc, đồng minh của
Mỹ ở châu Âu, các báo Pháp đều chú ý đến thất bại của thủ tướng Theresa May
trong cuộc bầu cử Quốc Hội trước kỳ hạn mới đây. Le Monde nhận định « Therera
May bám lấy quyền lực », La Croix cho rằng « Tương lai bất định đối với bà May
», Libération dự báo « « Đối với Theresa May, chỉ còn đếm từng ngày », còn Les
Echos phân tích về « Thất bại cay đắng của bà May ».
Theo tác giả Dominique Moïsi,
cũng như cựu thủ tướng David Cameron đã thất bại trong cuộc trưng cầu dân ý «
Brexit », bà May đã thua cuộc khi muốn củng cố sức mạnh của phe bảo thủ. Đó là
một nước Anh chia rẽ hơn bao giờ hết, đang chuẩn bị đối đầu với thực tế của
Brexit.
Giáo sư Moïsi cho rằng không nên
đùa giỡn với sự tham vấn người dân qua lá phiếu. Đây là lần thứ hai trong vòng
chưa đầy một năm, một thủ tướng Anh đã gánh lấy rủi ro lớn này và đều thất bại.
Ông David Cameron muốn tăng cường sự đoàn kết của đảng bảo thủ qua việc cho
trưng cầu dân ý về châu Âu, còn bà Theresa May muốn củng cố đa số tại Quốc Hội
để có thể thương lượng các điều kiện Brexit trên thế mạnh.
Cùng với thất bại, David Cameron
đã mất ghế, còn bà May vẫn muốn bám lấy quyền lực nhưng cho đến bao giờ ? Thay
vì đa số tuyệt đối, nay đảng của bà lại mất cả thế đa số. Tệ hơn nữa, bà May muốn
đóng vai phiên bản « thực dụng » của bà đầm thép Thatcher, nhưng người Anh
nhanh chóng nhận ra bà « không chạm nổi đến gót chân của kiểu mẫu này, trừ sự độc
đoán ».
Tương tự, trong bài « Anh quốc,
tác hại của chủ nghĩa dân túy » đăng trên trang ý kiến của Le Figaro, tác giả
Nicolas Baverez nhận định, cũng như ông Davie Cameron, bà Theresa May đã bị
cháy thành than khi đùa với lửa. Bất ngờ quyết định tổ chức bầu cử trước hạn,
bà cố tình làm ngơ trước những bài học gần đây tại các nước phát triển, cho thấy
sự bất ổn của dư luận và tính nổi loạn của công dân.
Bầu cử Quốc Hội Pháp : Macron làm
nổ tung tất cả
Chân dung tân tổng thống Pháp
Emmanuel Macron chiếm trang nhất hầu như tất cả các báo hôm nay, khi đảng Cộng
Hòa Tiến Bước của ông giành thắng lợi áp đảo trong cuộc bầu cử Quốc Hội hôm
qua. La Croix chạy tựa « Làn sóng Macron », Les Echos nói về « Hiệu ứng Macron
», Le Figaro nhận định « Macron tiến bước về một đa số tuyệt đối », còn
Libération gọi đây là một « OPA » (việc một doanh nghiệp nuốt chửng một công ty
khác). Riêng Le Monde ra từ hôm trước nói về « Tầm quan trọng của một cuộc đổi
mới chính trường chưa từng thấy ».
Le Figaro trong bài xã luận mang
tựa đề « Macron đã làm nổ tung tất cả », đã kêu lên : « Ai có thể tin được, ai
dám nói thế ? Một phong trào chính trị mới cách đây hai năm còn chưa hiện hữu,
nay đang ngạo nghễ vơ hết đa số tuyệt đối tại Quốc Hội ». Emmanuel Macron đã
thành công trước thử thách, và sáng nay có thể quan sát những hậu quả của vụ đặt
chất nổ ngoạn mục này.
Sau cuộc bầu cử tổng thống tệ hại,
đảng Những Người Cộng Hòa lại chịu một thất bại mới, gây ảnh hưởng lớn đến
tương lai. Còn đảng Xã Hội ? Le Figaro cho rằng tấm bia mộ cho đảng cánh tả lâu
đời này sẽ được đặt vào kỳ bầu cử vòng hai Chủ nhật tới. « Tác động Macron »
như vậy mang tính tàn phá nặng nề.
Nhưng tờ báo cánh hữu cảnh báo,
hôm qua chỉ có phân nửa cử tri Pháp đi bầu. Và đa số tuyệt đối đạt được, buộc
Macron phải cố thành công trong việc thay đổi mô hình đã cũ của nước Pháp, giải
quyết được tình trạng thuế khóa nặng và nợ công cao. Bên cạnh đó là tình trạng
di dân ồ ạt và hiện tượng co cụm lại trong cộng đồng thiểu số. Đảng Mặt Trận Quốc
Gia (FN) đã phát triển mạnh nhờ thất bại của cả cánh hữu lẫn cánh tả trong lãnh
vực này. Giờ đây tập hợp được cả hai phía, nếu Emmanuel cũng thất bại, thì có
thể hình dung được lực lượng nào sắp tới sẽ « tiến bước ».
« Nhát chổi lông gà » nhẹ nhàng của
Macron
Trong bài xã luận « Nhát chổi
lông gà », Libération nhận xét, là khuôn mặt mới trên chính trường, Emmanuel
Macron sắp sửa thắng được giải Grand Chelem quan trọng nhất trong nền Đệ ngũ Cộng
Hòa nước Pháp. Sau khi chiếm được điện Elysée, phong trào Cộng Hòa Tiến Bước
non trẻ của ông sắp tràn ngập Quốc Hội.
Libération cho rằng Emmanuel
Macron gặp may khi từ một nhận định bình thường – nhu cầu đổi mới – đã biến được
thành một trận cuồng phong. Nhưng khác với thủ lãnh cực hữu Marine Le Pen hay cực
tả Jean-Luc Mélenchon, Macron chẳng cần phải cao giọng. Ông không hét : « Cút
đi ! » mà chỉ thầm thì : « Dễ thương tí nào, hãy nhường chỗ lại cho tôi ».
Không phải là một nhát chổi chà, mà chỉ phẩy nhẹ chiếc chổi lông gà, những hạt
bụi đối phương đã rơi rụng lả tả.
Về phía cử tri, cho rằng mọi việc
đã an bài, nên đến phân nửa không tới phòng phiếu. Tỉ lệ vắng mặt kỷ lục này là
bóng mờ trên bức tranh của người thắng trận, tuy đè bẹp các đối thủ nhưng lại
kém phần vẻ vang. Dù sao thì chiến thắng này làm Quốc Hội khóa tới sẽ đơn điệu.
Còn cánh tả đang vỡ vụn : đảng Xã Hội có tỉ lệ phiếu tệ hại nhất từ trước đến
nay, đảng Nước Pháp Bất Khuất rơi xuống mức trước đây – tóm lại, một cánh tả bắt
đầu từ số không.
Thắng được trận đánh, nhưng chưa
chắc cả cuộc chiến
Lý giải « Tỉ lệ vắng mặt đã giúp
ích cho Macron như thế nào », Les Echos nhận định, từ khi đắc cử, Emmanuel
Macron nỗ lực huy động cử tri phe mình và ngược lại, làm cử tri các phe khác
không muốn đi bầu. Ông bổ nhiệm một thủ tướng cánh hữu, và gởi các ứng cử viên
giỏi nhất đối đầu các lãnh tụ đảng Xã Hội. Macron mở ra các hồ sơ dễ đạt đồng
thuận, và mơ hồ trước những hồ sơ khác. Thế thì chống đối làm gì ?
Số cử tri vắng mặt đã làm Cộng
Hòa Tiến Bước (LREM) mạnh thêm, và bốn đảng còn lại - Những Người Cộng Hòa
(LR), Xã Hội (PS), Mặt Trận Quốc Gia (FN), Nước Pháp Bất Khuất (FI) – bị yếu
đi. Tuy nhiên tờ báo nhắc nhở, người ta có thể thắng một trận đánh, nhưng chưa
chắc thắng được cả cuộc chiến.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét